Thẳng Nam Bị Lật Xe - Chương 97 Chưa quên cách bơi
Cập nhật lúc: 2026-05-06 04:53:49
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trước khi chuyện xảy , Bùi Minh Dã sống một cuộc đời suôn sẻ, thuận buồm xuôi gió.
Ba là một đàn ông nghiêm khắc, mang khí chất của bậc gia trưởng lớn. Mẹ thì dịu dàng yếu đuối, nhưng trong những chuyện lớn luôn tiếng và quyết định, giúp làm những gì thực sự mong .
Cho đến năm 16 tuổi tất cả đảo lộn.
Kể từ khi mang trong lòng áy náy, từ bỏ bộ môn bơi lội mà từng yêu sâu sắc. Niềm đam mê ngày nay giống như một trò .
Dù đó đạt thành tích trong điền kinh, nhưng tận sâu bên trong, vẫn luôn tự ti đặc biệt khi rằng Hạ Thư Diễn vì theo đuổi ước mơ thật sự của quyết tâm chọn Trung Quốc vũ, còn thì ngay cả dũng khí để bước gần bể bơi cũng .
Anh âm thầm cảm thấy xứng với yêu, đến mức dám hỏi một câu đơn giản:
“Em thích ?”
Thế nhưng, ở khoảnh khắc Hạ Thư Diễn ôm lòng và thì thầm bên tai:
“Bùi Minh Dã, em cũng thật sự thích .”
Trái tim như thổi bùng bởi một cơn mừng rỡ hốc mắt đỏ ửng, yết hầu nghẹn cứng.
Sau nhiều cố gắng, mới thốt thành tiếng:
“Anh đang mơ ?”
Hạ Thư Diễn khẽ dùng ngón tay búng nhẹ lên tai :
“Anh xem rõ ràng mơ.”
Niềm vui muộn màng dâng trào trong từng tế bào. Bùi Minh Dã run rẩy nắm vai :
“Nói nữa , Miên Miên… nữa!”
Nước từ tóc nhỏ giọt, vẽ nên nét mặt như tranh thủy mặc, Hạ Thư Diễn mỉm :
“Bùi Minh Dã, em cũng thật sự thích .”
“Nói nữa …” giọng như nghẹn thở.
“Em thích , giống như thích em đến mức thích chính bản như thế.”
Bùi Minh Dã rốt cuộc nhận sự xác nhận luôn mơ ước. Anh ôm chặt lấy , giọng khàn đến mức như lẫn đá vụn:
“Vậy thì… sẽ thích em nhiều hơn nữa.”
“Sao ?” Hạ Thư Diễn bật .
Dưới làn nước nóng hổi đang rơi lưng, bế bổng lên, để mu bàn chân .
Cậu buộc ôm chặt lấy vai để ngã. Bùi Minh Dã cúi xuống hôn lên trán, đó là đôi mắt lấp lánh, chóp mũi nhỏ xinh, từng centimet má cuối cùng dừng ở môi.
“Bởi vì đời , yêu nhất là em nên cũng hy vọng em sẽ yêu chính nhất.”
Cậu nghiêng mặt, chủ động hôn môi . Dưới dòng nước ấm, họ trao một nụ hôn dài đầy yêu thương. Không d.ụ.c vọng, chỉ là bằng cách chạm để truyền nỗi lòng.
Sau khi tắm xong, hai chiếc giường lớn.
Bùi Minh Dã ôm trong lòng, cố vỗ về giấc ngủ. Hạ Thư Diễn vỗ nhẹ tay như dỗ trẻ con, bất ngờ hỏi:
“Anh … tên là gì?”
“Thân Viễn.” Anh đáp nhỏ.
“Thân Viễn…” Hạ Thư Diễn lặp “A Dã, tụi thăm nhé.”
Bùi Minh Dã siết chặt tay, khẽ nhắm mắt:
“Được.”
Sáng hôm , nhờ Lâm Phỉ tra giúp địa điểm mộ của Thân Viễn.
