Tân hôn vui vẻ - Chương 5 +6
Cập nhật lúc: 2026-02-05 05:26:09
Lượt xem: 147
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hắn dường như tức đến mức nổi lời nào, thể rõ tiếng hít thở nặng nề qua điện thoại. Cuối cùng, như thể chịu thua, giọng bỗng trở nên khẽ:
“A Cẩn, đừng làm chuyện bốc đồng.”
Tôi nhạt: “Tôi bốc đồng. Dù chúng cũng đăng ký kết hôn, nhiều nhất chỉ là quan hệ sống chung giữa hai thằng đàn ông thôi — mà bây giờ ngay cả ở chung cũng còn nữa.”
Vốn dĩ định ngày hôm đám cưới sẽ đăng ký, ai ngờ ngày thứ hai thành “tân nương bỏ trốn”, còn đăng ký cái gì nữa? Cứ để đăng ký với khí .
“Anh em đang ở Nam Kinh. Em uống rượu , đừng lung tung.”
Tôi suýt nữa nhảy dựng lên.
Vội quanh bốn phía — nó, chẳng lẽ mang theo con mắt của Đỗ Tiêu bên ? Tôi sờ túi quần, chẳng thấy gì cả.
“Đồ biến thái.” Tôi c.h.ử.i một câu, lập tức cúp máy.
Đến lượt bực bội chịu nổi. Chỉ cần nghĩ tới việc Đỗ Tiêu thể đang theo dõi ở đây, thấy nghẹn đến phát điên. Tôi lập tức gọi cho một bạn làm ở sân bay, nhờ đặt cho vé máy bay — ngày mai luôn, ở đây thêm một giây cũng chịu nổi.
nghĩ , máy bay thì tra cái là lịch trình ngay. Hay là mua xe tự lái du lịch? kiểu gì Đỗ Tiêu cũng đoán … hơn nữa thẻ của còn dùng cũng là vấn đề.
Tôi mang theo hai thẻ:
– Một thẻ do bố cho — chắc chắn Đỗ Tiêu đóng băng.
– Một thẻ của riêng — trong đó chỉ còn hơn mười vạn tệ.
Kế hoạch tự lái thế là tan tành.
Tôi bực bội, lang thang mục đích, cuối cùng lạc một công viên xuống ghế đá.
Trên quảng trường, các cô chú trung niên đang nhảy khiêu vũ đôi, nhịp điệu khá bắt tai. Tiếng nhạc già hòa với tiếng trẻ con đùa, hỗn độn nhưng khiến bất ngờ thấy dễ chịu hơn.
Không thẫn thờ bao lâu, bỗng chạy ngang qua mặt , — hóa là Trần Kiệt.
“Chào buổi tối.” Anh mỉm .
“Tối lành. Anh chạy bộ ?” Tôi bộ đồ thể thao của , chắc là đến đây tập thể dục.
“Ừm. Cậu ở gần đây ?”
Anh mặt , cao gầy, nhỉnh hơn một chút.
Tôi lắc đầu: “Không, chỉ dạo cho khuây khỏa thôi.”
Anh một lát :
“Kiểu tóc của giữ dáng thật. Cậu từng nghĩ đến việc làm nghệ sĩ ?”
“Chưa từng. Tôi hát dở nhảy cũng tệ.”
Điểm đúng là chẳng thừa hưởng chút nào từ .
Anh xuống bên cạnh . Kiểu tóc quá thời thượng nhưng gọn gàng, hợp với . Tôi thật lòng khen:
“Kiểu tóc hợp với lắm, trai.”
Trần Kiệt khẽ “ừm” một tiếng im lặng. Tôi thấy vành tai đỏ lên.
Thật trong sáng.
Nhiều năm , Đỗ Tiêu cũng từng như — chỉ cần gần vài câu là đỏ mặt. Hồi đó thích trêu .
Người lớn lên thường trở nên lạnh lùng. Đỗ Tiêu là như thế. Còn thì lẽ cả đời cũng trưởng thành nổi… thôi kệ.
