Tể Tướng Ốm Yếu Đã Lên Kế Hoạch Kết Hôn Từ Lâu - Chương 28: Vô nghĩa

Cập nhật lúc: 2025-04-02 10:25:42
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không moi được thông tin gì từ Văn Lệ Thư, hắn nhíu mày, có vẻ hơi do dự.

 

Nhưng sau khi nhìn xuống miếng băng trên cánh tay và suy nghĩ một lúc, hắn gật đầu.

 

"Được, ta đồng ý”

 

Khi giờ đã muộn và hoàng hôn buông xuống, đèn lồng được thắp sáng ở nhiều nơi trong đền.

 

Gác Xép Của Tiếu Tiếu

Ban đêm là thời điểm hoàn hảo nhất để rời đi. Chất độc trong cơ thể hắn đã được loại bỏ, vết thương đã được băng bó kĩ càng. Hắn không ở lại lâu được. Hắn ta liền yêu cầu Văn Lệ Thư đưa hắn thuốc giải độc mà nàng đã hạ hắn, sau đó nhanh chóng rời đi vào ban đêm.

 

Văn Lệ Thư mở cửa sổ xua tan mùi m.á.u tanh trong phòng. May mắn thay, nàng trước đó có đốt hương, mùi gỗ đàn hương nồng nàn đã át đi mùi m.á.u và không hề gây chú ý.

 

Trời đã tối rồi. Thứ nàng đang tìm kiếm nằm ở phía sau ngọn núi của chùa Chấn Quốc. Buổi tối ra ngoài không tiện, nên Văn Lệ Thư ăn cơm chay liền ngủ sớm.

 

Sáng hôm sau là một ngày nắng đẹp.

 

Trong chùa có buổi lễ cầu phúc, hoàng hậu đã dẫn theo nhiều phi tần, công chúa, hoàng tử đến chùa Chấn Quốc.

 

Trong lúc ăn sáng, Văn Lệ Thư nghe thấy những âm thanh náo nhiệt phát ra từ chính điện.

 

Đây là lần đầu tiên Tiểu Hồng đến nơi như thế này liền muốn đi xem có chuyện gì, nhưng nàng vẫn hỏi Văn Lệ Thư trước.

 

"Phu nhân, người có muốn đi dự lễ không? Nghe nói sẽ có lễ ban phước” 

 

Văn Lệ Thư nghĩ đến lời hoàng hậu nói với mình ngày hôm đó trong cung, cảm thấy bây giờ không nên gặp Hoàng hậu thì hơn, nên lắc đầu.

 

"Ta sẽ đến vùng đồi phía sau để thư giãn. Nếu ngươi muốn xem thì tự mình đi xem nhé"

 

Tiêu Hồng vội vàng nói: "Vậy ta cùng phu nhân đi ra phía sau núi”

 

"Không cần đâu, ta tự làm được"

 

Văn Lệ Thư nói xong lại cười: "Đi xem lễ ban phước thế nào, sau đó kể lại cho ta nghe”

 

Được đồng ý, Tiểu Hồng vui vẻ và an tâm đi đến lễ Phật.

 

Văn Lệ Thư đi từ cửa sau của chùa Chấn Quốc ra núi phía sau, vừa tránh đám người ở tiền điện.

 

Văn Lệ Thư bước nhanh đi xung quanh, theo trí nhớ tìm tới nơi kiếp trước mình phát hiện ra dược liệu.

 

Loại thảo dược này khá cổ xưa, nhưng may mắn là trông nó bình thường, giống như những loại cỏ dại thông thường, nên vẫn chưa bị phát hiện.

 

Văn Lệ Thư hái toàn bộ thảo dược còn nguyên vẹn rồi ở lại trên núi một lúc. Khi nàng xuống núi, buổi lễ ban phước đã kết thúc.

 

Đoàn quân tùy tùng màu vàng tươi đi quanh co dọc theo con đường mòn trên núi, Văn Lệ Thư biết rằng hoàng hậu và những người khác đã rời đi.

