Chiếc Audi màu đen lướt qua cổng khu nghỉ dưỡng riêng. Bùi Minh Dã nghiêng vai nhẹ nhàng chạm Hạ Thư Diễn.
Hạ Thư Diễn hé mắt, giọng ngái ngủ: “Tới ?”
“Mới tới khu cảnh thôi.” Bùi Minh Dã mở cửa sổ xe, để khí mát lành luồn . “Lâm Nhị, chúng ?”
Lâm Phỉ liếc gương chiếu hậu: “Đến nơi dừng chân bỏ hành lý, đó ăn trưa.”
“Được , tuỳ sắp xếp.” Hắn dứt khoát.
“Ôi trời!” Đỗ T.ử Đằng thò đầu cửa sổ, giọng đầy phấn khích. “Sao thành phố A còn chỗ thế chứ?!”
“Đây là khu nghỉ dưỡng tương đối riêng tư, thường mở cửa cho công chúng.” Lâm Phỉ kiên nhẫn giải thích. “Người đến đây phần lớn là bạn bè hoặc mối quan hệ đặc biệt với chủ khu.”
“Hả?” Đỗ T.ử Đằng trố mắt. “Khu nghỉ lớn thế mà mở? Vậy kiếm tiền kiểu gì?”
“Có khi chủ khu cần kiếm tiền từ đây.” Bùi Minh Dã đáp gọn.
“Thế giới của tiền thật khó hiểu!” Đỗ T.ử Đằng cảm thán. “Tôi hiểu, nhưng choáng luôn !”
Vài phút , xe dừng một căn biệt thự hai tầng.
Bốn lượt xuống xe, trong.
Bùi Minh Dã đưa tay: “Để mang ba lô cho .”
“Không .” Hạ Thư Diễn khẽ . “Không nặng mà.”
Đỗ T.ử Đằng lao biệt thự , qua cửa kính sát đất kêu toáng lên: “Trời ơi! Biệt thự sân vườn và cả bể bơi riêng!”
Bùi Minh Dã khựng , chân mày chau. Rất nhanh, lấy bình thường đáp vẻ lơ đãng: “Nhìn kìa, như từng thấy gì.”
“Thì đúng là thấy thật!” Đỗ T.ử Đằng vênh mặt, chạy đến ôm cánh tay . “Dã ca, Dã cha! Từ giờ tiểu Đằng t.ử theo chân lăn xả luôn!”
“Tránh .” Hắn hất tay bạn . “Ít xu nịnh .”
Lâm Phỉ nhắc: “Mọi chọn phòng nhé.”
Biệt thự rộng, nhưng do thiết kế, tầng chỉ hai phòng ngủ. Bốn chia .
Đỗ T.ử Đằng nhanh miệng: “Vụ đơn giản. Tôi ở chung với Dã ca!”
Hai ánh mắt lướt . Bùi Minh Dã lập tức phủ định: “Không .”
Không tới việc Hạ Thư Diễn vốn dè dặt, chẳng ai ở cùng lạ. Huống chi, chính là ... bảo vệ đặc biệt.
Tuy Lâm Phỉ qua dấu hiệu “khả nghi”, nhưng lỡ …
“Vậy thì...” Đỗ T.ử Đằng đảo mắt một vòng, thử gợi. “Hay ở chung với Hạ mỹ nhân?”
Không thêm lời, tung chân đá: “Biến.”
“Thế ở chung với Hạ mỹ nhân !” Đỗ T.ử Đằng chuyển hướng, ôm lấy vai Lâm Phỉ. “Tôi ở cùng Lâm ca. Tôi ngủ yên lắm!”
Chưa kịp phản ứng, giọng linh hoạt quen thuộc vang lên:
“Nơi nhiều phòng thế cơ mà, nhất thiết ở trong phòng ngủ.” Hạ Thư Diễn tùy tiện đặt ba lô lên ghế sofa. “Tối tính .”