“Cậu ngoại hình nổi bật.” Anh .
“Cảm ơn nhé. Phải cảm ơn thôi, bà xinh.” Tôi , tiếp:
“Chỉ cần bố đ.á.n.h là bà , cảm tính.”
Trần Kiệt : “Mẹ thì ngược — kiểm soát mạnh, quá mạnh. Tôi vốn học khoa máy tính, nhưng bà ép học tài chính. Cuối cùng bỏ luôn, chuyển sang học thiết kế tạo hình.”
Tôi bất ngờ khi kể nhiều như .
“Cuộc đời mà… những thứ gần như chẳng cái nào thành hiện thực.”
Như Đỗ Tiêu, như giấc mơ mở studio, như những cơ hội ép từ bỏ, như thứ quản thúc.
Cuộc đời giống như một bức tranh — chỉ bạn thấy nó . khác bên cạnh bảo: “Ôi, kiệt tác đấy chứ!” Rồi khi bạn , phát hiện ai cũng khen , còn bạn thì chê là “ hiểu nghệ thuật”.
Tôi và Đỗ Tiêu hiểu rõ. Bố là doanh nhân lớn, mất sớm. Từ nhỏ Đỗ Tiêu ít , thiếu sự dịu dàng. Hắn từng bảo bố bao giờ thật sự công nhận , chỉ soi mói, chê trách.
Hồi cấp hai, thường bạn bè xa lánh. Không sở thích chung, thích giao tiếp, chỉ học. Lâu dần, chỉ còn chơi với .
Tôi dạy chơi bóng rổ — từ con đến thành thạo trong hai tháng. Mỗi ngày tan học đều kéo sân luyện tập. Vì dạy riêng nên từ chối cả đội bạn, tâm ý kèm .
Cuối cùng chơi giỏi, thỉnh thoảng còn tham gia cùng chúng . Hôm đó — nụ hiếm hoi. Và chính khoảnh khắc , thích .
Sau đó còn dạy đ.á.n.h bi-a, bóng bàn, trượt ván… gần như trò của thanh niên đều .
Tôi từng hỏi :
“Trước đây giờ chơi làm gì?”
Hắn đáp:
“Ngủ, sách.”
Tôi mà thấy nghẹt thở. Nếu cuộc sống như , chắc trầm cảm mất. Tôi từng đùa:
“May mà dẫn chơi, thì c.h.ế.t ngạt .”
Ánh mắt lúc đó… cả đời quên . Trong mắt là tình cảm sâu đậm đến mức khiến nghẹt thở.
Hắn :
“A Cẩn, cảm ơn em.”
Chúng hôn năm mười sáu tuổi — ở ranh giới cuối cùng của tuổi trẻ. Đó là đầu tiên chúng thừa nhận tình cảm với .
Tầm mắt trở về hiện tại. Trần Kiệt như đoán đang hồi tưởng, hỏi khẽ:
“Cậu đang nhớ ai ?”
Tôi :
“Anh hơn nhiều.”
Trần Kiệt nghiêng gần . Nhìn kỹ mới thấy, và Đỗ Tiêu hề giống — Trần Kiệt tinh tế hơn, phần nữ tính hơn, chỉ khí chất là giống: đều trong trẻo, ôn hòa.
Một nụ hôn chạm nhẹ như cánh chuồn chuồn — chạm rời.
“Nhà ở gần đây.” Anh .
Tôi im lặng lâu.
Tôi chắc chắn Đỗ Tiêu thấy tất cả — và lẽ cũng đang im lặng như .
Trong sâu thẳm, thật sự ý nghĩ xảy chuyện gì đó với Trần Kiệt. Có lẽ là vì đêm tân hôn Đỗ Tiêu từ chối , khiến trả đũa. Dù thế nào, cũng chung thủy với nữa. Lúc mới nhận giữa chúng một vết nứt — từ cả hai phía — và khó hàn gắn.
Điện thoại rung. Tôi máy của Đỗ Tiêu.
Hắn chỉ hai chữ:
“Em dám.”
