Tôi bước lối tối om, tùy ý nhét đạo cụ cấp B túi.
Mặc dù rời sớm thể xem cảnh ch.ó c.ắ.n chó.
vơ vét một đạo cụ cũng mãn nguyện .
Nhớ vẻ mặt khinh miệt của Cố Vân Thâm.
Khóe miệng nhếch lên một nụ .
【Đồ phế vật vô dụng.】
6
Dựa theo phòng, đến cửa phòng 『444』.
Chưa kịp gõ cửa, cửa mở.
Loan Ngọc đầy nước cúi xuống .
Tôi còn kịp gì kéo trong.
Giây tiếp theo, một thở lạnh lẽo phủ lên môi .
Cơn đau kèm với những phát c.ắ.n loạn xạ ập tới.
Mắt ứa một tầng sương nước.
Trong khe hở của nhịp thở, dùng sức đẩy Loan Ngọc .
Một cái tát giòn giã giáng lên mặt .
Tôi thở hổn hển: "Anh định làm đau c.h.ế.t ?"
Đầu Loan Ngọc đ.á.n.h lệch sang một bên.
Anh theo bản năng dùng lưỡi đẩy má trong.
Ngay lúc tưởng sắp phanh thây xẻ thịt.
Loan Ngọc chậm chạp nắm lấy tay .
Anh ủ rũ mặt mày, hệt như một chú ch.ó nhỏ làm sai .
"Tay... đau ?"
Tôi khựng , bất lực thở dài.
"Tôi ngủ đây, đừng làm phiền ."
Miệng cũng cho c.ắ.n , chẳng lẽ còn đuổi ngoài?
Loan Ngọc luống cuống gật đầu.
Lúc tắm rửa xong chuẩn lên giường.
Anh kéo vạt áo : "Đừng... đừng ngủ... giường 4."
Tôi đầu giường 4 cạnh cửa sổ.
Chậc, xem quy tắc của phó bản căn bản định tha cho chơi.
Tôi xoa xoa đầu Loan Ngọc, vận dụng kinh nghiệm trông em ở thế giới thực.
"Ừm ừm, bé ngoan cũng ngủ ."
Rất nhanh, kim giờ trong góc phòng vô thức nhích dần về phía mười hai giờ.
Trong khí thoang thoảng mùi khói thuốc.
Khi lơ đãng trèo lên giường.
Một bàn tay lạnh toát đột ngột nắm chặt lấy cổ chân .
Tim run rẩy, chậm rãi xuống phía .
Chỉ thấy sắc đen trong mắt Loan Ngọc dần rút , lộ tròng trắng.
Trên mặt hiện lên những hoa văn đen quỷ dị.
Loan Ngọc vẫn còn in hằn dấu bàn tay đỏ tươi mặt.
Anh : "Ai cho em lá gan dám ở chỗ ?"
7
Mười hai giờ một phút sáng.
Cửa sổ phòng 『444』 đóng, gió âm từng trận thổi .
"Anh là cho c.ắ.n miệng thì cho ở đây mà..."
Tôi túm vạt áo, giọng càng lúc càng nhỏ.
Thấy 『』 mắt thần sắc phức tạp, mãi gì.
Tôi hít sâu một , hạ quyết tâm bước tới, há miệng : "Anh c.ắ.n rách ."
Nhìn thấy vết thương còn mới, Loan Ngọc sững .
nhanh, trầm mặt xuống: "Đừng tưởng là cái gã ngốc ."
"Hoặc là bây giờ rời , hoặc là ở đây chờ c.h.ế.t..."
Khí trường nguy hiểm của Loan Ngọc ập tới, giống như ác quỷ đang săn mồi trong bóng tối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/tham-gia-tro-choi-kinh-di-bi-boss-quy-quai-quan-lay/chuong-3.html.]
Cơ thể kiểm soát mà run rẩy.
vài giây , cố chấp im động đậy.
