Thẳng Nam Yêu Qua Mạng Nhận Nhầm Mỹ Giáo Daddy - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-04-24 13:22:54
Lượt xem: 17
@@Cảm ơn vì mời, hiện đang ở New York, mới xuống máy bay. Lúc Minh Anh đáp chuyến bay xuống đây, bên là 3 giờ chiều giờ Bắc Kinh, còn tại New York mới chỉ là rạng sáng 2 giờ sáng.
Vừa bước khỏi cổng hải quan, Minh Anh mệt đến mức mắt mở lên, điện thoại trong túi rung lên liên hồi. Cậu lấy xem, hóa là cuộc gọi đường dài từ hai vị phụ ở quê nhà. Minh Anh theo bảng chỉ dẫn để lấy hành lý, "phổ cập kiến thức" đủ thứ chuyện: nào là khu nào nhiều kẻ lang thang, khu nào xảy xả súng, thì những chiêu trò lừa đảo mới nhất ở New York…
"Con , con sẽ chú ý an mà."
"Bạn cùng phòng của con tới đón, là Anh."
"Yên tâm , con mang theo mì gói, c.h.ế.t đói , ha ha."
Sân bay Kennedy lúc nửa đêm cũng quá đông đúc. Minh Anh một đoạn thì thấm mệt, dứt khoát bệt lên vali hành lý: "Chẳng , giáo sư hướng dẫn của con tên là Thomas, Đức, chính là lão Thomas đó."
"Trời ạ, con học thạc sĩ chứ mẫu giáo , ba đòi liên lạc của thầy giáo làm gì cơ chứ…"
"Dạ, bên đang là rạng sáng, chẳng thấy gì ạ."
Vừa dứt lời, bỗng lướt qua mặt mang theo một cơn gió nhẹ, thoảng trong khí là mùi nước hoa nam tính nhàn nhạt. Là một "trai thẳng" chính hiệu, Minh Anh thể gọi tên nhãn hiệu nước hoa đó, nhưng thể đoán đây là một mùi hương cực kỳ đẳng cấp. Giây tiếp theo, đập mắt là một đôi giày da đen bóng loáng.
Ánh mắt Minh Anh tự chủ mà dõi theo đôi giày . Dọc theo đôi giày da đắt tiền hướng lên , bắt gặp một bóng hình khiến cả gian sân bay đơn điệu bỗng chốc trở nên bừng sáng.
Bóng dáng cao ít nhất 1m9, khoác chiếc áo măng tô sẫm màu. Tay trái cầm một cuốn tạp chí, tay hững hờ cầm ly cà phê. Từng bước đều toát lên vẻ vững chãi, bờ vai rộng và phẳng bao trọn trong lớp vải cắt may tinh xảo, một nếp nhăn dư thừa. Dáng đĩnh đạc, khí chất cao ngạo đến tự phụ.
Minh Anh nãy giờ ngắm nước ngoài đến hoa cả mắt, nhưng tỷ lệ cơ thể thon dài và mỹ như đàn ông , ngay cả giữa đám phương Tây vốn khung xương bẩm sinh, cũng coi là cực phẩm hiếm thấy.
Chẳng lẽ là minh tinh Hollywood nào ? – Cậu thầm nhủ.
Trong lúc Minh Anh đang vô lễ chằm chằm bóng lưng , thì bỗng nhiên, mười mấy nước ngoài khác cũng diện vest đen, giày da bóng loáng lượt lướt qua bên cạnh . Minh Anh giật sực tỉnh. Cậu nhận gì đó sai sai, ngẩng đầu lên mới phát hiện từ lúc nào, lạc đến tận khu vực sảnh chờ dành cho khách VIP! Thảo nào mà nãy giờ chẳng thấy bóng dáng hành khách phổ thông nào cả.
Minh Anh thầm mắng một tiếng "c.h.ế.t tiệt" trong lòng.
Lại nhầm đường . Rõ ràng ban nãy thấy biển báo lối ở hướng mà.
Đầu dây bên , bà Trần Cầm Cầm bắt đầu bài ca muôn thuở: " Con trai , tuy du học thì học tập là chính, nhưng cũng quên chuyện đại sự cá nhân đấy."
" , con một cô con dâu ngoại quốc đấy." Ông Minh Kiến Quốc cũng chen ngang một câu.
Minh Anh kéo vali hành lý, cúi đầu đỡ trán, nhỏ giọng đáp: "Con dâu ngoại quốc thì , để con mang ít 'rác rưởi ngoại quốc' về cho bố nhé. Con cúp máy đây, bạn cùng phòng đang đợi đón con ở lối sân bay ."