Tôi lạnh lùng đáp:
“Anh đừng tự cho quyền quyết định thứ.”
Giọng sắc như băng, đến bản cũng thấy lạnh.
Trần Kiệt đang d.a.o động, như chuyện với Đỗ Tiêu. Tôi dứt khoát đưa điện thoại cho .
“Xin chào—”
Chưa kịp hết câu, Đỗ Tiêu cúp máy. Dù cách màn hình vẫn cảm nhận cơn giận của — khiến bật hai tiếng.
Cuối cùng dậy, hít một thật sâu:
“Cảm ơn . Tôi .”
Trần Kiệt gật đầu, giữ . Ở điểm , và Đỗ Tiêu giống — ai từng níu kéo .
Giá trị của một đời đ.á.n.h giá thế nào?
Trong tình yêu, cũng nên đo bằng tiêu chuẩn gì.
Nửa đời còn trưởng thành, chọn Đỗ Tiêu.
Có lẽ vì lựa chọn quá ít. Rất nhiều yêu mối tình đầu thời học tan vỡ; hiếm ai kết hôn mà vẫn nắm tay đầu tiên. Vì thời gian đổi con , vì tuổi trẻ đủ hiểu để chọn đúng.
Tôi là và Đỗ Tiêu đổi, ngay từ đầu chọn sai.
Việc cưới cũng là bốc đồng. Bố cho rằng là đồng tính thì nên tìm một “ định, đáng tin” — và họ tin rằng Đỗ Tiêu là lựa chọn nhất.
Sau khi cưới, sẽ dần tham gia công việc gia đình , giúp quản lý công ty. Bố kiểu làm kinh doanh, cuối cùng vẫn dựa Đỗ Tiêu, nên luôn bảo :
“Con lời Đỗ Tiêu nhiều hơn.”
Đêm ngày cưới, ôm . Cảnh tượng chẳng khác gì “gả con gái như nước đổ ”.
Bà :
“Con từ nhỏ ngoan ngoãn, sinh con là điều bao giờ hối hận. Mẹ nghĩ con trai hiểu chuyện như , chắc chắn sẽ thương.”
Motchutnganngo
Tôi với bà:
Không ai thương con cả. Con tự thương thôi.
Trước khi cưới mấy tháng, chúng còn mặn nồng. Tan làm là chạy lên tầng tìm Đỗ Tiêu hôn . Rảnh rỗi thì lái xe biển nướng BBQ, thỉnh thoảng lăn giường với . Những ngày đó giống như sống trong mơ.
Nụ hôn lễ đường — dù là môi chạm môi — nhưng chỉ hôn , còn thì .
Hắn sẽ tìm nhẫn đính hôn. Giờ thấy chuyện đó chẳng còn quan trọng. Hắn tìm cũng cứu vãn gì nữa.
Có lẽ… cũng từng thật sự cứu vãn .
---
Một cú đá làm nổ tung trạm xăng
Đỗ Tiêu (đang theo dõi vợ):
Giữa ban ngày ban mặt mà dám quyến rũ vợ ?!
Đáng ghét! Vợ ơi em từ chối thẳng !!! Tôi tức xỉu ┘
Chương 6 :
Mười mấy tuổi, mỗi ngày dành nửa tiếng luyện chữ, chỉ để những bức thư tình gửi cho trông hơn một chút.
Tôi cho bao nhiêu lá thư , chính cũng nhớ nổi. Chỉ cần nhớ đến là . Lời yêu thời thiếu niên ngây ngô chân thành — sẽ trao cho tất cả những gì , chỉ cần , cứ việc lấy từ .
Thời gian chứng minh hề nuốt lời. Tôi thật sự dốc cạn thứ.
Tạm biệt Trần Kiệt xong, trở về khách sạn. Ngoài cửa kính sát đất là đêm thành phố rực rỡ, vạn nhà đèn sáng nối thành một dải ngân hà. Tôi bật đèn — thật sự cần yên tĩnh một chút.