Mí mắt mỏng của Loan Ngọc che một nửa ánh mắt khát máu.
Tốc độ của nhanh đến mức hiện tàn ảnh.
Một bàn tay lạnh lẽo đột ngột bóp chặt cổ .
Cơn đau dữ dội ập đến, khóe mắt trào nước mắt sinh lý.
Cảm giác khí quản ép mạnh khiến nghẹt thở.
Tôi khó nhọc lên tiếng, thở như tơ: "Viên... viên kẹo đó..."
"Tìm... tìm lúc nào trời ... thì ăn ..."
"Cứ để... mãi trong túi sẽ... hỏng mất."
một giọt nước mắt nóng hổi rơi bàn tay rõ từng đốt xương .
Đôi mắt đang rũ xuống của Loan Ngọc đột ngột ngước lên.
Trong tầm mắt, bàn tay đang buông thõng bên trái của theo bản năng đưa túi áo.
Ngay lúc sắp nghẹt thở, lực ở lòng bàn tay nới lỏng .
Mắt tối sầm , ngăn mà ngã nhào xuống đất.
Bỗng nhiên, một đôi tay vững chãi đỡ lấy .
8
Sau khi rõ khung cảnh mắt, ngước đầu lên.
Trong đôi mắt Loan Ngọc một nữa ngập tràn sắc đen.
Anh trông vẻ luống cuống, há miệng nhưng phát âm thanh nào.
Dù sự chuyển biến của Loan Ngọc quá đột ngột, nhưng cũng còn thời gian để tìm hiểu sâu hơn nữa.
Tôi lắc đầu, hiệu cho đừng tự trách.
Loan Ngọc đó một cách gò bó, ánh mắt sang giống như một chú ch.ó nhỏ phạm .
Tôi chạm nhẹ yết hầu : "Bây giờ ?"
Loan Ngọc phản ứng chậm nửa nhịp gật gật đầu.
Xem tình hình khác mấy so với dự đoán của .
Tôi khỏi thở dài.
Loan Ngọc ngoan ngoãn tưởng đang chê bai , cuống quýt xoay vòng quanh.
Tôi nắm chặt lấy , nhẹ giọng hỏi: "Bây giờ thể duy trì bao lâu?"
Nếu trong lúc đang tìm kiếm manh mối, gã 『Loan Ngọc』 lấy mạng đột nhiên tỉnh ...
Thế thì gặp rắc rối lớn .
Loan Ngọc nghiêng đầu suy nghĩ một lúc, đưa tay hiệu.
Tôi chằm chằm con đó, suy ngẫm.
Ba tiếng đồng hồ, chắc là đủ .
Tôi hỏi: "Anh thể đưa ngoài ?"
Đáy mắt Loan Ngọc thoáng qua một tia khó hiểu.
Anh lấy điện thoại gõ chữ: 【Bên ngoài nguy hiểm.】
Tôi gật đầu, chậm rãi : "Anh sẽ bảo vệ mà, đúng ?"
"Thật cùng dạo."
Mắt Loan Ngọc sáng lên: 【Là hẹn hò ?】
Rõ ràng là một đôi mắt đen tuyền, nhưng sự mong đợi ẩn hiện.
Tôi đổi sắc mặt gật đầu.
Loan Ngọc nắm lấy tay định ngoài.
Bỗng nhiên, hành lang vang lên một tiếng hét t.h.ả.m thiết.
"Cứu mạng! Có quỷ!"
9
Hành lang u ám, nhiệt độ đột ngột giảm xuống.
Qua khe cửa hẹp, lờ mờ thấy cửa một căn phòng ký túc xá đang mở toang.
Một vũng chất lỏng đỏ tươi đang chậm rãi rỉ từ bên trong.
Tôi nắm tay Loan Ngọc, im lặng bước khỏi phòng.
Đi ngang qua cánh cửa đó, liếc mắt .
Một luồng khí lạnh lan tỏa từ lòng bàn chân lên khắp cơ thể.