Thẳng Nam Yêu Qua Mạng Nhận Nhầm Mỹ Giáo Daddy - Chương 111
Cập nhật lúc: 2026-05-04 06:35:55
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cúp điện thoại xong, Minh Anh cứ trăn trở mãi, cuối cùng mua một chiếc cà vạt hàng hiệu. Với tài chính hiện tại, đây là món quà nhất mà thể tự mua bằng tiền của chứ dùng đến thẻ của Silas.
vẫn thấy nó quá đơn điệu. Đặc biệt là với một như Silas, thứ gì mà từng thấy qua chứ?
Minh Anh càng nghĩ càng thấy . lúc , liếc thấy một dòng cùng trong kết quả tìm kiếm "Quà tặng cho nam giới trưởng bối" —— "Sự đồng hành và trải nghiệm".
Nhìn những chữ , Minh Anh nheo mắt , bỗng nảy ý nghĩ: Hay là... tự tìm ! Ý nghĩ lóe lên thể dập tắt nổi.
Minh Anh lén lút lên ứng dụng xem vé máy bay từ New York Melbourne. Cái giá khiến xót ví, nhưng vẫn chọn một khung giờ thích hợp nhấn mua.
Mua xong vé, lòng Minh Anh hớn hở đến mức chẳng ngủ nghê gì , chỉ mải tưởng tượng cảnh ngày đặt chân đến Melbourne. Cậu còn từng Úc bao giờ mà.
Thế nhưng, sáng sớm hôm , khi bạn học Minh Anh còn đang mơ thấy đ.á.n.h với chuột túi thì một cuộc điện thoại đ.á.n.h thức. Cậu mơ màng quờ quạng lấy điện thoại: "Alo..."
"Minh."
Nghe thấy giọng , Minh Anh lập tức tỉnh táo hẳn. Cậu bật dậy xem giờ: "Ơ? Bên thầy là mấy giờ ? Sao giờ gọi cho em?"
Silas giọng là ngay mới ngủ dậy: "Mới tỉnh ?"
"Dạ ."
Minh Anh thầm nghĩ, chỉ mới tỉnh , em còn mới đ.ấ.m với chuột túi xong đây .
Nào ngờ giây tiếp theo, thấy Silas hỏi: "Em mua vé máy bay Melbourne ?"
“……”
Minh Anh tỉnh ngủ , phản ứng theo bản năng: "Không , thầy ?" Lời khỏi miệng, Minh Anh chợt nhớ điều gì đó, vội điện thoại. Thảo nào, quên đổi thẻ !
Silas khẽ : "Ngoan, ở nhà đợi về."
Minh Anh khựng : "…… Tại ạ?"
Silas giải thích: "Minh, đến đây là để làm việc."
Minh Anh ngẩn ngơ: "Thì em cũng làm phiền thầy làm việc."
Cuối cùng Silas cũng thẳng: "Em định bỏ học đấy ?"
... Xong đời, Minh Anh tính đến chuyện .
Cậu chột : "…… Em xin nghỉ mà."
Đầu dây bên im lặng một lát: "Minh, nhớ rõ ngoài các môn học, em còn dự án phòng thí nghiệm theo sát. Em tự tính xem xin nghỉ như sẽ tụt bao nhiêu tiến độ?"
Ngữ khí so với sự ôn hòa nãy trái ngược, khiến Minh Anh lập tức nhớ vị chủ nhiệm giáo d.ụ.c cách xa hàng vạn dặm . Mẹ nó, lão hỗn đản dịu dàng vài bữa làm suýt quên mất bản chất của lão .
Minh Anh nhíu mày ngắt lời: "Được thầy đừng nữa, em , là chứ gì."
Silas nhắc nữa: "Minh, ngoan . Thứ Tư tuần sẽ về."
Minh Anh dỗi ngược : "Thầy thích thì về, thích thì thôi."
Đối phương lên tiếng. Thông thường, sự im lặng đại diện cho việc Silas đang chút tức giận, Minh Anh hiểu rõ, nhưng hôm nay nhất quyết nhận sai.
Minh Anh đại nghịch bất đạo tuôn một tràng tiếng Anh: "Mr. Aston, are you hiding some secrets behind my back? You have a little boyfriend in Melbourne?" (Ngài Aston, lẽ thầy đang giấu giếm bí mật gì lưng ? Thầy 'bạn trai nhỏ' nào ở Melbourne ?)
Silas nhíu mày: "Minh?"
Minh Anh hừ một tiếng, trong lòng hạ quyết tâm thì . Cậu giận dỗi "tạch" một cái cúp điện thoại, ngã vật xuống giường. Chẳng bao lâu, như trúng độc mà quẫy đạp tưng bừng đệm...
Đến đây, kế hoạch gây sự còn kịp thành hình của bạn học Minh Anh c.h.ế.t yểu.
Mà ở bên , ngài Aston đang làm việc cũng chút đau đầu. Đồng nghiệp của , Fei, cũng là bạn lâu năm, lên tiếng hỏi: "Silas? Có chuyện gì ? Cuộc điện thoại vẻ vui vẻ cho lắm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-111.html.]
Silas nhíu mày, cất điện thoại hỏi: "Fei, nhớ một con trai đúng ? Mấy tuổi ?"