Thời cấp ba, và Đỗ Tiêu rơi giai đoạn yêu đương cuồng nhiệt. Đi cũng nắm tay, cơ hội là hôn . Hắn thích chằm chằm, mỗi đều khiến đỏ cả mặt.
Tôi :
“Anh thể đừng nữa , ngại c.h.ế.t .”
Hắn trong trẻo:
“Bạn trai của , ?”
Có xước nhẹ ở sân bóng, cẳng tay một vệt m.á.u dài, đáng sợ nhưng thật nghiêm trọng. Đỗ Tiêu lao tới, trong mắt là lo lắng và hoảng hốt — như , chẳng thấy đau nữa.
Tôi bảo:
“Anh hôn , hôn là hết đau.”
Tôi giữa đám đông, sẽ làm thế.
vẫn hôn — một nụ hôn chạm nhẹ như cánh chuồn chuồn, nhanh, khẽ. Cả sân bóng lập tức ồn ào hẳn lên. Hắn hôn là coi như công khai luôn.
Tôi ôm chặt buông, một tay kéo để hôn sâu hơn, đến kiêu ngạo:
“Lần hôn như thế .”
Hắn đỏ mặt gật đầu. Khi đó cao hơn , ngẩng đầu vặn thẳng đáy mắt — ít nhất khoảnh khắc , yêu bằng tất cả.
---
Cuối cùng vẫn xuống lầu mua một gói t.h.u.ố.c lá.
Tôi giữa phố, hút t.h.u.ố.c ánh đèn đường, thứ đều lộ rõ. Tôi ẩn trong bóng tối, ánh đèn sáng rực ngoài , đầu t.h.u.ố.c lập lòe khi sáng khi tắt.
Điện thoại reo — là Đỗ Tiêu. Phiền c.h.ế.t . Tôi bực bội bắt máy:
“Anh còn chuyện gì nữa?”
“Đừng hút thuốc.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/tan-hon-vui-ve/chuong-5-6.html.]
Tôi khẩy:
“Đỗ Tiêu, nghĩ chúng còn tiếp ?”
Tôi quá mơ hồ, mắt chẳng thấy tương lai, đường của chính và những xung quanh chặn .
Hắn hỏi ngược :
“Em còn yêu ?”
“Yêu chứ, yêu thì cưới ? Anh làm gì?”
Hắn chậm rãi:
“Anh em ở bên . A Cẩn, chỉ cần em về, sẽ để em mở một studio.”
Tôi nghẹn giọng:
“Đỗ Tiêu… nếu còn thích , đẩy sớm hơn?”
Anh cho một mối tình như mơ, nhưng cho một cuộc hôn nhân thất bại.
Thật ít khi .
Đầu dây bên im lặng lâu, lâu.
Tôi trực tiếp cúp máy. Tôi thêm gì nữa — lúc bực đau.
Tôi mâu thuẫn. Đã như , còn kết hôn? lúc cầu hôn , niềm vui của chân thật đến mức khiến tưởng rằng vẫn còn thích .
Chỉ cần còn thích , sẽ ở bên .
Tôi dễ thỏa hiệp. Một khi cố chấp với ai đó nhiều năm, thể buông là buông. Đừng thói quen khó bỏ — chính cũng nỡ.
Khói t.h.u.ố.c qua phổi mang cảm giác nhẹ nhõm ngắn ngủi. Tôi nghĩ: nếu đến tìm , thái độ thành khẩn hơn một chút… sẽ về. Tôi đúng là cốt khí, đúng là dễ dỗ.
Tôi chỉ sợ đến cả dỗ cũng dỗ .
---
Tôi cúi đầu về khách sạn, bỗng nhiên một bàn tay che kín mắt .
Ngón tay lạnh, lòng bàn tay ấm. Tôi cảm nhận tay một chiếc nhẫn, khe ngón tay thoang thoảng mùi gỗ quen thuộc.
“Đồ biến thái theo dõi.” Tôi phắt — là .
Nhìn là ngủ đủ: quầng thâm mắt, cằm lún phún râu.