Sau khi ngắt điện thoại, mới phát hiện thông báo WeChat nhảy hơn chục dấu chấm đỏ từ bao giờ. Cậu bấm mở thông báo, hóa là tin nhắn từ nhóm bạn nối khố tên ‘Hội độc quý tộc’
Thằng con 1: Đại học bá ơi, cho em mở mang tầm mắt xem New York tròn méo cái nào! @Mingo
Thằng con 2: Xuống máy bay đấy? Chụp vài tấm ảnh xem nào. @Mingo
Cái nhóm ba ngừng tag tên khiến Minh Anh điện thoại mà bật . Thế là dừng bước, giơ điện thoại lên, định bụng đóng vai khách du lịch làm một vòng "lia máy" khắp sân bay.
Nào ngờ, ngay khoảnh khắc ngón tay định nhấn nút chụp, chạm mắt trực diện với đàn ông lọt khung hình. Chính là "minh tinh Hollywood" lúc nãy! Cuối cùng Minh Anh cũng rõ góc nghiêng của . Không hẳn là nét điển hình của phương Tây, dù đường nét gương mặt sắc sảo và tỷ lệ hảo như một pho tượng tạc, nhưng Minh Anh cảm nhận trong ánh mắt chút gì đó hờ hững, tựa như đang đ.á.n.h giá, tựa như chỉ vô tình lướt qua.
Trong lúc Minh Anh còn đang ngẩn ngơ, đàn ông trong màn hình bỗng nhướng mày một cái.
Pho tượng sống dậy ! – Minh Anh thầm nghĩ.
"..." Minh Anh hồn, ngượng ngùng hạ điện thoại xuống. Dù , tình cảnh của lúc chính là: "Chụp lén phát hiện tại trận".
Cậu đành về hướng đó nở một nụ gượng gạo, chắp hai tay n.g.ự.c mấp máy môi hiệu "Sorry". Sau đó, vội vàng kéo vali hành lý đầu chạy biến. Cũng may vận may của Minh Anh trở , cắm đầu chạy một hồi, cuối cùng cũng tìm thấy lối của sân bay. Đêm khuya, New York bắt đầu đổ cơn mưa nhỏ. Những giọt nước đập cửa kính sân bay tạo thành những tiếng tí tách liên hồi.
Càng gần lối , qua càng lúc càng đông. Không khí tràn ngập đủ loại âm thanh hỗn tạp từ tiếng Anh, tiếng Tây Ban Nha cho đến tiếng Ả Rập... Lúc , Minh Anh mới thực sự cảm giác chân thực: À, tới New York thật . Cậu kéo vali tìm một chỗ xuống. Anh bạn cùng phòng Anh gửi tin nhắn báo rằng vẫn còn đang đường đến đón.
Trong lúc chờ đợi, nhóm bạn nối khố vẫn ngừng "khủng bố" bằng những dấu chấm đỏ, nhao nhao đòi xem ảnh. Minh Anh tùy tiện chụp đại hai tấm gửi qua, bắt đầu gõ phím kể lể về vụ nhầm khu vực VIP ban nãy.
Đang gõ hăng say, bỗng nhiên bên tai vang lên một giọng : "Hi, Trung Quốc hả?"
Đầu ngón tay Minh Anh khựng . Giọng thật trong trẻo và thanh mảnh. Cậu chậm rãi ngẩng đầu lên. Đứng mặt là một cô gái. Mái tóc vàng, đôi mắt xanh thẳm, cô mặc chiếc áo croptop lộ eo thon phối cùng váy ngắn năng động. Dù là hai giờ sáng nhưng lớp trang điểm mặt cô vẫn vô cùng tinh xảo.
Minh Anh ngơ ngác sang trái sang , cuối cùng mới tự chỉ mặt hỏi: "Cô... đang hỏi ?"
Quỷ mới cuối cùng chuyện với con gái là từ bao giờ.
Cô gái bật sảng khoái: "Không hỏi thì hỏi ai nữa!"
Minh Anh "" lên một tiếng, cái điện thoại tay bỗng trở nên thừa thãi, cất mà cầm cũng chẳng xong. Cậu gãi gãi đầu, nở một nụ hết sức lịch sự: "Cô thật đấy, tiếng Trung cũng giỏi nữa."
"Cảm ơn nhé!" Cô gái quá quen với những lời khen ngợi. Cô tiến gần Minh Anh, mỉm hỏi: "Cho hỏi, tên gì nhỉ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-1.html.]
Minh Anh rõ ràng là quen với phong cách chủ động thế . Cậu ngửi thấy mùi hương tỏa từ cô gái khi cô gần, một mùi hương nhiệt liệt, rạng rỡ và đầy vẻ ái . Chẳng hiểu , vô thức liên tưởng đến mùi nước hoa lạnh lẽo, trái ngược mà ngửi thấy ở lối VIP lúc nãy.
Minh Anh lắc đầu xua ý nghĩ vẩn vơ, bỗng dưng lắp bắp: "Chào... chào cô, tên là Minh Anh"
Cô gái vẻ mặt của chọc : "Hahahaha, so cute!" (Đáng yêu quá mất!)
