Thẳng Nam Yêu Qua Mạng Nhận Nhầm Mỹ Giáo Daddy - Chương 104

Cập nhật lúc: 2026-05-03 13:46:49
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Minh Anh hăng hái thuyết minh cho Silas mua món khi nào, lọt hố món . Silas thỉnh thoảng mỉm , thỉnh thoảng hỏi han vài câu. Tuy miệng nhưng trong lòng Minh Anh sướng rơn, ít nhất điều đó cho thấy Silas tìm hiểu về .

Chẳng vẫn bảo, thích một tìm hiểu tất cả về đó ?

—— Thế nhưng, rõ ràng định luật mấy hiệu nghiệm với những cặp đôi cách cả một thế hệ như họ. Tại ư? 

Bởi vì tìm hiểu đến cuối cùng, Minh Anh đau đớn phát hiện rằng, lẽ do cách tuổi tác hoặc do môi trường trưởng thành khác biệt, hai họ chỉ hai điểm chung duy nhất: kiến trúc và bóng đá. 

Mà đau lòng hơn, điểm chung thứ hai là... đối thủ truyền kiếp (Minh Anh là fan cứng của Tottenham, còn đội bóng ruột của Silas là Chelsea).

Minh Anh "a" một tiếng, từ trong thùng hành lý lôi một tấm poster đội Tottenham rực rỡ, đó dậy, lắc qua lắc mắt Silas.

Minh Anh: "Thầy xem cái treo ở thì ? Treo trong phòng ngủ nhé?"

Silas dời mắt từ cuốn sách sang Minh Anh. Sau khi rõ thứ tay , đôi mày khẽ nhíu : "Đổi chỗ khác ."

Minh Anh: "Sao thế ạ? Không ?"

Silas thản nhiên: "Minh, trong căn phòng , giữa và nó, em chỉ chọn một."

Minh Anh cố ý trêu chọc: "Thế em chọn poster."

Silas lập tức gấp sách . Minh Anh vội vàng xe: "Chọn thầy, chọn thầy mà! Lãnh đạo ơi thầy cứ tiếp tục , tiếp ạ."

Silas khẽ cong môi, bưng ly cà phê lên nhấp một ngụm.

chỉ hai phút , Minh Anh sáp tới hỏi: "Thầy thích Chelsea thật đấy ?"

Về điểm , Minh Anh vẫn luôn canh cánh trong lòng. Chẳng fan bóng đá nào thể thản nhiên chấp nhận việc yêu cổ vũ cho đối thủ đội trời chung cả. Cậu cảm thấy cực kỳ lấn cấn, bảo đối phương thẩm mỹ thì chẳng khác nào tự c.h.ử.i (vì thích ), mà chấp nhận thì... nuốt trôi!

Silas xong thấy buồn : "Tôi thích Chelsea bao giờ?"

"Lại còn định chối bay chối biến nhé," Minh Anh dậy, xuống tấm t.h.ả.m ngay cạnh sofa của , rút điện thoại vuốt màn hình, đưa đoạn tin nhắn từ "N" ngày khi đấu UEFA làm bằng chứng thép. 

Biểu cảm của lúc nghiễm nhiên là "tang chứng vật chứng rành rành, thầy hết đường chối cãi".

Silas thuận tay xoa mặt , buồn phản bác: "Ừ, thích đấy, nào?"

Minh Anh thu điện thoại , Silas đầy thắc mắc: "Em hiểu nổi."

Silas bật , thấy mạch não của nhóc con luôn rẽ sang những hướng ngờ tới: "Em hiểu cái gì?"

Minh Anh bá đạo tuyên bố: "... Dù em thấy cứ cấn cấn thế nào . Thẩm mỹ khác biệt quá lớn, em thật sự chấp nhận !"

Đó là đối thủ sống c.h.ế.t cơ mà! Minh Anh chẳng bao nhiêu máy tính mắng c.h.ử.i đội bóng đó .

Silas đặt ly cà phê xuống: "Minh, em chắc tại kiến trúc cần nhiều phong cách khác chứ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-104.html.]

Minh Anh hiểu nhảy chủ đề xa đến thế, nhưng vẫn ngoan ngoãn trả lời như một học sinh giỏi: "... Vì thời đại khác ạ?"

Silas : "Bởi vì nếu kiến trúc đều giống hệt , em sẽ chẳng bao giờ chú ý đến bất kỳ tòa nhà nào cả."

Nói nôm na là, các đội bóng làm nền đối đầu , thì chẳng giá trị gì để bàn luận cả.

Minh Anh: “……”

là lão nam nhân, ngụy biện là giỏi nhất.

Minh Anh dậy, ngả lòng Silas: "Được , em cho phép thầy thích Chelsea. lúc trận đấu, thầy xem cùng em đấy."

Silas thuận thế ôm lấy lòng, tiếp tục sách: "Biết ."

Nằm gọn trong lòng ngài Giáo đổng, bạn học Minh Anh cũng liếc mắt hai trang. chỉ đúng hai trang thôi, ngước mắt lên truy vấn: " em vẫn , tại thầy chọn Chelsea?"

Ngoại hạng Anh nhiều đội như thế, chọn đúng đội đó? Minh Anh thực sự hiểu thêm về con Silas.

Ai ngờ Silas chỉ buông một câu: "Thói quen thôi."

Minh Anh: "Ý thầy là ?"

Silas: "Sân Stamford Bridge gần nơi ở ngày , chỉ cách ba trạm tàu điện ngầm."

Minh Anh trợn tròn mắt: "Thầy từng ở Anh ư? —— Khoản , thầy chọn đội bóng chỉ vì... tàu điện ngầm thuận tiện thôi á?"

Silas cúi đầu liếc một cái: "Chứ thì ? Chẳng lẽ vì họ đá chắc?"

Nghĩ đến thành tích trồi sụt của Chelsea gần đây, Minh Anh đột nhiên nắc nẻ. Cười chán chê , mới hỏi tiếp: "Vậy thầy từng ở Anh thật ?"

Silas: "Ừ, lúc còn học sang đó làm dự án cùng thầy."

Minh Anh tò mò: "Dự án gì thế thầy?"

Silas nâng quyển sách lên che mặt: "Tự mà tra."

Minh Anh "xì" một tiếng: "Không thì thôi."

Hai nhão nhão dính dính thêm một hồi, Minh Anh đột nhiên phản ứng : "Ơ , nếu thầy thích Chelsea đến thế, thì tại em treo poster?"

Lúc Silas mới chậm rãi nhả chữ: "Minh, chỉ là chấp nhận nổi việc lúc chúng l..m t.ì.n.h một gã đàn ông xa lạ poster chằm chằm thôi."

“……” 

Đệch!

Minh Anh vội vàng ném tấm poster . Mẹ nó chứ, cái lão lưu manh , cái gì thần thánh trong lòng cũng lão làm cho vấy bẩn hết cả.

Cuối cùng, phận của tấm poster vẫn là đè nén đáy hòm. Phải lâu , khi ngài Aston quyết định sửa sang một phòng giải trí trong nhà, tấm poster mới thấy ánh mặt trời.

Loading...