 

Khi nàng trở lại phòng, Tiểu Hồng đã đợi sẵn ở sân. Khi nhìn thấy Văn Lệ Thư, nàng vui vẻ kể lại những chuyện đã xảy ra ở Pháp hội.

 

"Ta thậm chí còn nhìn thấy hoàng hậu từ xa. Bà ấy trông thật cao quý " Tiểu Hồng thở dài.

 

Văn Lệ Thư cười nói với Tiểu Hồng: "Đi thu dọn hành lý đi, đến lúc chúng ta xuống núi rồi"

 

Để tránh xung đột với đoàn hộ vệ nghi lễ của hoàng hậu và những người khác, Văn Lệ Thư cố ý xuống núi sau buổi trưa.

 

Đúng như dự đoán, chuyến đi diễn ra suôn sẻ và nàng không gặp bất kỳ ai từ cung điện.

 

Sau khi trở về phủ Định Nam Hầu, vừa xuống xe ngựa, Văn Lệ Thư nhạy bén nhận ra bầu không khí trong phủ có gì đó không ổn.

 

Những người hầu vội vã, vẻ mặt lo lắng. Thỉnh thoảng họ lại thì thầm với nhau, sau khi nói xong vẻ mặt trở nên nghiêm túc hơn.

 

Văn Lệ Thư nheo mắt lại, trong lòng đã có suy đoán.

 

Tiểu Hồng rất thông minh. Nàng nhanh chóng tìm vài người hầu để hỏi thăm tình hình rồi vội vã chạy đến báo cáo với Văn Lệ Thư.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/index.php/te-tuong-om-yeu-da-len-ke-hoach-ket-hon-tu-lau/chuong-28-vo-nghia.html.]

 

"Phu nhân, ta nghe nói phủ Tĩnh Chiếu đã kết tội Hầu phủ, xác nhận hắn có liên quan đến vụ án buôn lậu cống phẩm. Hiện tại hắn đã bị giam giữ"

 

Biểu cảm của Văn Lệ Thư không hề thay đổi. Với tính cách ngay thẳng của Tĩnh Chiếu Ân, kết quả này đã được dự đoán trước.

 

Tin tức Định Nam Hầu bị giam cầm truyền về phủ, khiến mọi người trong phủ đều hoảng loạn.

 

Vụ án vẫn đang được điều tra và không ai biết Định Nam Hầu sẽ bị buộc tội gì.

 

Nhưng xét cho cùng, những chuyện này không liên quan gì tới Văn Lệ Thư. Định Nam Hầu bị bắt là do lỗi của chính mình. Nàng không có ý định can thiệp mà muốn dẫn người của mình trở về Tiểu Hương Viên.

 

Nhưng chưa kịp đi được hai bước, mấy thị nữ đột nhiên xuất hiện trước mặt Văn Lệ Thư, giơ tay chặn đường.

 

"Các ngươi đang làm gì thế?" Văn Lệ Thư lạnh lùng nhìn người thị nữ đang chặn đường.

 

Trước khi nàng kịp nói gì thêm, bà lão đã xuất hiện cùng Tần thị và những người khác.

 

Ánh mắt của Văn Lệ Thư hơi động, bình tĩnh nhìn bọn họ.

 

"Lệ Thư thỉnh an lão đại phu nhân"

 

Khi bà lão đến gần, Văn Lệ Thư cúi chào rất đúng mực, thái độ cũng không chê vào đâu được.

 

Bà lão dựa vào cây gậy, đôi lông mày rủ xuống, buồn bã nhìn Văn Lệ Thư.

 

"Ngươi đi đâu thế?" bà lão hỏi.

 

Văn Lệ Thư bình tĩnh nói: "Phu nhân, ta đến chùa Chấn Quốc”

 

Tần thị nghiến răng, tức giận nói: "Trong nhà đã xảy ra chuyện nghiêm trọng như vậy, ngươi còn muốn ra ngoài vui chơi sao? Lương tâm của ngươi ở đâu?"

