Tể Tướng Ốm Yếu Đã Lên Kế Hoạch Kết Hôn Từ Lâu - Chương 21: Có người đang cướp
Cập nhật lúc: 2025-04-01 06:14:07
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Văn Lệ Thư lắc đầu: "Ta không sao”
Thẩm Đình Tư liếc nhìn nàng nhưng không hỏi thêm gì nữa. Không rõ hắn có tin lời nàng nói không.
Gác Xép Của Tiếu Tiếu
Văn Lệ Thư không hề để ý tới biểu cảm của Thẩm Đình Tư. Ngay khi xe ngựa về đến nhà, nàng liền quay trở lại Tiểu Hương Viên.
Suốt dọc đường nàng đều nghĩ đến lời hoàng hậu nói, thậm chí không hể để ý đến việc Thẩm Đình Tư đã đi theo mình.
"Uống chén canh an thần trước khi đi ngủ”
Giọng nói của nam nhân đột nhiên truyền đến, Văn Lệ Thư sửng sốt một lát, cuối cùng cũng tỉnh táo lại.
Nàng ngẩng đầu lên, thấy Thẩm Đình Tư đã vào phòng nàng từ lúc nào, và đặt một bát canh an thần trước mặt nàng.
Thẩm Đình Tư tự nhiên ngồi xuống đối diện nàng, bình tĩnh nói: "Ta thấy nàng suốt dọc đường đều mất tập trung, còn tưởng rằng nàng bị chuyện trong cung làm cho sợ hãi, cho nên mới cho người đi nấu một chén canh an thần"
Văn Lệ Thư cầm bát, một hồi lâu không nói gì.
Sự im lặng bao trùm căn phòng, Văn Lệ Thư ngẩng đầu nhìn Thẩm Đình Tư.
Nàng thấy một chút tò mò trong đôi đồng tử sâu thẳm của hắn.
"Đã khuya rồi. Chắc hẳn nàng đã mệt mỏi sau tất cả mọi sự việc của ngày hôm nay. Đi ngủ sớm đi”.
Nói xong, hắn quay người định bỏ đi.
"Thẩm đại nhân!"
Văn Lệ Thư đột nhiên gọi Thẩm Đình Tư, khi hắn quay lại nhìn nàng với vẻ khó hiểu, Văn Lệ Thư đột nhiên bật cười.
"Đa tạ đại nhân đã cứu ta hôm nay"
Thẩm Đình Tư nhìn Văn Lệ Thư bằng đôi mắt sâu thẳm hồi lâu, sau một hồi im lặng, hắn thốt ra một câu không nhẹ không nặng.
"Ta và nàng là phu thê, tại sao nàng phải cảm ơn ta?"
Ánh mắt của Văn Lệ Thư lóe lên, nhưng không nói thêm gì nữa.
Thẩm Đình Tư là ai?
Hắn giữ địa vị cao, lại là đối tượng mà nhiều hoàng tử muốn thu phục. Cho dù nàng không nói ra, Thẩm Đình Tư cũng có thể đoán được hôm nay hoàng hậu và nàng đã nói chuyện gì.
Nếu hắn không nói gì thì có nghĩa là hắn không quan tâm, hoặc hắn tự tin vào bản thân mình.
Khi Văn Lệ Thư nghĩ đến khả năng này, tim nàng liền đập thình thịch.
"Thảm họa lũ lụt ở vùng Hoàng Hà khó có thể giải quyết được. Hôm nay, hoàng đế triệu tập ta đến để bàn bạc." Thẩm Đình Tư dừng lại, nhìn Văn Lệ Thư: "Có lẽ phải phái ta ra ngoài vài ngày để tận mắt xem tình hình rồi mới có thể xử lý được"
"Cứ ra lệnh cho nhóm nô bộc mà ta đã giao cho nàng trước đó. Nếu nàng cần gì thì cứ bảo họ làm. Nếu có gì thực sự không quyết định được thì hãy cho ta biết ngay. Họ có cách để liên lạc với ta”
Văn Lệ Thư gật đầu.
Thẩm Đình Tư không rời đi ngay. Hắn ta nhìn Văn Lệ Thư bằng ánh mắt dường như ẩn chứa nhiều suy nghĩ chưa nói ra, đến cuối cùng hắn vẫn không nói gì thêm nữa.
Hắn quay lưng lại rồi hòa mình vào màn đêm.
Văn Lệ Thư nằm trên giường nhưng không tài nào ngủ được. Tuy hôm nay hoàng hậu từng bước thúc giục nàng, nhưng cũng nhắc nhở Văn Lệ Thư.
Bây giờ, danh tính của nàng đã khác. Nàng đã không còn là thê thiếp tầm thường, không được lòng của thế tử ở kiếp trước nữa, mà là người thê tử được sủng ái của vị quan quyền lực nhất hiện tại. Cho dù nàng không chủ động thì cũng có rất nhiều người xông vào gây chuyện với nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/index.php/te-tuong-om-yeu-da-len-ke-hoach-ket-hon-tu-lau/chuong-21-co-nguoi-dang-cuop.html.]
Nàng không thể cứ ngồi đó chờ c.h.ế.t được.
Ngày hôm sau, sau khi Văn Lệ Thư tỉnh lại, nàng biết được Thẩm Đình Tư đã ra ngoài, những nô bộc mà hắn lưu lại đều đang ở trong Tiểu Hương Viên, chờ đợi lệnh của Văn Lệ Thư bất cứ lúc nào.
