TẶNG EM MỘT TỜ PHIẾU ƯỚC NGUYỆN - Chương 14

Cập nhật lúc: 2026-04-18 21:32:12
Lượt xem: 854

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Em từ từ cúi đầu, hôn giọt nước mắt vương lông mi do kích thích sinh lý, "Vậy ? Anh đối xử với em thật đấy."

Tôi giơ tay định ôm lấy cổ em để hôn, nhưng giây tiếp theo thấy giọng u ám đầy giận dữ của em : "Anh trai Trần Đại."

Tôi trợn tròn mắt làn da trắng sứ như ngọc của em đang dập dềnh như sóng đại dương ánh đèn. Cảm giác đau nhói truyền đến nơi cổ: "Tốt với em đến mức, cả thứ duy nhất còn sót liên quan đến em cũng đổi ."

" cả."

Sóng triều làm hai chúng ướt đẫm, cuối cùng cũng từ từ rút xuống. Em : "Anh là của em . Của một em thôi."

16.

Tôi ngủ một giấc thật dài, dài đến mức lúc tỉnh đầu óc vẫn còn mơ màng. Có một cánh tay vắt ngang qua eo, ôm chặt lòng em . Tôi cử động, cảm giác đau nhức khó chịu lập tức chạy dọc khắp .

Chúc Tinh Li đang ôm ngủ say cũng lập tức giật tỉnh giấc, em bật dậy như chim sợ cành cong. Sau khi rõ mặt , em mới bình tĩnh , vật xuống giường. Em áp má cổ cọ cọ, giọng điệu chút lười biếng: "Khó chịu ?"

Tôi hắng giọng : "Cũng ."

Em "ừm" một tiếng, giây tiếp theo túm chặt lấy cổ tay em trong chăn: "Không !"

"Chẳng bảo khó chịu ?"

"Em là..." Những lời mắng nhiếc lướt qua trong đầu một lượt, súc sinh? đồ ngốc? Những lời quá đáng thì nỡ mắng, những lời quá đáng thì như đang tán tỉnh, cuối cùng vẫn nhẫn nhịn. Tôi đẩy em : "Dậy , ăn cơm."

"Được."

Em lấy quần áo sạch cho . Khoảnh khắc mặc mới nhận điều bất thường, vùng n.g.ự.c trầy da, chạm thì thấy gì nhưng hễ quần áo cọ xát là thấy xót xót, đau ngứa. Biểu cảm của cứng , em lập tức nhận ngay, "Có t.h.u.ố.c mỡ đấy."

Tôi mặt : "Không cần , cả."

Em lấy t.h.u.ố.c mỡ , đưa tay vén áo lên: "Ngậm lấy."

Cảm giác còn khiến hổ hơn cả lúc thực sự làm chuyện đó. Ánh mắt em từ mặt dời xuống, bỗng nhiên mỉm , mang theo chút mỉa mai nào, chỉ đơn thuần là tâm trạng đang . Tôi mặt em , thở vô thức khựng một giây.

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

Em đột ngột ngước mắt : "Khó chịu lắm ? Bị đàn ông chạm như thế thấy ghê tởm ?"

Tôi chút bất lực, em từ biểu cảm nào của mà diễn giải cái ý nghĩa lệch lạc đó nữa. Nếu thực sự thấy ghê tởm thì đêm qua chẳng xảy bao nhiêu chuyện như thế.

"Không ." Nói xong nhấn mạnh thêm nữa cái soi xét rõ rệt của em , "Thực sự ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/tang-em-mot-to-phieu-uoc-nguyen/chuong-14.html.]

Hai chúng cùng ăn cơm. Trên bàn ăn, sắp xếp ngôn từ hồi lâu mới mở lời: "Lát nữa về công ty tăng ca một chút."

"Cuối tuần thì tăng ca cái gì?"

"Chính vì là cuối tuần nên mới gọi là tăng ca đấy."

"Muốn thăm Trần Mặc thì cứ thẳng ." Em buông đũa xuống, trông vẻ mất sạch hứng thú ăn uống.

Tôi cũng đành mất hứng đặt đũa xuống theo: "Mai hộ lý mới đến, tay em thương tiện."

Em tựa lưng ghế, chân mày nhíu , vẻ mặt đầy vẻ cam lòng. Tôi đành : "Em là em trai của , hơn nữa còn là bệnh, thăm em là chuyện bình thường."

"Ừm."

Em lái xe đưa đến bệnh viện, suốt dọc đường ai câu nào. Tôi thở dài, đưa tay nhéo má em một cái. Tôi kiểu " cho em ngủ em còn thế nào nữa", đành đổi cách khác: "Anh trách nhiệm chăm sóc em trai. Tuyệt đối thiên vị em ."

"Em hiểu cho đúng ?" Dĩ nhiên em chắc chắn thể hiểu nổi, hiểu thì chẳng nhiều chuyện đến thế.

Em mím môi , mở lời hỏi: "Vậy thiên vị ai? Em ?"

Tôi gật đầu chút né tránh: "Dĩ nhiên ."

Khóe môi em cong lên, ánh mắt dạo chơi mặt . Tôi bỗng tâm linh tương thông mà nghĩ đến điều gì đó, thế là bóp cằm em ghé sát hôn một cái. Quả nhiên giây tiếp theo thấy giọng lí nhí của em truyền đến: "Về sớm nhé."

"Được."

17.

Tôi với Trần Mặc về chuyện Mỹ. Trần Mặc xong, im lặng một hồi lâu mới nhỏ giọng đáp: "Em lắm."

Động tác gọt táo của khựng : "Tại ?"

Em , biểu cảm vô cùng đắn đo: "Em cách xa quá."

"Hơn nữa, chi phí sang Mỹ chắc chắn sẽ lớn."

Tôi hiểu rõ chuyến ý nghĩa thế nào đối với cuộc đời của một bình thường. Tôi cũng một chút ích kỷ riêng, nếu em cứ ở trong nước, trạng thái của Chúc Tinh Li hiện tại định, tài nào đoán khi nào em phát điên.

Thái độ của em trai đối với Trần Mặc, dù hòa giải thế nào, thì từ lâu đạt đến mức nước lửa dung . Tôi lo lắng em làm hại , nhưng lo em sẽ làm hại Trần Mặc. Tôi đưa miếng táo cho em trai: "Đi , để học hỏi thêm nhiều thứ."

Loading...