Khi mặt trời xuống núi, cả bốn tập trung tại biệt thự. Bữa tối hôm là một buổi BBQ tự chuẩn .
Bàn nướng thiết lập sẵn. Sau một cuộc gọi đến bộ phận dịch vụ, các nguyên liệu xử lý sạch sẽ và đưa đến tận nơi. Mọi trong sân vườn, nướng trò chuyện rôm rả.
Trải qua nguyên buổi chiều ở cùng , Đỗ T.ử Đằng đơn phương “kết nghĩa kim lan” với Lâm Phỉ, gọi một tiếng “Lâm ca” còn thiết hơn cả ruột.
Lâm Phỉ lớn tuổi hơn ba còn , nên tự nhiên đảm nhận vai trò lo liệu. Cả buổi, bên lò nướng chăm sóc nguyên liệu như đầu bếp riêng.
“Dã ca, thật sự uống bia ?” Đỗ T.ử Đằng quét dầu lên xiên thịt dê, tu một ngụm bia mát lạnh. “Ăn thịt nướng mà men cay là lãng phí cả đời luôn đấy!”
Bùi Minh Dã nhận xiên nướng mới từ Lâm Phỉ, phản bác: “Người ăn thì ít mà thì nhiều, thế ngon hơn ?”
“Bùi thiếu đúng là uống rượu .” Lâm Phỉ gật đầu. “Tôi quen từ nhỏ, cũng chỉ thấy uống duy nhất một .”
“Nói mới nhớ, ở ký túc gần năm mà bao giờ thấy Dã ca uống giọt nào!” Đỗ T.ử Đằng chợt ngẫm . “Cậu lẽ nào... uống một ly là gục ?”
Lâm Phỉ định thêm thì ngắt lời với giọng gắt nhẹ: “Đủ , ai mà còn lải nhải nữa thì đừng trách mạnh tay!”
lúc , Hạ Thư Diễn lên tiếng: “Lâm nhị ca, đây ăn chút . Đừng nướng nhiều quá.”
Hắn lập tức sang: “Cậu gọi gì cơ?”
Hạ Thư Diễn thản nhiên cúi mắt: “Chứ gọi ?”
Dù Lâm Phỉ hơn tuổi, Bùi Minh Dã xem như trai, Hạ Thư Diễn vẫn tiện xưng tên thẳng thừng.
“Không , gọi là Lâm Phỉ là .” Lâm Phỉ bước tới đưa một xiên nướng. “Tôi cũng hơn mấy tuổi .”
“Vậy nhé.” Cậu nhẹ, “Ngồi ăn .”
Giữa hai hàng mày của Bùi Minh Dã nhíu , nhưng nhanh xuống cạnh Hạ Thư Diễn.
Lâm Phỉ gì, lẳng lặng phía bên .
Tám chuyện giữa nam sinh chẳng mấy khi chủ đề cố định. Đặc biệt Đỗ T.ử Đằng dẫn dắt, khí luôn rôm rả.
Một lát , Bùi Minh Dã nhận cạnh ít hơn hẳn. Nhớ tới thói quen ăn uống của , lặng lẽ dậy, đến quầy nướng riêng rau củ như súp lơ, nấm kim châm…
Rau chín nhanh, chẳng mấy chốc, mang xiên trở , đặt lên khay: “Tôi chỉ quét chút nước sốt nhẹ. Cậu yên tâm ăn .”
Hạ Thư Diễn khựng một chút, nhẹ cong khóe môi: “Cảm ơn.”
Sau khi ăn xong, trời chuyển tối.
Chuyện chia phòng cuối cùng vẫn như phương án ban đầu giữa trưa.
Dù Hạ Thư Diễn lên tiếng phản đối, trong lòng ngầm quyết tối nay sẽ ngủ ở sofa tầng .
Đỗ T.ử Đằng về phòng tắm. Lâm Phỉ nhận cuộc gọi và cũng khỏi sân. Chỉ còn hai .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/thang-nam-bi-lat-xe/chuong-25-chay-mau-mui.html.]
Cả hai cùng cất tiếng:
Hạ Thư Diễn: “Tối nay…”
Bùi Minh Dã: “Cái đó…”
Rồi cùng im bặt, sang .
Hạ Thư Diễn mỉm nhẹ: “Cậu .”
“Tối ăn nhiều quá, tính chạy một chút cho tiêu.” Hắn gợi ý. “Cậu cùng ?”
Hạ Thư Diễn nghĩ một lúc: “Cậu cứ chạy . Tôi ôn vài tổ hợp cơ bản. Biệt thự phòng tập ?”
“Có. Tầng hai, phía ngoài cùng bên trái.” Hắn chỉ tay về phía đó, dậy. “Vậy chạy !”
Chờ bóng cao lớn khuất dần, Hạ Thư Diễn một biệt thự, thẳng tới phòng tập tầng hai.
Cậu luyện suốt hơn bốn mươi phút, mướt mồ hôi khi rời phòng, căn phòng ngủ ai dùng.
Chưa thấy Bùi Minh Dã về, yên tâm bước phòng tắm, chuẩn tắm rửa.
Khoảng mười phút , nước ngắt, Hạ Thư Diễn lấy từ tủ một chiếc áo choàng dài màu đen, mặc . Vẫn còn ướt , dự tính ngoài đồ khô.
Ngay khoảnh khắc mở cửa, chạm mặt... với .
“Về ” Bùi Minh Dã bước , ánh mắt dừng sững .
Trước mắt là một dáng mảnh khảnh, choàng chiếc áo tắm lụa màu đen mềm rủ, nước còn khô, dính nhẹ lên da. Vành eo thon gọn chỉ một tay là thể ôm trọn.
Chiếc áo rộng, cổ áo trễ nải để lộ xương quai xanh gọn gàng, cùng mảng da trắng như ngọc phía .
Có lẽ tắm xong, làn da ngả sắc phấn nhẹ. Tưởng như chỉ cần đưa tay chạm thử, sẽ để một mảng hồng ửng nơi lòng bàn tay…
Hạ Thư Diễn bước tới một bước: “Cậu mới về ?”
Luồng hương tắm dịu nhẹ thoang thoảng bay qua. Bùi Minh Dã như tỉnh khỏi cơn mộng, lập tức lùi vài bước: “Đừng... đừng... đừng gần!”
Hạ Thư Diễn sững : “Có chuyện gì ?”
Tim đập thình thịch: “Không... gì, …”
Chưa kịp hết, bỗng cảm thấy dòng nóng chảy từ mũi.
Tác giả lời :
Bùi Minh Dã: Không tại yếu lòng, là tại thời tiết hanh khô thôi!
Lục Cẩm Duyên: Nhìn bộ dạng đó... từng vinh hạnh thấy “eo của bà xã” tận mắt mà!
Mẹ đẻ: Giải thích gì nữa~ Là tại quá gợi cảm đó nha~