Hiệu suất của Lâm cực nhanh. Chẳng mấy chốc, đưa cho họ địa chỉ cụ thể, còn kể thêm vài chuyện:
“Ba Thân Viễn ly hôn từ khi còn bé. Lúc đầu sống với , bà tái hôn thì giao cho ba ruột. Mà ông là dân nghiện rượu, còn chơi cờ bạc. Không quan tâm gì ngoài đ.á.n.h chửi. vẫn cố gắng đến mức đội tuyển tỉnh.”
Bùi Minh Dã cửa sổ, thì thầm:
“Thì là như …”
Có cả đời dùng nghị lực để chữa lành tổn thương gia đình. Có thì quá mỏi mệt, chọn cách rời vĩnh viễn.
Hạ Thư Diễn siết nhẹ bàn tay :
“Em tin, với … thì lẽ là ánh sáng duy nhất từng chiếu qua.”
Bùi Minh Dã trở tay nắm lấy tay , lòng bàn tay chà nhẹ lên mu bàn tay đối phương.
“Sau khi Thân Viễn , ba nhận một khoản tiền bồi thường lớn từ đội tuyển tỉnh.” Lâm Phỉ tiếp “Rồi chuyện đó.”
“Vậy… chôn ở ?” Bùi Minh Dã hỏi.
“Cách đây 40 phút chạy xe.” Lâm Phỉ nổ máy “Tôi đưa hai bạn .”
Mộ của Thân Viễn ở một nghĩa trang , xung quanh vắng vẻ, cỏ mọc um tùm.
Bùi Minh Dã nhổ bớt cỏ, đặt hoa và trái cây mang theo mộ, xuống bức ảnh đen trắng bia đá.
Gương mặt thiếu niên mãi mãi dừng ở tuổi 16.
Hạ Thư Diễn đặt tay lên vai :
“Hai trò chuyện .”
Rồi rời cùng Lâm Phỉ, để gian riêng.
Đứng bên bậc thềm, Lâm Phỉ bất chợt hỏi:
“Hai đang quen , đúng ?”
Hạ Thư Diễn c.ắ.n môi , trả lời.
“Yên tâm, ý gì .” Lâm Phỉ “Thật … ngay đầu gặp, đoán đối với giống ai.”
“Vậy… đó cố tình đến hồ bơi tìm em ?”
“ . Một phần là thử phản ứng của mà kết quả thì thấy . Phần khác, thật sự mong ai đó giúp vượt qua chuyện .”
Hạ Thư Diễn cúi đầu, hàng mi rũ xuống:
“Anh đúng là dụng tâm đến đau lòng.”
“Anh lớn lên trong một môi trường đầy yêu thương, tính cách vô cùng, đạo đức cũng hơn .”
Lâm Phỉ thở dài “Chính vì … mới mắc kẹt sâu đến thế.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/thang-nam-bi-lat-xe/chuong-97-chua-quen-cach-boi.html.]
Hạ Thư Diễn bóng lưng phía xa, nhẹ giọng:
“Thật em thể hiểu . Dù đó cũng là một sinh mệnh còn sống động... từ hôm nay trở , tất cả sẽ qua .”
Sau một lúc trầm mặc, Lâm Phỉ :
“Còn chuyện hai bên , cần lo lắng . Ba yêu thương con, chắc chắn sẽ gây khó dễ cho em.”
“Em .” Hạ Thư Diễn gật đầu, thành thật cảm ơn “Cảm ơn kể em những điều .”
Lâm Phỉ ngập ngừng:
“Còn gia đình em thì …”
“Yên tâm.” Cậu mỉm “Mẹ em gặp .”
Khi hai đang trò chuyện, Bùi Minh Dã từ phía mộ tới:
“Đang gì thế?”
Lâm Phỉ nhẹ:
“Không gì .”
Bùi Minh Dã lập tức cảnh giác, ôm chặt Hạ Thư Diễn lòng:
“Không gì thì tại chuyện gì đó hả?”
Hạ Thư Diễn bật :
“Chỉ là chuyện phiếm vài câu thôi. Anh còn cho em chuyện với khác ?”
Bùi Minh Dã siết tay, Lâm Phỉ đầy nghi ngờ.
“Đừng như .” Lâm Phỉ giơ tay “Yên tâm, thương .”