Sau khi ăn sáng, Văn Lệ Thư đi tới thư phòng. Nàng đã suy nghĩ rất nhiều trước khi đi ngủ tối qua, và có một điều thực sự khiến nàng phải bận tâm.
Vì tài năng của Định Nam Hầu kém xa Thẩm Đình Tư nên cả danh tiếng lẫn địa vị đều bị Thẩm Đình Tư vượt mặt.
Định Nam Hầu tước không thể giành được công danh bằng năng lực của mình, nên đã nghĩ đến phương pháp khác. Ông ta nghĩ rằng nếu mình ủng hộ một hoàng tử lên ngôi, thì sẽ có công lao phò tá hoàng đế, sau đó sẽ dễ dàng chiếm được chức vụ cao trong triều.
Với ý nghĩ này, Định Nam Hầu tước bắt đầu chú ý đến việc vận chuyển lương thực trong tay mình. Lợi dụng khả năng quản lý cống phẩm từ nhiều quốc gia khác nhau, ông ta đã đánh cắp cống phẩm và bán lại. Ông ta giữ lại một phần và bán đi chín phần.
Ở kiếp trước, chính nhờ lá bài trung thành này mà ông mới có thể tạo dựng được tên tuổi cho mình.
Đời này, Văn Lệ Thư sẽ không để ông ta dễ dàng thành công như vậy!
Nghĩ đến đây, Văn Lệ Thư thản nhiên gọi một tên nô bộc lại, thấp giọng dặn dò.
"Đi đến gặp Tĩnh Chiếu Ân, nói với ông ta rằng tối nay có tàu nước ngoài rời cảng, vì vậy hãy cẩn thận hỏa hoạn"
Ngô Nữ là một nam nhân thông minh được Thẩm Đình Tư lựa chọn kỹ càng. Tuy không hiểu ý tứ trong lời của Văn Lệ Thư, nhưng hắn ta cũng không hỏi thêm gì nữa, mà sau khi nghe hiệu lệnh liền đi thông báo.
"Vâng, vâng!"
Văn Lệ Thư đột nhiên gọi người dừng lại, thấy vậy Ngô Nữ lập tức cung kính tuân lệnh, dùng lại một chút, nàng đột nhiên hỏi: "Trong các ngươi có bao nhiêu người giỏi võ công?"
Ngô Nữ sửng sốt, nhưng vẫn thành thật trả lời: "Như Hành và Như Nguyệt có võ công tốt nhất, những người khác cũng được, nhưng không tiến bộ bằng hai người bọn họ. "
Sau đó, như thể lo lắng Văn Lệ Thư không đủ nhân lực, hắn vội vàng nói thêm: "Nếu phu nhân cần giúp đỡ, ta có thể xin lệnh điều động ngay trong đêm. Lúc rời đi, chủ nhân đã nhắc đến, lời dặn dò của phu nhân cũng giống như lời của chủ nhân ở đây vậy."
Văn Lệ Thư sửng sốt. Nàng không ngờ rằng Thẩm Đình Tư lại trao cho nàng sức mạnh lớn như vậy.
Với địa vị của hắn, bất cứ lời nào hắn nói ra đều có thể coi là lời vàng ý ngọc, nhiều người sẽ liều mạng vì hắn. Bây giờ hắn thực sự tin tưởng nàng rất nhiều...
"Phu nhân?"
Thấy Văn Lệ Thư ngừng lại, đám nô bộc bên dưới không nhịn được hỏi.
Văn Lệ Thư phản ứng lại, lắc đầu. "Không sao đâu. Hai người là đủ rồi. Tối nay hãy tập hợp quân lính và đi theo ta”
Vào ban đêm, con tàu cập bến ở bến cảng. Những lò sưởi bên dưới đang cháy sáng rực, khiến khu vực bên dưới sáng như ban ngày.
Có một dòng người không ngừng nghỉ đang chất và dỡ hàng hóa, bận rộn trong khoang thuyền như đàn kiến chuyển nhà, tiếng ồn thì liên tục vang lên.
Trên một chiếc thuyền nhỏ, bằng hữu thân tín của Định Nam Hầu đứng chắp tay sau lưng, nhìn người của mình vận chuyển hàng hóa khỏi con thuyền lớn.
"Nhanh lên, hoàn thành việc vận chuyển sớm rồi rời đi sớm!" người bằng hữu tâm giao thúc giục.
Các nô bộc nhận được hiệu lệnh, liền đẩy nhanh việc chất hàng từ tàu lên.
Hắn ta đã tính toán số lượng, hắn cảm thấy rằng chỉ cần di chuyển thêm một chút nữa là đủ. Đêm vẫn yên bình như thường lệ khiến hắn cũng thư giãn hơn.
Hắn ta bước đến chiếc bàn gần đó và định rót một bát rượu, thì đột nhiên nghe thấy tiếng ai đó rơi xuống nước.
Mí mắt của hắn giật mạnh, chiếc bát trong tay rơi xuống thuyền. Hắn ta bước hai ba bước đến bên mạn thuyền: "Có chuyện gì vậy? Có chuyện gì vậy?"
Trong ánh sáng mờ ảo, hắn nhìn thấy có vẻ như là hai bóng người đang đánh nhau trên mặt nước phía trước.
"Có cướp!"