Vài phút , cúi đầu sofa, một tay cầm khăn lạnh đè lên sống mũi đang chảy máu.
“Sao đang yên đang lành, tự dưng chảy m.á.u mũi?” Lâm Phỉ bên cạnh, phần lo lắng.
Bùi Minh Dã nghẹn lời hồi lâu, ú ớ đáp: “Chắc do trời hanh khô… nóng trong.”
“Cậu vốn nóng sẵn , tối ăn BBQ nữa là .” Lâm Phỉ cũng nghĩ lý do nào khác. “Để xem m.á.u cầm .”
Hắn nhấc khăn lên: “Chắc là ngừng .”
Lúc , Hạ Thư Diễn từ lầu hai xuống: “Bùi Minh Dã, thế?”
Hắn tiếng, ngẩng lên thì… mắt lập tức rời nổi.
Cậu áo sơ mi và quần dài, tóc vẫn còn ẩm, từng giọt nước lăn từ ngọn tóc xuống cổ trắng ngần như ngọc. Chúng đọng nơi xương quai xanh mảnh dẻ, nửa ẩn nửa hiện càng khiến kỹ.
Hắn cầm m.á.u mũi thì dấu hiệu “tái phát”.
Lâm Phỉ kịp thời lên tiếng: “Không , vẫn nên chườm thêm chút nữa.”
Hắn vội dời mắt, luống cuống áp khăn mũi. Giọng khàn khàn như bóp cổ: “Không , nặng lắm.”
“Vậy thì .” Hạ Thư Diễn thở phào.
Vừa nãy hai vẫn chuyện bình thường, hiểu đột nhiên chảy m.á.u mũi, còn nhất quyết bắt đồ xuống gặp.
Một lát , Lâm Phỉ mang bông nhét mũi từ hộp y tế : 【Dùng tạm cái nhé.】
Bùi Minh Dã nhận lấy, nhét bông mũi: “Cảm ơn.”
“Tối nay đừng luyện tập nữa.” Lâm Phỉ vỗ nhẹ vai . “Nhớ nghỉ sớm đấy.”
“Yên tâm.” Hắn gật đầu. “Cậu cứ về phòng .”
Lâm Phỉ ngang qua Hạ Thư Diễn, khẽ gật đầu. Cậu đáp bằng một nụ nhẹ, đó tới bàn, rót cho Bùi Minh Dã một ly nước: “Uống .”
“Cảm ơn.” Hắn nhận lấy. Không dám ngửa cổ tu ừng ực như khi, mà chỉ nhấp từng ngụm nhỏ.
Cậu yên chờ uống xong, : “Cậu về phòng nghỉ ngơi . Tối nay ngủ ở sofa.”
“Hả?” Hắn ngẩng đầu. “Cậu ngủ sofa á?”
Dù chuyện m.á.u mũi , thể ngủ cùng giường với đêm nay. mà…
Gương mặt Hạ Thư Diễn vẫn bình thản: “Ừ. Tôi quen ngủ chung giường với khác.”
Nghe , cảm giác ngại ngùng trong lòng Bùi Minh Dã biến mạnh ngay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/thang-nam-bi-lat-xe/chuong-26-ngu-sofa.html.]
Thì vì ghét , mà là vì tính cách vốn .
“Không .” Nghĩ tới đây, giọng nhẹ hẳn. “Là rủ chơi, để ngủ sofa ?”
“Không .” Cậu xuống bên cạnh, tay thử độ đàn hồi của ghế. “Sofa rộng hơn cả giường đơn trường , ngủ lên chắc cũng thoải mái.”
“Tôi cũng thấy .” Hắn xuống, nhún nhún . “Nên đêm nay, chiếm sofa. Cậu đuổi .”
Cậu nhướng mắt : “Sao như con nít ?”
“Tôi vốn thế mà.” Bùi Minh Dã dựa , tủm tỉm. “Tóm đêm nay bám sofa, bất kể gì.”
Hạ Thư Diễn: “……”
Từ lúc quen tới giờ, đầu tiên thấy "giở trò". Mà như thế, … dễ thương.
“Muộn đấy, về phòng ngủ .” Hắn giục. “Mai lịch trình kín lắm đó.”
“Được.” Cậu đành dậy, mấy bước thì : “Cậu tắm ?”
“À đúng !” Hắn sực nhớ. “Tôi tắm ngay đây!”
Trở phòng ngủ, Hạ Thư Diễn tìm máy sấy, sấy khô tóc lên giường, bắt đầu kéo giãn nhẹ khi ngủ.
Cùng lúc đó, Bùi Minh Dã chui phòng tắm, chuẩn cho trận "thanh tỉnh trụ vương tắm".
Chỉ là… khi hương thơm bay hết khỏi phòng tắm, ký ức về tấm lưng trắng thấy ập tới.
“Dừng, dừng, dừng!” Hắn tự gõ trán. “Bùi Minh Dã, tỉnh táo lên!”
Mở vòi sen, chỉnh nước về phía lạnh nhất, xối thẳng lên cho tỉnh.
Bao ý nghĩ vẩn vơ như nước lạnh cuốn trôi. Hắn lục tìm xà phòng, thấy đành dùng tạm sữa tắm.
Vừa ngửi thấy mùi hương từ tay, giật khựng .
Mùi giống... nhưng giống hẳn với mùi Hạ Thư Diễn. Có cảm giác… thiếu mất chút gì đó quyến rũ.
Tắm xong, mặc áo thun quần đùi t.ử tế, bước khỏi phòng tắm: “Tôi xong .”
Cậu nghiêng đầu: “Máy sấy ở tủ đó.”
“Không cần , tí nữa gió thổi là khô.” Hắn né mắt, dám liếc đang giường, vội chạy cửa. “Ngủ ngon!”
“Khoan …” Hạ Thư Diễn định thêm thì…
Cửa khép.