Fei : " , 18 tuổi."
Silas: "Cậu bé đang học ở ?"
Fei đáp: "Ngay tại Melbourne đây, thành tích lắm mà còn nghịch ngợm, chẳng thừa hưởng tí gen nào từ cả."
Silas cũng nhẹ: "Nghịch ngợm? Nghịch thế nào?"
Fei vỗ vai Silas: "Khiến đầy 40 tuổi lên chức ông ngoại. Ôi Chúa ơi, cháu ngoại gái đáng yêu của hai tuổi đấy."
Silas xong, bỗng nhiên chút tự kiểm điểm về Minh Anh. Nhóc con còn trẻ, chút nghịch ngợm, ham chơi, thật để sang đây cũng chẳng gì to tát. Thế là Silas gọi điện cho Minh Anh. kết quả là từ chối cuộc gọi.
Trong lòng Minh Anh chút uỷ khuất, vất vả như là vì ai cơ chứ —— dù cho sự vất vả của chỉ là đặt mỗi cái vé máy bay.
Một lát , điện thoại kêu lên.
XI: Minh, em hủy cái vé đó , để Catherine đặt khoang hạng nhất cho em.
Thế nhưng, Minh Anh đang bất mãn với Silas, "hề hề" một tiếng, trả lời cực kỳ cứng rắn:
Mingo: Em . Em học bài.
Mingo: [mỉm ]
Cứ thế, Minh Anh bắt đầu một cuộc chiến tranh lạnh đơn phương. Cậu rùng (tuyệt giao) kiểu gì ư? Không chào buổi sáng, chúc buổi trưa, càng thèm chúc ngủ ngon.
Silas hỏi trưa nay ăn gì. Minh Anh liền gửi một tấm ảnh con ch.ó của trường đang đại tiện giữa bãi cỏ.
Lúc , Silas sẽ gọi điện tới, Minh Anh khẩy một tiếng tựa lưng tường, tắt máy nhưng nhất quyết . Cho chừa, ai bảo thầy chọc em.
Cứ thế, cuộc chiến tranh lạnh kéo dài hai ngày. Bạn học Minh Anh tự hào về bản , hóa lão già cũng chẳng quan trọng đến thế. Nhiệt huyết của những trai trẻ luôn giống như ngọn lửa, khi bùng lên thì gì cản nổi, nhưng khi tắt lịm thì chẳng còn dấu vết.
Silas nhà, nhiệt huyết của Minh Anh chuyển sang một sở thích khác —— bóng đá. Liên tục hai ngày, cứ tan học hoặc khỏi phòng thí nghiệm là Minh Anh cùng hội của Luck đá bóng.
Minh Anh mải chơi đến mức quên cả trời đất, nhất là khi gặp nhiều tần như . Cậu vui vẻ sân cỏ đến mức chẳng về nhà.
Hôm nay, khi đá xong một trận, cả bọn giao lưu BBQ với đội bóng bầu d.ụ.c bên cạnh. Đến lúc kết thúc gần 10 giờ đêm. Minh Anh vẫn kịp bộ đồng phục đầy mồ hôi, điện thoại thì hết sạch pin.
Cậu nhấn nhấn cái màn hình đen ngòm, hỏi: "Có chỗ nào sạc pin ?" Dứt lời, tự gạt : "Thôi để về nhà sạc ."
Luck choàng vai , hào hứng : "Hôm nay ở chỗ ? Ming, nhà luôn rộng mở đón chào mà?"
Minh Anh do dự một chút. Không sợ Luck định làm gì , mà là vì quả thực quá muộn, giờ mà về thì cực. Vả , ở nhà cũng ai đợi .
"Ách." Minh Anh Luck, cuối cùng vẫn lau mồ hôi mặt, đáp: "Thôi , cảm ơn , vẫn nên về nhà thì hơn."
Cậu vẫn về căn nhà của lão nam nhân , dù cho ở đó chẳng ai.
Luck lộ vẻ tiếc nuối: "Được , để gọi xe cho ."
Minh Anh mỉm : "Cảm ơn nhé."
Cứ thế, Minh Anh xe về nhà trong màn đêm. Vì chạy nhảy suốt cả buổi chiều nên lên xe bắt đầu buồn ngủ rũ rượi, mãi đến khi tài xế gọi, mới ngáp ngắn ngáp dài bước xuống xe. Căn nhà vẫn giống như , đen ngòm.
Minh Anh xuyên qua sân, vì quá buồn ngủ nên chú ý thấy gara một chút ánh sáng le lói. Cậu đẩy cửa , đổi giày ở sảnh , theo thói quen đưa tay nhấn công tắc đèn.
Lạch cạch. Đèn sáng trưng.
Tiếp theo, lẽ sẽ giống như khi, cởi quần áo tắm ngủ —— , hai ngày thì giữa ba bước còn một bước nữa là trêu ghẹo với lão nam nhân. hiện tại họ đang chiến tranh lạnh mà.
Ngay lúc , Minh Anh hậm hực nghĩ về lão già xoay vặn cổ cho đỡ mỏi. Kết quả, mới xoay , cảm thấy như sét đ.á.n.h ngang tai, chôn chân tại chỗ, đôi mắt mở to trân trối.
—— Trên cầu thang một bóng cao lớn đang chằm chằm!