“Thiệt hả? Gái trai? Tôi đó ?” Bùi Minh Dã bất ngờ.
Lâm Phỉ , để một bóng lưng mơ hồ:
“Rồi sẽ .”
Ngày cuối của kỳ nghỉ, Hạ Thư Diễn đề xuất bơi.
Bùi Minh Dã hiểu ý đối diện và buông bỏ quá khứ. Anh cảm động, đồng ý.
Vì là mùa đông, bể bơi trong nhà đông , nhiệt độ cũng giữ ấm như mùa xuân.
Hai đồ xong, cùng bước bên hồ.
Bùi Minh Dã làn nước trong suốt đến thấy đáy, trong đầu ngăn ký ức về giấc mơ c.h.ế.t đuối. Bước chân khựng .
Hạ Thư Diễn thấy nhưng gì cứ thế nhảy ùm xuống.
Bọt nước tung tóe, cơ thể dài dẻo uốn lượn làn nước xanh trong.
Bùi Minh Dã ở bờ , lòng ngứa ngáy.
Đột nhiên, Hạ Thư Diễn chìm hẳn xuống đáy, động đậy.
“Miên Miên!” Tim đập như lỡ một nhịp, lao xuống ngay lập tức.
Anh bơi đến với tốc độ phi thường, định nâng lên khỏi mặt nước.
Hạ Thư Diễn mở mắt, , áp sát... hôn . Hai hôn nước, từng bong bóng nhỏ lăn môi như một khoảnh khắc trong truyện cổ tích.
Vài giây , cả hai cùng ngoi lên.
Hạ Thư Diễn hất tóc mái ướt sang một bên, lộ gương mặt thanh thoát:
“Thấy ? Anh vẫn quên cách bơi .”
“ …” Bùi Minh Dã mơ hồ “Anh thật sự quên…”
Dù xa nước lâu năm, nhưng bao năm huấn luyện trở thành bản năng. Vào nước như cá trở về hồ.
“Có em ở đây, sẽ còn gặp ác mộng.” Cậu vuốt nhẹ tóc , dịu dàng hứa “Em sẽ giữ lấy .”
“Ừ.” Anh gật đầu, giọng nặng nề.
Hạ Thư Diễn nhẹ:
“Em nhớ cuối kỳ thể d.ụ.c thi đấu bơi lội công khai đúng ?”
“Sao em ?” Bùi Minh Dã siết eo hỏi.
Nửa mặc áo, nước đọng men theo rãnh cơ thể chảy xuống vẻ quyến rũ khó tả.
“Em thôi.” Hạ Thư Diễn áp lòng bàn tay lên vai , mắt đào hoa khẽ cong “Nếu giành hạng nhất… thì em sẽ…”
Bùi Minh Dã cổ họng khô khốc, bế lên:
“Em sẽ ?”
Đôi chân dài quấn nhẹ quanh eo , cả cơ thể gần sát . Hạ Thư Diễn ghé tai , giọng khẽ đến mờ nước:
“Anh làm gì em cũng .”
Câu như châm lửa lòng Bùi Minh Dã ánh mắt sáng rực như lửa nhảy nhót.
Không nhịn nổi nữa, cúi xuống c.ắ.n lấy môi .
“Ưm…” Hạ Thư Diễn khẽ kêu.
Anh càng hôn càng sâu, như nuốt trọn yêu tim.
Cả hai đều ướt đẫm, áp sát da thịt đầy mời gọi. Cậu cảm thấy nguy hiểm, bấu nhẹ móng tay bắp tay đang nóng ran.
“A Dã… đừng… ngay chỗ …”
Phía vang tiếng trẻ con bập bẹ, Bùi Minh Dã thở dốc, rút khỏi môi , dùng trán áp lên trán :
“Lên bờ …”
Hạ Thư Diễn chân mềm nhũn, đẩy lên bờ nửa bế nửa dìu về phía phòng đồ.
Gần hồ bơi, một bé tò mò hỏi :
“Mẹ , thế ạ?”
Bà trẻ lúng túng, che tầm mắt của con:
“Anh đó mệt… đang đỡ.”
“À!” Bé con hồn nhiên lớn “Là bụng chuyên giúp khác nha!”