Về đến khách sạn, Minh Anh thẫn thờ ở đó, Silas bước tới khẽ vuốt ve gương mặt .
Minh Anh đột nhiên : "Em dám ngủ. Em sợ ngay cả thầy cũng là giả."
Silas im lặng đáp. Minh Anh ngước đầu : "Thầy hiểu cảm giác hiện tại của em ? Hả? Thầy xem phim The Truman Show ? Em cảm thấy còn t.h.ả.m hơn cả nam chính cái phim đó nữa!"
Silas xuống cạnh , Minh Anh tự nhiên bò lên đùi mà . Cậu bỗng nhớ điều gì đó, hỏi: "Thầy bảo nhà thầy phức tạp, so với nhà em thì thế nào?"
Silas , bình thản đáp: "Minh Anh, mười bảy tuổi ở riêng. Ba duy trì hôn nhân mở, đến tận bây giờ cũng bao nhiêu đứa em thất lạc bên ngoài nữa, như tính là phức tạp ?"
Minh Anh chấn động nhẹ. là đẳng cấp lãnh đạo... "Mấy ... đúng là giàu quá hóa rồ mà... Thế làm thầy chấp nhận chuyện đó?"
Silas nhướng mày . Minh Anh dường như chỉ buồn bã trong chốc lát, giờ bản tính nghịch ngợm lộ : "Cái đó... ngài lãnh đạo, thầy đem mấy trải nghiệm bi t.h.ả.m của kể chơi , để em lấy làm niềm vui... , để em tham khảo chút."
Silas xoa gáy , trấn an: "Minh, môi trường sống, tuổi tác và trải nghiệm của chúng khác , em tham khảo . thể cho em ba lựa chọn: Một là thông báo đoạn tuyệt quan hệ với ba , theo về Mỹ ngay lập tức. Hai là suy nghĩ kỹ yêu cầu của , hẹn họ chuyện rõ ràng."
Minh Anh xong thì ngẩn : "Đoạn tuyệt á? Không ... họ nuôi em lớn ngần mà. Với , cái gì mà theo thầy về Mỹ hả? Em về là vì việc học nhé, thầy cái ... hở là lợi dụng em..."
Silas khẽ nhếch môi. Minh Anh lẩm bẩm: " mà, em cũng chẳng yêu cầu gì nữa..."
Silas đồng tình: "Em yêu cầu, chỉ là em nhận thôi. Nghĩ xem, tại em thấy khó chịu?"
Minh Anh do dự: "Bởi vì... họ lừa em. Em hiểu nổi, ly thì ly thôi, cứ giả vờ giả vịt cho ai xem chứ..."
Silas: "Ừ, họ lừa em, em lừa ?"
"Em ."
"Muốn mắng họ ?"
"Em ."
"Muốn họ xin em?"
"……"
Minh Anh mím môi: "Em thể chọn cái nào cả ?"
Silas: "Vậy thì em chọn loại thứ ba ."
"Là gì ạ?"
"Tạm thời gác , đừng nghĩ về họ nữa."
Thế nhưng bạn học Minh Anh vẫn tài nào ngủ .
Cậu cứ lăn qua lộn trong chăn lúc nửa đêm, cuối cùng Silas tóm : "Minh?"
Minh Anh bật dậy: "Em gọi điện thoại."
Silas đưa tay bật đèn bàn: "Gọi cho ai?"
Minh Anh: "Gọi cho Thomas!"
Silas khẽ nhíu mày.
Minh Anh giải thích: "Lúc em mới về nhà nhận một email của giáo sư, nhưng em dám xem, em sợ là thầy gửi thư mắng em..."
Silas liền hỏi: "Vậy em gọi cho ông làm gì?"
Minh Anh: "Thầy chẳng bảo cách giải quyết cảm xúc là đối mặt . Em thể đoạn tuyệt quan hệ với Thomas , nên em gọi điện xin thầy ."
"Xin ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-125.html.]
"Vì làm học trò của thầy mà..."
Làm học trò của Thomas mà đạt thứ hạng cao nhất, với Minh Anh đó là một nỗi nhục nhã, và chắc chắn Thomas cũng cảm thấy nhục nhã y hệt như ...
Silas: "Minh Anh, đưa điện thoại đây, để xem email gì ."
"Không, để em tự xem."
Silas cưỡng ép .
Thế là Minh Anh một tay che mắt, run rẩy mở hộp thư điện thoại , khi nhấn mở ngón tay còn run bần bật.
Một lát ...
Silas: "Em đang làm cái gì thế?"
"Em đang xem hộp thư."
"Xem đến ?"
"Đang cái icon."
Silas gật đầu: "Ừ, hiệu suất cao đấy."
Minh Anh đỏ mặt: "Cái gọi là sự cẩn trọng!"
Silas ôm cả lẫn điện thoại lòng, bảo: "Minh, sợ cái gì? Kết quả nhất chẳng em nghĩ tới ? Cùng lắm là mắng thôi, mà chắc gì mắng."
Minh Anh nghĩ bụng cũng đúng, dù chuyện bi t.h.ả.m nhất là vụ của ba cũng nếm qua , còn gì mà chịu đựng nữa. Vì thế nhấn mở.
Bức thư của Thomas dài và chân thành đến ngờ, cuối thư còn dặn khi nào rảnh thì gọi cho ông, hai thầy trò thể tâm sự. Minh Anh mà cảm động đến phát .
Cậu đùi Silas gọi điện cho Thomas, kết nối rối rít xin vì phụ sự kỳ vọng của giáo sư. Có lẽ nhận Minh Anh đang xúc động thật sự, giáo sư Thomas khụ một tiếng: "À, Ming , chỗ ồn, cúp máy nhé. Hai mươi phút nữa tìm chỗ yên tĩnh gọi cho em."
Minh Anh: "Dạ ."
Cúp máy xong, Minh Anh sụt sịt Silas: "Thomas bảo lát nữa gọi cho em."
Silas rút tờ giấy ăn đầu giường lau mắt cho : "Ừ."
Nào ngờ giây tiếp theo, điện thoại của Silas bỗng vang lên bần bật. Hai , Silas với tay lấy điện thoại của .
—— Màn hình hiển thị: Thomas!
Đệch thật, Minh Anh trợn tròn mắt.
Silas cũng nhíu mày, bấm . Giọng tiếng Anh đặc sệt chất Đức của Thomas vang lên: "Silas, việc gấp hỏi ."
Silas: "Chuyện gì?"
Thomas: "Tôi học trò đang vì kết quả thi như ý, làm để an ủi nó bây giờ?"
Silas khó hiểu: "Cho hỏi, hỏi ?"
Thomas: "Đừng khiêm tốn. Trong cái việc mắng sinh viên thì là đứa kinh nghiệm nhất còn gì. Mà , bên phía tiếng sụt sịt nức nở kìa, đang giáo huấn đứa nào đấy ?"
Minh Anh giơ tay che lấy nửa khuôn mặt, thật chẳng đúng lúc chút nào, suýt chút nữa là bật thành tiếng với khuôn mặt vẫn còn dính nước mắt.
Silas khẽ nâng mi mắt về phía . Minh Anh lập tức đưa tay lên môi làm thủ thế kéo khóa .
Bị gán cho cái danh lãnh đạo chuyên mắng học sinh, ngài Aston đối diện với điện thoại thản nhiên : "Thomas, đúng là đang dạy bảo học sinh, cho nên tiếp theo xin đừng làm phiền nữa."
Minh Anh: “……”
Thầy định dạy bảo ai cơ?