 

Văn Nhược Uyển sẽ không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào để chà đạp lên Văn Lệ Thư, vì vậy nàng ta nhanh chóng bắt chước và tiếp lời.

"Đúng vậy, tỷ tỷ, ngươi không ở nhà giúp mẫu thân và tổ mẫu, mà tự mình chạy ra ngoài. Chuyện này nếu truyền ra ngoài, người khác sẽ chê cười phủ đệ của chúng ta”

 

Văn Lệ Thư gần như không nhịn được cười.

 

Những người này mồm nói là trong nhà xảy ra chuyện, nhưng vẫn còn tâm trạng đến làm khó nàng, chứng tỏ sự việc không quá nghiêm trọng.

 

Mặc dù trong lòng nghĩ như vậy, nhưng vẻ mặt Văn Lệ Thư vẫn giữ nguyên vẻ nghiêm nghị.

 

Nàng lạnh lùng nhìn Văn Nhược Uyển, nói thẳng: "Ngoài ngươi ra, còn ai dám truyền tin tức về Hầu phủ?"

 

Biểu cảm của Văn Nhược Uyển hơi thay đổi, nàng ta ủy khuất nói: "Sao tỷ lại nói vậy? Muội có ý tốt, nhưng không muốn bị tỷ suy đoán như vậy”

 

Thẩm Cửu Uyên vốn đã ghét Văn Lệ Thư, không chịu nổi thái độ bắt nạt Văn Nhược Uyển của nàng, lập tức nói: "Đừng nói nhảm về Uyển Nhi ở đây nữa. Bây giờ lại nói đến chuyện ngươi tự ý ra ngoài"

 

"Lệ Thư đã báo cho phu nhân biết chuyện đi chùa Chấn Quốc, sao phu nhân lại không biết?" Văn Lệ Thư tỏ vẻ ngạc nhiên, nhưng ngay sau đó dường như nàng đột nhiên nhận ra điều gì đó.

 

"Ta nghĩ có lẽ là do thị nữ không kịp thời chuyển lời cho phu nhân, dẫn đến sự hiểu lầm của phu nhân" Văn Lệ Thư thản nhiên nói.

 

"Vô lý! Ta thấy ngươi rõ ràng là vô tâm. Ngươi biết có chuyện xảy ra ở nhà nhưng ngươi là cố tình tránh né!" Tần thị tức giận nói.

 

Văn Lệ Thư khẽ mỉm cười: "Phu nhân, người đã vu oan cho ta rồi. Lần này ta không đến chùa Chấn Quốc để vui chơi. Hôm nay trong chùa có lễ cầu phúc, phu nhân không biết sao?"

 

Nói xong, Văn Lệ Thư nháy mắt với Tiểu Hồng, Tiểu Hồng lấy ra một chiếc hộp, cung kính giơ lên trước mặt mọi người.

 

Văn Lệ Thư mở hộp ra, lộ ra bùa hộ mệnh bên trong, đồng thời chậm rãi giải thích.

 

"Bởi vì chuyện trong phủ, Lệ Thư lo lắng, nghe nói hôm nay có lễ ban phước, liền đến chùa Chấn Quốc cầu nguyện cho phủ. Lệ Thư đặc biệt nhờ trụ trì chùa ban phước cho những lá bùa này."

 

Có một số bùa hộ mệnh màu vàng tươi được xếp gọn gàng trong hộp. Văn Lệ Thư còn bổ sung thêm: "Hôm nay Hoàng hậu cũng đi, chứng tỏ Lệ Thư đi dự lễ chúc phúc này là rất đáng giá. Phu nhân thấy thế nào?"

 

Sắc mặt Tần thị tái nhợt. Bà ta còn có thể nói nói gì đây, chẳng lẽ nói rằng buổi lễ ban phước có sự tham dự của hoàng hậu không tốt sao?

Loading...