Người về xu hướng tính d.ụ.c của chỉ Bùi Minh Dã. Dù bình thường để lộ, vẫn lo lắng nếu đối phương thấy khó xử chẳng ở chung phòng càng thêm gượng gạo?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/thang-nam-bi-lat-xe/chuong-24-tho-chup-anh-rieng.html.]
Hắn ngẩn , trong lòng bỗng thấy... uất ức.
Đỗ T.ử Đằng đưa ba phương án: hai phản đối, riêng đề nghị ở chung với thì Hạ Thư Diễn từ chối rõ ràng.
Lẽ nào... cùng ở chung phòng?
“ , tối tính .” Lâm Phỉ lên tiếng góp lời. “Giờ ăn trưa nhé?”
“Đi thôi, đói .” Hắn giấu nhẹm tâm trạng, vờ như gì.
Khu nghỉ nhà hàng buffet ngay tầng một khách sạn. Món ăn quốc tế đủ loại, hấp dẫn thiếu gì.
Sau bữa trưa, cả nhóm phân tách theo sở thích.
Lâm Phỉ đưa Đỗ T.ử Đằng thử các trò giải trí. Còn Bùi Minh Dã dẫn Hạ Thư Diễn dạo cảnh khu.
Khu nghỉ giữ nguyên hệ sinh thái, cải tạo quá nhiều. Cảnh vật như bước từ tranh thuỷ mặc thiên nhiên.
Đầu thu, cảnh xanh mát trải dài, hai men theo lối mòn qua rừng đập mắt là biển hoa hướng dương bạt ngàn thấy điểm kết.
Những bông hoa kim sắc ngẩng đầu vươn nắng, rực rỡ mà phóng khoáng, tựa như một vùng cổ tích.
Đã lâu Hạ Thư Diễn ngoài du lịch. Cậu giữa biển hoa, ngẩng cằm, đón gió trời phả mặt.
Bốn giờ chiều, nắng gay gắt, ánh lên gương mặt gọn gàng như chạm khắc. Lông mi dài rậm bắt nắng thành một viền ánh kim mềm mại.
Bùi Minh Dã cứ thế . Một lúc mới lấy ý thức.
“Sao thế?” Hạ Thư Diễn thấy lâu, liền sang hỏi.
“Hả?” Hắn giật , mắt đảo mấy vòng như reset não. “Không gì… Tôi chỉ hỏi... chụp vài tấm hình ?”
Hạ Thư Diễn nghĩ một lát: “Chụp . Hoa thế , chụp thì phí.”
Bùi Minh Dã giấu di động lưng kịp, ánh mắt dám giao thẳng: “Cái … chụp một tấm... xem ?”
“Được chứ.” Hạ Thư Diễn nhẹ bước qua biển hoa, dừng mặt , “Cho xem chụp thế nào.”
Hắn đỏ mặt đưa điện thoại , ngoan ngoãn như nộp tang vật.
Ánh mắt của Hạ Thư Diễn lướt màn hình. Trong ảnh, hoa hướng dương nghiêng rực rỡ phía , còn giữa nghiêng mặt hờ hững, để ánh sáng vẽ viền lông mi.
Bùi Minh Dã hồi hộp chờ đợi, y như chú cún đang đợi chủ xoa đầu khen ngợi.
“Chụp… khá sức tưởng tượng.” Hạ Thư Diễn lựa lời bình luận.
“Thật ?!” Đôi mắt lập tức sáng như đèn báo hiệu. “Vậy chụp thêm vài tấm nữa nhé?!”
Hạ Thư Diễn: “……”
Cuối cùng chụp ít, đổi góc lia máy loạn xạ cả lên. Lúc ngừng , mặt đầy kiêu hãnh, như đạt thành tựu nhiếp ảnh cấp tỉnh.
Bùi Minh Dã: 【Tối gửi mấy tấm cho qua WeChat nhé!】
Hạ Thư Diễn gật đầu: “Ừm, cảm ơn.”
Hắn rạng rỡ như nắng bể hoa: “Cảm ơn gì chứ? Hôm nay là thợ chụp ảnh riêng của đó nha!”
Hạ Thư Diễn nhàn nhạt đáp: “Cái danh xưng đó ... dư thừa .”