Minh Anh: "..."
Từ "đáng yêu" , thường thì Minh Anh chỉ dùng để gọi con Tiểu Bạch (chú ch.ó nhỏ) ở nhà mà thôi.
Cô gái nháy mắt với đầy tinh nghịch: "Vậy Minh ... Tôi thể xin điện thoại của ?"
"..."
Minh Anh chút choáng váng. Đây mới là ngày đầu tiên đặt chân đến New York cơ mà! Một sinh viên hệ Kiến trúc chính quy như , suốt ngày chỉ ăn ngủ ở khoa Xây dựng, bao giờ nếm trải "sự đời" kiểu .
"Dĩ nhiên... là ." Minh Anh gật đầu, đó một tràng .
Cô gái thậm chí còn khen cả điện thoại của : " là một dãy dễ nhớ, làm đau đầu tí nào. Anh là sinh viên Đại học N ?"
Minh Anh ngẩn .
Cô gái mỉm , chỉ tay về phía vali của : "Trên dán logo của trường N mà, đoán nhầm nhỉ."
À, là .
Minh Anh hỏi : "Cô cũng học ở trường N ?"
"Tôi ư?" Cô gái tự chỉ , bí hiểm: "Cũng thể coi là ."
Nói xong, cô cúi xuống đồng hồ, tiếc nuối mặt: "Tôi lên máy bay , chúng sẽ sớm gặp thôi. Chúc gặp nhiều may mắn ở trường N nhé!"
Minh Anh chào tạm biệt cô. Đợi đến khi bóng dáng khuất dần khỏi tầm mắt, mới chợt nhớ ... còn kịp hỏi tên . Minh Anh bắt đầu thấy hối hận.
Mãi đến nửa tiếng , khi bạn cùng phòng Anh lao tới ôm chầm lấy và reo hò ầm ĩ, Minh Anh mới bừng tỉnh khỏi cơn thẫn thờ.
Cậu vỗ vỗ vai đối phương: "Mark, , !"
"Ôi, xin nhé bạn hiền." Mark buông tay , nụ hối hiện rõ mặt: "Thấy là phấn khích quá kiềm chế ."
Mark là kiểu Anh "phi điển hình". Có lịch lãm thì , nhưng chắc chắn là nhiệt tình như lửa. Sau hơn một tháng làm bạn qua mạng, cuối cùng hai cũng thấy mặt thật của ngoài đời.
Minh Anh đáp: "Tôi cũng vui gặp . Cảm ơn vì lặn lội đêm hôm tới đón nhé."
Mark chủ động kéo hộ một chiếc vali, nhún vai làm bộ làm tịch: "Phải là cảm ơn mới đúng, Ming ạ! Cuối cùng cũng còn thui thủi một trong căn nhà vắng vẻ, lúc nào cũng chực chờ ma nữa !"
Trước khi tới New York, Mark thường xuyên càm ràm chuyện căn chung cư thuê ma ám, Minh Anh mãi cũng thành quen.
Cậu vỗ vỗ vali của , dõng dạc : "Tôi mang theo cả một kho ẩm thực Trung Hoa đây. Bây giờ thể chung phòng với đống mỹ thực đấy."
"Ôi trời đất ơi!" Mark khoa trương thốt lên: "Tôi chính thức tuyên bố là em sinh t.ử của !"
Minh Anh thì haha.
Mark lái xe chân thành khuyên bảo: "Ming mến, với tư cách là em sinh tử, nghĩa vụ nhắc nhở . Ở New York , những cô nàng như thế còn đáng sợ hơn cả độc d.ư.ợ.c đấy."
Minh Anh bật : "Mark , chỉ kết thêm bạn mới thôi mà."
Mark thốt lên đầy vẻ cam chịu: "Ôi lạy Chúa! Nhìn xem, lún sâu quá ."
Minh Anh vò đầu bứt tai: "Hả? Làm gì đến mức đó chứ."
Mark tỏ vẻ thấu hiểu sự đời, bồi thêm một câu: "Mấy cô nàng kiểu đó là giỏi lừa lọc nhất, họ thể thao túng trái tim đấy. Cẩn thận ngày cô bán cho mấy tên ác ma cho mà xem!"
Vừa dứt lời, điện thoại của Minh Anh bỗng rung lên một cái.
—
Lời từ tác giả:
Một chút lưu ý nhỏ về truyện: Bối cảnh diễn tại Mỹ, nhưng đây là một câu chuyện hư cấu.
Đại học N tham khảo từ một vài nguyên mẫu trường đại học ngoài đời, nhưng cũng những chi tiết do tự "chém gió" để phục vụ cho diễn biến cốt truyện. Vậy nên các bạn đừng quá khắt khe soi xét thực tế nha (・Д・)ノ.
Cuối cùng là chúc truyện thật vui vẻ!