XI thật sự đang ở ASTON!
Minh Anh buông d.a.o nĩa, định bụng hỏi xem cô đang ở , nhưng lập tức gạt . Không , thế thì đường đột quá. Cậu quyết định chuyện của , tóm là duy trì cuộc đối thoại, để nó đứt quãng.
Mingo: Thật luôn? Thế thấy ? Tôi đang ăn với giáo sư đây :-D
XI: Ừm.
XI: Ăn cho t.ử tế .
Mingo: mà lão sư ơi, cơm ở đây khó nuốt quá…
Minh Anh diễn đến nghiện . Cậu phần nào hiểu tâm lý của mấy chơi cosplay . Mà cũng chẳng dối, đúng là thẩm thấu nổi cái kiểu nhà hàng cao cấp nước ngoài . gửi tin xong, đang lúc ngô nghê, Minh Anh chợt giật : C.h.ế.t tiệt, nhỡ cô thích ăn ở đây thì ?! Thế là vội vàng chữa cháy.
Mingo: Ý là cá nhân thấy hợp khẩu vị thôi nha. [mỉm ]
Phải một lúc đối phương mới hồi âm.
XI: Chuyện đó bình thường thôi, mỗi một khẩu vị.
Minh Anh tặc lưỡi một cái, nghĩ nghĩ tiện tay chụp bức ảnh đống bản vẽ thiết kế ở cầu thang xoắn hồi nãy gửi qua.
Mingo: Thế qua chỗ ? Trông cũng ho phết [ảnh chụp]
Cái kiểu tìm đề tài của mấy gã trai thẳng thường chỉ , gửi mấy thứ nhạt nhẽo. Tuy nhiên, vì gửi thứ khác, Minh Anh chọn cái cầu thang xoắn thực là chút tính toán riêng. Nếu cả hai đều đang ở chung một nhà hàng, gửi một địa điểm đặc trưng thế , liệu đối phương tò mò mà ngang qua xem ?
Nếu cô qua, liệu khi nào...
“Ming,” giáo sư Thomas gọi: “Em đang mải suy nghĩ gì thế?”
Minh Anh đáp: “Dạ... em đang nghĩ thiết kế của tòa nhà khá ạ.”
Thomas liền buông d.a.o nĩa, ngẩng đầu quanh một vòng. Những khác cũng đồng loạt theo, cứ ngỡ vị đại thụ trong ngành sắp sửa đưa một bài phát biểu chuyên môn đầy sâu sắc nào đó. Ai dè giáo sư chỉ phán một câu: “Có tiền mà thôi.”
Cả bàn: “……”
Được , đó cũng là lời thật. Có tiền thì thiết kế nào chẳng thành hiện thực . Trong ngành câu: kiến trúc sư vĩ đại thật sự là thể dùng chi phí thấp nhất để tạo công trình nhất. Minh Anh nghĩ , thể kiếm tiền để khác chọn thiết kế của cũng là một loại bản lĩnh . Nhân lúc những khác đang mải chuyện trò với thầy Thomas, Minh Anh liếc điện thoại.
XI , cũng hồi âm. Cậu xắn một miếng bít tết tống miệng. Trước đây từng gửi cho XI ảnh con mèo hầm chung cư, ảnh mưa ở Brooklyn, cả hoàng hôn ở Manhattan, đối phương khi thì trả lời, khi thì . Những lúc cô hồi âm, Minh Anh cũng chẳng thấy hụt hẫng, bởi dù chỉ mới quen thời gian ngắn, vẫn cảm nhận qua từng con chữ rằng đối phương là chu đáo, trả lời chắc chắn là đang bận việc khác.
Lần chủ yếu là vì nghĩ, nếu thể gặp mặt thì mấy. Vừa nghĩ , dấu tích xanh thứ hai màn hình đột ngột xuất hiện.
XI: Đó là bản vẽ thiết kế của tòa nhà ASTON , gì ?
