Sáng hôm , Hạ Thư Diễn đến sân thể d.ụ.c nhưng thấy dáng quen thuộc đó xuất hiện.
Cậu đảo mắt khắp nơi một vòng, chắc chắn rằng hôm nay Bùi Minh Dã tới. Theo phản xạ, lấy điện thoại trong túi .
Ngón tay dừng vài giây màn hình, vẫn mở WeChat, nhấn khung trò chuyện và gửi một tin nhắn.
Theo thói quen của Bùi Minh Dã, dù bận chạy thì cũng sẽ nhắn cho một tiếng . Vì , Hạ Thư Diễn lo, ốm đột xuất việc gì.
Không ngờ Bùi Minh Dã đáp ngay đó: 【 Sắp đến đại hội thể thao, kế hoạch huấn luyện đổi. Dạo thể chạy chung với . 】
Hạ Thư Diễn thấy yên tâm, trả lời xong thì bắt đầu chạy bộ một .
Các vòng đó, vẫn thấy bóng dáng của Bùi Minh Dã, hai chỉ thỉnh thoảng nhắn vài tin WeChat.
Dù trong lòng chút nghi ngờ, nhưng thứ Bảy chính là ngày biểu diễn tiết mục nghệ thuật, còn tinh lực để suy nghĩ chuyện khác.
Thời gian trôi nhanh, thoáng cái đến tối thứ Sáu.
Lần tiết mục nghệ thuật do Đại học A chủ trì, nhưng tổ chức bởi liên minh của năm trường đại học lớn. Họ áp dụng chế độ thư mời, ngay cả sinh viên chính quy của A cũng dễ gì vé.
May mắn là Hạ Thư Diễn là khách mời biểu diễn nên cấp thêm hai vé cửa.
Vệ Khê tấm vé trong tay chút thèm : “Hạ Hạ, định đưa hai vé cho ai thế?”
Hạ Thư Diễn bên bàn, ngón tay kẹp hai tấm thư mời, như đang cân nhắc.
“Nếu định mời thì đưa một vé cho !” Vệ Khê tới lưng , ân cần bóp vai. “Tôi rủ nam thần của xem, cạnh b.ắ.n chút lửa tình cảm!”
“Cầm cả hai .” Hạ Thư Diễn chẳng hề do dự, đưa luôn hai vé. “Cứ nắm lấy cơ hội mà bồi đắp cảm tình với nam thần của .”
“Khoan, chỉ cần một vé!” Vệ Khê rút một chiếc, “Vé của tranh .”
Hạ Thư Diễn gật đầu: “Vậy thì .”
Vệ Khê nghiêng đầu lên vai : “Thế còn một vé, tính đây?”
“Tôi…” Hạ Thư Diễn nhíu mày. “Tôi định đưa cho Bùi Minh Dã, nhưng rõ rảnh .”
Dạo Bùi Minh Dã lúc nào cũng tất bật chuyện đại hội thể thao, mà cũng chắc đối phương hứng thú với loại hoạt động thế .
“Cậu hỏi xem !” Vệ Khê giục. “Không hỏi thì làm ?”
“Được .” Hạ Thư Diễn cầm điện thoại bàn, soạn tin nhắn: 【 Tôi một thư mời cho tiết mục nghệ thuật ngày mai, cùng ? 】
Sau khi gửi , kiên nhẫn chờ phản hồi.
“Cái giỏi nhẫn ghê, mấy ngày ló mặt.” Vệ Khê lùi về một góc, làu bàu. “Không lẽ đoán sai thật …”
Hạ Thư Diễn nghiêng mắt: “Cậu gì cơ?”
“Không gì.” Vệ Khê lắc đầu. “Nếu thì đưa vé cho , chứ thể để lãng phí!”
“Ừ, để chờ trả lời .”
Bình thường, Bùi Minh Dã nhắn tin phản hồi nhanh, nhưng im ru.
Mãi đến khi Hạ Thư Diễn tắm xong, mới thấy tin nhắn đến.
Bùi Minh Dã: 【 Ngày mai trận thi đấu mô phỏng. 】
Hạ Thư Diễn: 【 Vậy thì cố gắng nhé. 】
Bùi Minh Dã: 【 Xin , làm thất vọng . 】
Hạ Thư Diễn: 【 Sao thất vọng chứ? 】 【 Thi đấu thì quan trọng mà, còn giúp A đại ghi điểm nữa. 】
Sau khi gửi tin, Hạ Thư Diễn đặt điện thoại xuống, sang với Vệ Khê: “Bùi Minh Dã . Vé còn cầm luôn nhé.”
