Vừa lúc đó, Bùi Minh Dã tay bám lan can cẩm thạch trắng, leo từ ban công xuống đất. Ngay khi tiếp đất an , lưng vang lên một tiếng quát khẽ như sét đánh:
“Cậu đang làm gì đó?!”
Toàn Bùi Minh Dã cứng đờ. Hắn từ từ xoay , đối diện là gương mặt đen như mực của... cha vợ tương lai.
Tiêu . Xong phim.
“Cậu leo ban công phòng của Tiểu Diễn?” Hạ Tân Vinh trầm giọng chất vấn.
“Cái đó... Ba ơi, con thể giải thích...” Bùi Minh Dã lúng túng đến rối loạn.
“Ai là ba ?” Ông gắt lên.
Trên lầu, Hạ Thư Diễn động bước ban công. Thấy bộ cảnh bên , chỉ câm nín.
Cậu xoay chuyển ý nghĩ nhanh, mở lời cứu viện:
“Ba ơi, chuyện gặp ba kìa!”
Hạ Tân Vinh đành tạm thời buông tha tên "đào tường", xoay trong nhưng quên cảnh cáo:
“Cậu chờ đấy. Chuyện bỏ qua .”
Bùi Minh Dã thở phào một , ngửa đầu lên ban công:
“Miên Miên, em cứu mạng !”
“Đã bảo đừng trèo ban công, . Giờ thì tóm tại trận.” Hạ Thư Diễn nhẹ.
“Miên Miên, em thấy chúng giống như... Romeo và Juliet ?” Hắn giơ tay lên đầy kịch tính.
“Bớt mơ . Mau về .” Cậu bật .
“Đằng nào cũng phát hiện, để cùng tiễn cô sân bay luôn nhé?”
“Anh chắc chứ?” Hạ Thư Diễn chống tay lên lan can. “Để em nhắc: khi , ai khống chế nổi ba em .”
“Vậy thôi...” Bùi Minh Dã chùn bước, lùi lưu luyến. “Anh... thật đây...”
“Đi .”
Sau khi tiễn sân bay, Hạ Thư Diễn cùng ba thăm họ hàng, về đến nhà thì gần 8 giờ tối.
Tắm xong, bước phòng ngủ, cầm điện thoại lên mới phát hiện Bùi Minh Dã gọi mấy .
Cậu gọi , bên nhanh chóng kết nối:
“Miên Miên...” Giọng tủi . “Bảo vệ cho !”
Hạ Thư Diễn nhớ : lúc về, ba chuyện gì đó với bảo vệ…
“Miên Miên, em giúp với chú bảo vệ ...” Giọng đầy mong mỏi.
“Vô ích. Chắc ba em căn dặn .” Cậu trấn an. “Anh về . Nhịn thêm vài ngày nữa là đến khai giảng.”
“Khai giảng còn tận mười mấy ngày mà...” Bùi Minh Dã than thở, giọng khẽ khàng: “Gió ngoài to lắm... lạnh quá ...”
“Anh lái xe tới hả?” Hạ Thư Diễn mở cửa sổ, giọng bình thản.
“Có... nhưng hệ thống sưởi hỏng. Áo mặc phong phanh.” Giọng cố tình yếu ớt, đáng thương.
Cậu im lặng vài giây dịu giọng:
“Chờ chút, em mang áo xuống cho .”
Biết rõ tên “chó lớn” đang giả vờ tội nghiệp, nhưng lòng vẫn mềm nhũn.
Hạ Thư Diễn mặc thêm đồ, lôi chiếc áo khoác to nhất, lặng lẽ mở cửa xuống lầu.
Vừa bước xuống cầu thang, đèn phòng khách bỗng bật sáng.
Cậu giật suýt đ.á.n.h rơi áo khoác.
Hạ Tân Vinh ở sofa, khoanh tay, mặt vẫn đen như đá:
“Đêm khuya thế?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/thang-nam-bi-lat-xe/chuong-110-em-thay-chung-ta-giong-nhu-romeo-va-juliet-khong.html.]
“Con...” Cậu chần chừ một chút, thật: “Con mang áo cho Bùi Minh Dã.”
“Ba mà với bảo vệ, chắc leo tường .” Ông hừ lạnh.
“Anh sợ làm phiền nên...” Hạ Thư Diễn cố gắng bênh.
“Vậy thì... thật là chu đáo.” Ông nghiến răng. “Nhà cửa gì? Cứ chạy sang nhà chúng hoài?”
“Anh ... dính .” Cậu bật . “ ngày xưa ba mới quen , cũng từng như mà?”
Gương mặt Hạ Tân Vinh thoáng đỏ:
“Con đang chuyện của , kéo làm gì?”
“Con giao áo về ngay.” Cậu bước nhanh cửa.
“Mười phút.” Ông dậy. “Trong mười phút về, rõ ?”
“Rồi ạ.”
Hạ Thư Diễn chạy tới cổng biệt thự.
Bùi Minh Dã đang xổm đèn đường vẽ vòng, tiếng bước chân liền bật dậy, chạy đón:
“Miên Miên!”
Cậu lao lòng , ôm một lát ngẩng đầu:
“Sao chờ trong xe?”
“Chờ nổi, chỉ thấy em sớm hơn.” Hắn hôn lên môi . “Vào xe chuyện .”
Ngồi trong xe, Hạ Thư Diễn phát hiện gài:
“Hệ thống sưởi còn mà?”
“Chứ em ngoài thế nào ?” Giọng đầy đắc ý. “Đau lòng mà...”
“Thông minh quá hóa lố.” Cậu đ.ấ.m nhẹ .
Bùi Minh Dã tranh thủ ôm từ ghế phụ lên đùi :
“Miên Miên, em bỏ bùa ?”
“Em .” Cậu giữ chặt. “Khi nào em bỏ?”
“Vậy cứ nhớ em đến ruột gan cồn cào...”
Hạ Thư Diễn bật :
“Miệng ngọt ghê.”
“Anh thật đấy.” Bùi Minh Dã ôm mặt , hôn một cái.
Tim rung lên. Cậu chủ động hôn , chỉ một giây đảo ngược tình thế.
Không gian xe chật hẹp, hai áp sát, tiếng hôn nhòe nhoẹt vang rõ từng chút.
“Ngô...” Hôn một hồi, Hạ Thư Diễn khẽ giãy. “Em... về ...”
“Vợ yêu... em nỡ bỏ thế ?”
“Ba em chỉ cho mười phút...”
“Gì cơ? Mười phút á?” Hắn bực bội.
“Thậm chí... giờ chỉ còn hai phút.” Cậu nhăn mặt.
“Hai phút?!”
“ vẫn làm mà.” Cậu khẽ nhớ . “Hôm đó gọi cho em từ ký túc xá, cũng hai phút là xong.”
Lời thốt , lập tức nhận ... hớ.
Ngay đó, bàn tay siết chặt eo , đôi mắt rực lửa:
“Vậy ... em canh giờ thật kỹ, xem đúng là... chỉ hai phút .”