Ông Minh Kiến Quốc hai câu của Minh Anh chọc cho suýt chút nữa là tối sầm mặt mày, mất một lúc lâu mới định thần .
Sau cơn kích động, ông cũng thừa hiểu cái nết của con trai , mười câu nó thì đến bảy câu là bốc phét.
"Con trai ," ông Minh Kiến Quốc chắp tay lưng, bày cái vẻ xảo quyệt của một giảng viên khoa học xã hội già đời: "Ba chẳng bảo con , dối thì cũng cân nhắc đến tính khả thi một chút, trình độ xây dựng tư tưởng của con còn cần nâng cao nhiều."
Minh Anh gật đầu: "Ba tin đúng ?"
Minh Anh liền gửi cho Silas một tin nhắn: Thầy tiện điện thoại ?
Khi Silas nhận tin nhắn, đang uống cà phê trong văn phòng của một bạn cũ. Vị bạn cũ thâm niên khá sâu với , hai vốn là bạn học cùng khóa, chỉ là vì công việc mà một ở Mỹ, một về Trung Quốc. Cả hai đều bận rộn nên một năm cũng chẳng gặp mấy .
Thế nên bạn ngạc nhiên chuyến Thượng Hải của Silas: "Bây giờ cấp bậc kiểm tra đột xuất cao đến ? Cậu đích sang đây luôn ?"
Silas đáp: "Tôi đến Thượng Hải là vì chuyện khác, chỉ là thuận tiện ghé qua xem thế nào thôi."
Người bạn gật đầu, trêu chọc: "Thế thì yên tâm ."
Hai trò chuyện một hồi, bạn cảm thán: "Thời đại bây giờ khác , đám sinh viên trẻ tư tưởng cực kỳ năng động, ý tưởng cũng nhiều. Sơ hở một chút là sẽ tụi nó 'khởi nghĩa' ngay, cho nên cả tư tưởng lẫn học thuật đều thể lơ là cái nào."
Silas đối với chuyện cũng cảm giác.
lúc đó, chiếc điện thoại bàn bỗng sáng màn hình, hiện lên thông báo tin nhắn từ [WhatsApp] với hình đại diện là một cái đầu ch.ó trắng nhỏ.
Tin nhắn là một đoạn thoại, vì WhatsApp chức năng chuyển giọng thành văn bản tiếng Trung nên Silas ngay.
Ngay đó, một tin nhắn nữa nhảy .
Mingo: Thầy tiện điện thoại ?
Silas khẽ nhíu mày, hiệu cho bạn cũ bước ngoài gọi điện. Người bạn đương nhiên để ý.
Cùng lúc đó ở phía bên , Minh Anh giơ điện thoại cho bố xem cái tin nhắn . Mí mắt ông Minh Kiến Quốc giật giật.
Giây tiếp theo, màn hình điện thoại của Minh Anh nhảy lên một cuộc gọi đến.
Minh Anh nhấn loa ngoài, hắng giọng một cái : "Bảo bối, đang bận ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-129.html.]
Đầu dây bên còn kịp đáp lời, Minh Anh tiếp: "Em đang ở văn phòng của ba em, em ngả bài với ông , em là em đang yêu đương với thầy."
Đầu dây bên im lặng một chút, chỉ chừng một giây thôi mà Minh Anh bỗng thấy sợ, nhỡ lão hỗn đản thấy đang vô cớ gây rối...
"Vậy . Minh, cần làm gì đây?"
Đó là một giọng vô cùng vững chãi, qua đặc biệt đáng tin cậy. Dù tiếng nhiễu điện từ nhưng thể xác định chắc chắn đầu dây bên đúng là một đàn ông.
Lông mày ông Minh Kiến Quốc nhíu chặt đến mức kẹp c.h.ế.t cả muỗi, ông định đưa tay cướp lấy điện thoại của Minh Anh, nhưng nhanh nhẹn lách né tránh, thuận tay luôn: "Không cần làm gì , cần làm gì hết, em cúp máy đây ——"
Minh Anh nhấn nút ngắt cuộc gọi, ông Minh Kiến Quốc ở phía đuổi theo thở hồng hộc.
Minh Anh thấy liền lắc đầu, bản cũng thở dốc một chút, nhạo: "Ba, con bảo ba , bảo ba rèn luyện nhiều mà ."
Ông Minh Kiến Quốc chỉ tay , nửa ngày nên lời, cuối cùng vỗ bàn một cái: "Đừng để con ."
Nụ môi Minh Anh chợt tắt ngấm: "Chẳng ly hôn , còn vì đối phương mà suy nghĩ dữ ?"
Ông Minh Kiến Quốc kéo ghế xuống, con trai gì, cuối cùng thở dài: "Minh Anh, ba và con chỉ là mỗi một lựa chọn cuộc sống hơn thôi. là chúng với con, nhưng con hãy tự hỏi lòng xem, ba đối xử với con tệ? Có đáng để con đem chính nhân sinh của để trả thù ba như thế ?"
Minh Anh cũng trầm mặc hẳn . Một lúc , đột ngột hỏi: "Vậy tại tiếp tục lừa con ?"
Rõ ràng là thể tiếp tục lừa mà, dù hồi đại học mỗi tháng về nhà một hai họ vẫn diễn đó thôi. Bây giờ nước ngoài du học, một năm chắc chỉ về nhà dịp Tết, tiếp tục lừa ?
Ông Minh Kiến Quốc: "Bởi vì chúng diễn mệt , đặc biệt là con đột ngột về nước —— con thể yêu cầu tất cả cứ xoay quanh con mãi ."
Minh Anh ba đẻ những lời , cảm thấy cực kỳ đứt quãng. Rõ ràng mấy tháng , khi đặt chân đến New York, chuyện như thế .
Minh Anh mặt chỗ khác. Ông Minh Kiến Quốc nghỉ ngơi một lát dậy, mặt đen như nhọ nồi: "Mau giải thích cho ba, cái đàn ông trong điện thoại là thế nào? Còn nữa, chuyện con đổi chuyên ngành là ?"
Minh Anh hít sâu một : "Con thật đấy, con cũng lựa chọn cuộc sống cho , con và đó đang yêu ——"
"Con cái rắm !"
Ông Minh Kiến Quốc xông lên, Minh Anh nhanh chân chạy về phía cửa, chạy mắng: "Ba phiền cơ chứ? Chính hai làm cái chuyện đó mà còn đòi giáo d.ụ.c con —— á con tránh , đệch, ba chọi cái gì đấy?"
Ông Minh Kiến Quốc làm gì thằng con leo tường lật ngói , bèn vớ lấy cuốn sách bàn, nhắm chuẩn bắp chân Minh Anh, trong đầu phác họa một đường parabol mỹ bộp một cái chọi qua.