“Trời ơi!” Vệ Khê vui như mở cờ. “ là tiện cho quá trời!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/thang-nam-bi-lat-xe/chuong-45-long-dan-ong-nhu-kim-duoi-day-bien.html.]
lúc , “ting” một tiếng, khung trò chuyện bật lên tin nhắn mới.
Bùi Minh Dã: 【 Tiết mục của khung giờ nào? 】
Hạ Thư Diễn: 【 Khoảng 3 giờ chiều. 】
Bùi Minh Dã: 【 Vậy chắc kịp! 】
Bùi Minh Dã: 【 Chờ một chút, tới ký túc xá lấy vé! 】
“Thân ái Hạ Hạ, đưa vé cho nào.” Vệ Khê đưa tay .
“Không .” Hạ Thư Diễn giơ tay giữ chặt tấm thư mời. “Bùi Minh Dã đổi ý .”
Vệ Khê làm mặt dấu chấm hỏi: “Sao kỳ cục thế?”
“Lòng đàn ông, như kim đáy biển.” Hạ Thư Diễn mỉm . “Cậu bảo sẽ đến lấy, xuống đưa luôn.”
“Chậc chậc chậc!” Vệ Khê tặc lưỡi. “Tôi , tên kiểu gì cũng nhịn nổi!”
Hạ Thư Diễn khoác áo, cầm thư mời xuống lầu.
Cậu nghĩ chắc sẽ đợi một lát, ai ngờ đến hai phút , Bùi Minh Dã thở hổn hển chạy tới.
“Nhanh ?” Hạ Thư Diễn bất ngờ.
“Tôi…” Bùi Minh Dã , nhưng vội cụp mắt xuống. “Tôi sợ chờ lâu sẽ sốt ruột.”
“Tôi mới xuống thôi mà.” Hạ Thư Diễn đưa tấm thư mời . “Nếu mai thì cũng .”
Bùi Minh Dã nhận lấy, giọng nghiêm túc: “Mai nhất định sẽ mặt đúng giờ.”
“Được.” Hạ Thư Diễn quan sát bạn. “Cậu hình như gầy chút.”
Chàng trai vốn cao ráo, ngũ quan sắc nét. Mấy ngày gặp, dáng dấp càng thêm góc cạnh rõ ràng.
Bùi Minh Dã sững : “Hả?”
Hạ Thư Diễn khẽ thở : “Dù huấn luyện vất vả cũng ăn uống nghỉ ngơi đầy đủ. Đừng giống .”
Lúc mới phản ứng, cổ họng động nhẹ, giọng nhỏ : “Ừ…”
“Biết là .” Hạ Thư Diễn mỉm . “Nếu còn gì, lên nhé.”
Bùi Minh Dã cũng nở nụ : “Ngủ ngon, mai gặp.”
Cậu im đó, mắt dõi theo dáng thon gầy đang bước lên tầng, cho đến khi khuất hẳn khỏi tầm .
Dù cố gắng xây dựng tâm lý, tự dặn lòng rằng nên thích mà em cũng thích…
cứ mỗi thấy Hạ Thư Diễn, đôi mắt của chẳng chịu lời. Trái tim như chiếc tàu trật bánh, lao mất kiểm soát.
Bùi Minh Dã hít một sâu, cầm tấm thư mời bước con đường quen thuộc.
Mặc kệ . Ít nhất ngày mai tới nơi. Hắn để Hạ Thư Diễn thất vọng.
Ngày diễn bắt đầu trưa, nhưng từ 7 giờ sáng, các đội biểu diễn tập trung tại hội trường lớn để tổng duyệt.
Hạ Thư Diễn dậy sớm hơn thường lệ. Sau khi chạy bộ, vẫn dành thời gian luyện tập tại phòng múa, 8 giờ mới xuất phát đến hội trường.
“Hạ Hạ! Cuối cùng cũng đến !” Triệu Bội Nhiên lao đến khi thấy .
“Tôi đến muộn ?” Hạ Thư Diễn . “Theo lịch thì phần diễn tập của bọn là 9 giờ mà.”
“Không muộn, chỉ lo chút thôi.” Triệu Bội Nhiên kéo tay , thì thầm. “Thấy thì yên tâm hơn hẳn!”
“Không .” Hạ Thư Diễn nhẹ. “Cứ thể hiện như khi là .”
“Ừ!” Cô gật đầu chắc nịch. “Tôi tin . Cũng tin chính !”
Hạ Thư Diễn giống như một liều t.h.u.ố.c an thần với cô. Có ở đây, Triệu Bội Nhiên quả nhiên bình tĩnh hơn nhiều. Cô kéo hàng đầu theo dõi các tiết mục tổng duyệt, còn tâm trạng bình luận nhỏ từng phần.