Chúng mấy giây thì hôn một cách vô lý. Vừa hôn nghĩ: nó, nước mắt nãy đúng là chảy oan.
Hắn ôm eo . Tôi cảm thấy má thứ gì đó rơi xuống — lạnh và ướt. Tôi giật đưa tay sờ lên mặt .
Hắn đang .
Hắn phát tiếng — và đây tuyệt đối là đầu tiên trong hơn hai mươi năm .
Chuyện đáng lẽ thể xảy .
Tôi hỏi:
“Anh cái gì?”
Hắn nghẹn ngào, trọn câu:
“Anh… …”
Khóc ! Tôi thấy lòng bớt nặng nề hẳn. Tôi thở phào:
“Được , , đừng nữa.”
Trong lòng nhẹ bẫng như đang bay mây. Tôi nghĩ thầm: xem gì nấy, quả nhiên tới tìm .
Đỗ Tiêu lau nước mắt, khẽ “ừm” một tiếng, mắt đỏ hoe, khuôn mặt vẫn sạch sẽ nho nhã — mà cũng .
Hắn ôm , gục đầu lên vai :
“Anh sợ em sẽ với .”
Giọng đáng thương đến mức khiến bực mềm lòng.
Tôi đáp:
“Không . Tôi với .”
Hắn lẩm bẩm, phần trách móc:
“ em thật sự từng với , đúng ?”
Tôi thầm nghĩ: trúng cũng chỉ vì nhớ đến , nhớ đến từng thích .
Tôi thẳng:
“Ai bảo đêm tân hôn đẩy ? Anh ở bên thì tự nhiên sẽ khác ở bên.”
Hắn siết chặt hơn, giọng trầm xuống:
“Xin .”
Đêm Nam Kinh lạnh, nhưng ôm quá chặt, chẳng cảm thấy rét — trong lòng chỉ còn niềm vui.
Tôi hỏi:
“Anh đến Nam Kinh khi nào?”
“Vừa mới tới.”
Nói dối. Ít nhất cũng tới hai tiếng — thì lúc và Trần Kiệt mật thấy kiểu gì? Lái xe mà chơi điện thoại là phạm luật đấy nhé!
Hắn tiếp:
“Anh lái xe tới, xuất phát từ sáng, đến nơi.”
Tôi nhạt:
“Vất vả thật.”
Lái liền bốn năm tiếng, đúng là mệt — nhưng cũng đáng đời. Tôi nghĩ thầm một cách ác ý.
Trên đường về nhất quyết nắm tay bộ. Người qua đường ngoái , tức tối:
“Anh là trẻ con mà đường cũng dắt tay? Buông !”
Hắn nhất quyết buông. Tôi làm phiền đến phát cáu, cuối cùng đành mặc kệ cho nắm.
Hắn lấy từ túi áo một hộp nhung nhỏ đưa cho :
“Đây là nhẫn đính hôn. Anh tháo bồn rửa mặt, theo đường ống tìm mấy ngày liền, may mà rơi xuống cống.”
Tôi mở hộp — một chiếc nhẫn nam sạch sẽ. Tôi lấy đeo tay :
“Lần đừng làm mất nữa.”
Hắn ngoan ngoãn “ừm” một tiếng, hỏi:
“Em đói ?”
“Tạm .”
“Đi ăn chút gì với ? Trưa nay ăn, qua trạm nghỉ cũng dám dừng.”
Tôi gật đầu. Hắn lập tức vui hẳn lên, đặt sẵn nhà hàng — rõ ràng chuẩn từ .
Trên đường, nhiều. Tôi trêu:
“Sao hôm nay nhiều thế?”
Hắn nghẹn họng một lúc lâu — đây là vì căng thẳng.
Hắn gọi món đều tránh hết những thứ kiêng. Có lẽ cũng cứu vãn cuộc hôn nhân . Tôi tin bỗng dưng yêu như xưa; lẽ chỉ vì áp lực từ bố mà thôi.
