TẶNG EM MỘT TỜ PHIẾU ƯỚC NGUYỆN - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-04-18 21:31:58
Lượt xem: 1,001

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mỗi tháng về nhà một , giống như bao bậc phụ khác, cũng quan tâm đến thành tích học tập của đứa trẻ trong nhà. May là Trần Mặc luôn khiến yên tâm. Đến năm lớp 12, thành tích của em vẫn định. Tôi đưa tay xoa đầu em : "Khá lắm nhóc con!"

Em mím môi , bảo: "Em nấu cơm."

Tôi gật đầu, đúng lúc thấy con gà trong sân hiểu men theo cây mận trong chuồng mà leo lên . Lần đầu thấy cảnh , kinh ngạc, gọi em xem: "Ế, gà mà cũng leo cây , Tiểu Li, em..." Lời khỏi miệng, khựng khi nhận lỡ lời.

Trần Mặc cũng thấy, nhưng em hỏi gì cả, chỉ thuận theo lời : "Chúng đều leo cây cả đấy, khi còn ngủ cây nữa kìa."

Tôi cúi mắt nhạt: "Ra là ."

Trần Mặc bao giờ gặng hỏi về quá khứ của . Em thông minh, cũng cẩn trọng. Có lẽ em sớm nhận từng sống trong một gia đình giàu . Mà chuyện vì con ruột nên đuổi khỏi nhà, trong mắt bất kỳ ai, lẽ đều là sự bẽ bàng và nhơ nhuốc khi rơi khỏi cành cao. Em chỉ hỏi đúng một lúc mới trở về, em hỏi tên là gì.

Lời đến bên cửa miệng, thốt . Chúc Khanh An – cái tên qua là ba gửi gắm bao nhiêu kỳ vọng đứa trẻ , chứa đựng bao lời chúc tụng . Mà , xứng với cái tên đó nữa.

Tôi chỉ lắc đầu , đổi tên. Đổi thành Trần Đại, như mới giống trai của Trần Mặc. Chứ còn là trai của Chúc Tinh Li, còn là Chúc Khanh An nữa.

6.

Trần Mặc báo danh một trường Đại học ở thành phố A. Với chuyên ngành em học và điểm em đạt , Đại học A đúng là lựa chọn nhất.

Tôi im lặng trong sân hút hết hai điếu thuốc. Em xổm bên cạnh , ngước đầu , gương mặt thanh tú nếm trải đủ thăng trầm hiện lên nét trưởng thành hơn so với tuổi thật, "Anh ơi, thích em học ở thành phố A ?"

"Vậy em... đổi trường khác nhé?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/tang-em-mot-to-phieu-uoc-nguyen/chuong-5.html.]

Tôi mỉm , dụi tắt điếu t.h.u.ố.c trong tay: "Thích chứ, em đỗ trường như , mừng cho em còn hết."

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

Bấy giờ em mới thở phào, mím môi rạng rỡ.

Tôi rời hai năm. Hai năm rưỡi, thật đủ để một chuyện trôi quá khứ. Có lẽ Chúc Tinh Li cuối cùng cũng chấp nhận việc rời , còn ba chắc cũng còn đau lòng đến thế nữa. Đến thành phố A, thể tìm một công việc lương cao hơn. Đợi Trần Mặc học xong Đại học, em cũng sẽ làm, sống một cuộc đời bình thường như bao khác.

Tôi ngước trời đêm, bầu trời ở vùng thôn quê lúc nào cũng cảm giác gần hơn ở thành phố. Dường như chỉ cần giơ tay thể chạm dải ngân hà . Tôi chợt nhớ đến Chúc Tinh Li, em sẽ đỗ trường Đại học nào nhỉ? Em thông minh, thành tích luôn , dù phần lớn đều là do dùng từng món quà, từng tờ phiếu nguyện ước để khích lệ mà .

Đang nghĩ ngợi, trong đầu bỗng hiện lên hình ảnh gương mặt em đầm đìa nước mắt, quỳ đất, bàn tay đầy m.á.u lóc cầu xin đừng . Nó giống như một cây kim độc luôn cắm sâu trong tim , mỗi nhớ đến em là một nó phát tác. Đâm một nhát thật đau, khiến chẳng dám nghĩ tiếp nữa.

Tôi thuê một căn phòng đơn giá 700 tệ cạnh khu đại học. Căn phòng nhỏ, đây vốn là một căn hộ lớn ngăn làm ba phòng nhỏ, nhà vệ sinh và bếp đều dùng chung. Thuê cả một căn hộ một phòng ngủ cũng từ 1300 tệ trở lên, thấy tiết kiệm một chút cũng chẳng . Đàn ông con trai cả, gì là tiện.

Trần Mặc cũng đồng ý, phần lớn thời gian em ở ký túc xá, cuối tuần mới qua chỗ . Ngày nhập học là đưa em . Vào tận ký túc xá, khom lưng giúp em trải giường. Em định giúp, đẩy tay em : "Giường nhỏ thế , cần em giúp , ."

Em đành sang một bên . Khi cúi vuốt phẳng nếp nhăn cuối cùng ga giường, chợt thấy quanh eo thêm một vòng tay ôm lấy. Gương mặt Trần Mặc vùi lưng , giọng lí nhí nhưng vẫn lộ một chút thẹn thùng, "Anh ơi, trai thật quá!"

Tôi vốn quá quen với việc em trai làm nũng, ôm ấp bám dính lấy . Khi ở mặt , chúng sẽ trở thành những đứa trẻ, dường như chỉ ôm thật chặt mới cảm thấy an . đó là cảm giác đến từ Chúc Tinh Li.

Còn Trần Mặc, khi trở về bên cạnh em , em là một đứa trẻ lớn . Thế nên sự bày tỏ của em vô cùng chừng mực, chỉ là mỗi khi bảo về thị trấn, em sẽ lặng lẽ theo tận đầu thôn, giương mắt bóng biến mất khỏi tầm mắt.

Tôi thẳng lưng dậy, vỗ vỗ cánh tay em : "Lớn ngần còn làm nũng."

Em dường như cũng thấy ngại, vùi mặt lưng khẽ một tiếng.

Loading...