Minh Anh kinh ngạc, cô cũng đây là bản vẽ thiết kế tòa nhà ? Chẳng lẽ cũng cùng chuyên ngành?
Mingo: Nhìn sự giàu ạ.
XI: Ánh măt tồi.
Mingo: Cảm ơn lão sư khen ngợi [chắp tay]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-13.html.]
Mingo: [cún con tung hoa.jpg]
Ai ngờ, XI đột nhiên quăng một câu hỏi.
XI: Nếu cho tiền tương đương, sẽ thiết kế nó thế nào?
Minh Anh cân nhắc một chút. Đây là đang hỏi sẽ thiết kế tòa cao ốc ư? Cậu c.ắ.n một miếng bít tết, chẳng buồn suy nghĩ mà rep thẳng luôn:
Mingo: Một cái nồi lẩu [cún con mắt long lanh.jpg]
Mingo: Tôi ăn lẩu. Tốt nhất là lẩu uyên ương, phía Nam dùng tường kính màu đỏ đậm chất công nghiệp, phía Bắc dùng đá trắng và kính sạch sẽ, loại thể phản chiếu cả mây trời . Ở giữa thì làm một hành lang nối uốn lượn hình chữ S, ha ha ha.
Mingo: Lão sư ơi, ăn lẩu bao giờ ?
XI xem nhưng hồi âm. Minh Anh bừng tỉnh, nhận nhảm cái quái gì .
Mẹ kiếp, đang lúc trò chuyện vui vẻ bàn về nồi lẩu! Chẳng lẽ nước ngoài nào cũng thích ăn lẩu chắc? Cậu vội vàng chữa cháy.
Mingo: Tôi nhảm . Thực tế thì xây vì vật liệu phù hợp. Cậu cứ lờ lời nhé.
Mingo: [cún con trượt scooter.jpg]
lúc , giáo sư Thomas bỗng dậy chào các sinh viên, vẻ ông sắp .
Minh Anh ngẩn : "Ơ, ăn xong ạ?"
Bruce đáp: "Giáo sư bảo thầy hẹn đột xuất với một bạn nên ."
Minh Anh tò mò: "Bạn nào thế?"
Bruce lắc đầu : "Hình như là bạn bên Học viện Luật, cũng rõ lắm."
là làm giáo sư sướng thật, đến muộn về sớm . Minh Anh thầm cảm thán, cũng dậy chào tạm biệt. Trước khi , ông lão còn hòa ái vỗ vai : "Trò ngoan, hẹn gặp khi khai giảng nhé."
Minh Anh nở nụ chuẩn mực của con ngoan trò giỏi. Thomas , cũng chẳng còn tâm trí ăn tiếp. Minh Anh lén kiểm tra điện thoại, tin nhắn gửi cho XI vẫn ở trạng thái .
Cậu ăn qua loa cho no bụng chào về. rời nhà hàng ngay mà lững thững về phía cầu thang xoắn ốc. Cậu vẫn ôm hy vọng hão huyền, XI đang ở đó thì .
Nhà hàng ASTON riêng tư và yên tĩnh. Khi đến gần cầu thang, Minh Anh rõ tiếng đang trò chuyện. Nghe loáng thoáng thì tiếng Anh, im một lát mới nhận là tiếng Đức. Ngay khoảnh khắc đó, Minh Anh sực tỉnh: Người đằng khi là giáo sư Thomas!
Hay thật, gặp XI đành, vẫn đụng mặt thầy Thomas thế ? sợ nhỡ XI cũng ở quanh đó. Minh Anh rón rén tiến gần, nheo đôi mắt cận thị qua. Ngoài giáo sư Thomas , cầu thang còn một đàn ông cao ráo nữa. Tuyệt nhiên thứ ba.
Minh Anh định bụng rút lui, ai dè đúng lúc , đột nhiên gọi .
"Ming, đây một chút."
Minh Anh: ???
—
Lời tác giả:
Minh Anh: Cứ tưởng gặp định mệnh đời , ai ngờ thành học thêm.