Tôi ăn trong im lặng, tâm trạng tụt xuống. Yêu từ đầu vốn vô lý, huống chi là mất hứng “yêu sét đánh” nữa — càng vô lý hơn.
Tôi hỏi thẳng:
“Bây giờ hứng thú với ? Tí nữa về khách sạn, định ngủ với ?”
Hắn đặt đũa xuống, mím môi , ánh mắt như một tín đồ ngoan đạo.
Hắn nhỏ:
“Nếu em —”
Tôi cắt ngang:
“Muốn chứ, ? Anh ăn xong ?”
Hắn chậm rãi đáp:
“Xong .”
“Vậy thôi.”
Tôi khoác áo, bực bội rút một điếu t.h.u.ố.c châm lửa. Hắn vẫn đó — là sắp bắt đầu quản .
Hắn ngay:
“Em hút nữa.”
Tôi nổi cáu:
“Anh thể đừng quản ? Còn làm phiền nữa thì đừng mong ngủ với .”
Hắn lập tức im miệng, nhưng ánh mắt vẫn đổi. Tôi ngoài bắt taxi, lặng lẽ theo lên xe.
Tôi hạ nửa cửa kính, tài xế im lặng lái xe. Tôi hút xong, kéo gần, đưa hết mùi khói còn trong miệng sang bằng một nụ hôn.
Hắn ngoan ngoãn chịu đựng. Tôi ghét mùi t.h.u.ố.c — nên cố tình.
Tôi hỏi:
“Anh nghiện t.h.u.ố.c từ khi nào ?”
Đèn đường lướt qua cửa xe, dòng xe cộ chảy xiết, thứ trôi qua bên cạnh chúng .
Hắn trả lời . Tôi là áy náy — chuyện mãi thể chối bỏ.
Tôi :
“Năm đại học năm ba. Khi đó bảo làm gì cũng ‘động não’ — từ hôm đó bắt đầu hút thuốc.”
Hắn khẽ :
“Anh…”
Tôi cắt lời:
“Thật cũng vì .”
Tôi đầu ngoài cửa sổ, ánh đèn và bóng tối quét lên mặt .
“Năm đó bố giới thiệu cho một cô gái. Anh chắc . Cô khá xinh, là con gái đồng nghiệp của bố . Khi đó bố sốt ruột trói chân để từ bỏ ý định mở studio, mấy thành nên dứt khoát tìm cho bạn gái.”
“Cô nghĩ chỉ cần đồng ý thì sẽ cưới . Anh thấy buồn ? Cô hài lòng về , và bố hai bên cũng sẽ hài lòng.”
“Tôi cưới ai, ai cưới , đều qua ‘thẩm tra’ của bố . Trước khi cầu hôn , với họ rằng sẽ cưới .”
“Khoảng thời gian biến mất hai tháng… là vì chân của bố đ.á.n.h gãy. Tôi dám với nên dứt khoát liên lạc.”
“Nếu vì chuyện đó, bố sẽ thấy áy náy và cũng sẽ nhanh chóng nhượng bộ như . Khi thật sự nghĩ chịu một trận đòn là đáng — ít nhất thể ở bên .”
Trong xe chìm im lặng lâu. Đỗ Tiêu trong bóng tối, chỉ thấy đôi mắt long lanh nước.
Tôi , giọng như kể chuyện của khác:
“Chúng yêu giống như một giấc mơ. Anh là mối tình đầu của . Tôi thích suốt mười ba năm.”
Rồi tiếp, chậm rãi:
“Tôi tưởng hôn nhân của chúng cũng sẽ như .”
Nói xong câu đó, nước mắt rơi xuống tay .
---
Một cú đá làm nổ tung trạm xăng
Tiểu Đỗ:
Vợ … hóa làm nhiều như vì … (ngập trong áy náy)
Tiểu kịch trường
Lý Cẩn: Nếu thích thì đẩy !
Đỗ Tiêu (trong lòng): Sao thế … vợ nghĩ thích em … sai câu nào nữa huhu…
Đỗ Tiêu (ngoài mặt): Ồ.