Đóng cánh cửa phòng dày nặng , ánh mắt vô hồn quanh căn phòng của . Rộng rãi và sáng sủa, liếc mắt một cái cũng thấy hết . Tôi lớn lên trong căn phòng lộng lẫy và thoải mái như thế suốt hai mươi hai năm, mà thực sự thuộc về nơi , c.h.ế.t trong sự lạnh lẽo tại bệnh viện thị trấn vùng sâu vùng xa, thậm chí còn nhận một cái ôm ấm áp từ , cứ thế cô độc lìa đời.
Tôi gắng gượng hít thở hai , tự vả mạnh mặt một cái. Tôi lấy vali , chỉ mang theo những món đồ tối thiểu nhất.
Khoảnh khắc đó đầu óc rối bời, chẳng thể nắm bắt điều gì, giống như thứ mắt đang tan biến như dòng nước chảy. Chỉ một ý nghĩ duy nhất hiện lên rõ rệt, thể đợi Chúc Tinh Li nữa .
Tôi thể đợi em nữa.
Cúp vàng cuộc thi của em nhỉ?
Em rốt cuộc phần thưởng gì đây?
Đứa em trai mà ôm ấp trong lòng, nâng niu chiều chuộng từ khi còn bé xíu. Liệu em cũng sẽ chán ghét chứ?
Tôi cầm tấm ảnh chụp chung của cả gia đình đặt cạnh bàn lên. Trong ảnh, đứa nhỏ mặc vest, thắt nơ nhỏ đang khom lưng trêu đùa, đến híp cả mắt, còn ba vốn bận rộn phía chúng như một ngọn núi sừng sững, vững chãi.
Tôi dùng lực lau những giọt nước mắt rơi tấm ảnh. Tôi mang bức ảnh , nhưng nó còn thuộc về nữa . Giống như một giấc mộng , khi tỉnh , con chỉ còn một vô định, trống rỗng đến cùng cực.
Tôi kéo vali xuống lầu, , ba thì tỏ vẻ thôi. Tôi đặt chiếc thẻ phụ mà họ đưa lên bàn. Cho dù họ yêu cầu, cũng chẳng còn mặt mũi nào để tiêu thêm một đồng nào của họ nữa.
Tôi cúi đầu chào họ thật sâu. Tôi thế vẫn là đủ, lẽ món nợ đối với họ, đời chẳng thể nào trả hết .
"Khanh An." Cha gọi : "Thằng bé Tinh Li đó, từ nhỏ lớn lên bên con, chúng bận rộn công việc nên thường lơ là nó."
"Nó dựa dẫm con, con đột ngột rời lẽ nó sẽ chịu nổi, cũng thể nảy sinh tâm lý chống đối chúng ."
"Đã con ruột, thì con nên rời , còn quan hệ gì với nữa." Đây lẽ là việc cuối cùng thể làm cho ba .
Ông gật đầu, trong tiếng thở dài mang theo một sự run rẩy: "Con ."
"Chúc , Chúc phu nhân, hai bảo trọng." Tôi năng nhẹ nhàng thanh thản, nhưng hai chữ "ly biệt", vốn dĩ nặng ngàn cân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/tang-em-mot-to-phieu-uoc-nguyen/chuong-2.html.]
2.
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Tôi kéo vali bước khỏi cửa.
lúc đó, đụng mặt Chúc Tinh Li - đứa em trai trốn tiết về sớm, ngay giữa sân. Ánh mắt em lướt qua gương mặt dừng chiếc vali, vẻ bất mãn lập tức hiện rõ mồn một, "Anh thế? Lại định du lịch ? Em sắp thi , thể ở nhà với em ?"
Tôi tự chủ mà siết c.h.ặ.t t.a.y cầm vali, mượn sức lực đó để kìm nén sự run rẩy trong giọng , "Anh ." Truyện do nhà Cá Ngừ Vượt Đại Dương dịch và chỉ up Dammy, MonkeyD và Toctruyen, kênh Cà Ngừ Vượt Đại Dương Audio (bản audio) nếu bạn thấy hoặc ở chỗ khác là do bọn nó ăn cắp, mong bạn sẽ báo cho nhà Cá Ngừ ạ. Mình xin cảm ơn bạn nhiều ạ!
Em chớp chớp đôi mắt trong veo như thủy tinh, bước về phía đầy bá đạo: "Không , em cho ."
Lúc mới rõ thứ em đang cầm tay, đó là một chiếc cúp hình ngôi năm cánh đế bằng thủy tinh. Là cúp vàng cuộc thi của em ? Em vội vàng chạy về như , chính là cho xem ?
Tôi dời mắt chỗ khác: "Anh con ruột của ba , cũng trai ruột của em. Anh rời khỏi nhà họ Chúc , cũng sẽ nữa."
Em trợn tròn mắt, ngây mất vài giây mới cố gượng một nụ , đưa tay kéo : "Anh đùa gì thế? Có thưởng cho em nên mới cố ý quỵt nợ ?"
"Không thưởng thì thôi, em thèm nữa là chứ gì?"
Tôi c.ắ.n chặt răng, dám nán thêm giây phút nào nữa. Tuyến lệ của con vốn chẳng bao giờ theo lý trí, vì vội vàng rảo bước định rời .
một nữa giữ chặt lấy: "Anh! Anh đừng ! Nhất định... nhất định là hiểu lầm gì đó thôi!"
Tôi bướng bỉnh mặt thèm em , dùng sức hất tay em , cứ thế cắm đầu về phía . Em thì sức lôi kéo khiến bước chân nặng nề như đeo ngàn cân sắt.
Trong lòng như trải qua một trận mưa rào kết bằng nước mắt. Cuối cùng, một cú vùng vẫy mạnh của , em kéo ngã nhào xuống đất.
Tôi quá hiểu em , em lúc nào cũng dùng cái cách ăn vạ để chiếm lấy sự chú ý của . cũng quá yêu em , thấy tiếng rên rỉ đau đớn đó, cơ thể phản ứng nhanh hơn cả đại não. Tôi đột ngột đầu , em đang bệt đất đầy chật vật, lòng bàn tay cạnh sắc của chiếc cúp cứa một vết sâu, m.á.u tuôn đỏ rực khiến mắt đau nhói.
"Em...!" Tôi định xuống thì một đôi tay ôm chặt lấy.
Trên em mang theo mùi hương giống hệt , tỏa ấm nồng nàn, nhưng cảm xúc truyền đến chỉ là hoảng loạn, "Không con ruột thì ?"