Nơi nguy hiểm nhất, tỷ tự mình xông vào. Mà những thứ này, không cần phải bảo cho ta biết. Nhưng tỷ tỷ không biết rằng mình sẽ chết. Sau khi nàng chết, tất cả những thứ này đều phải do muội muội của nàng gánh vác.
Trong hai năm qua, ta đã rất may mắn khi không gặp phải quá nhiều điều tồi tệ. Nhưng chỉ sau vài tháng ngắn ngủi, mọi thứ dường như đã thay đổi. Ta đang ở trong vòng xoáy, đã không có cách nào chỉ lo thân mình chứ đừng nói đến chuyện bảo vệ được người bên cạnh.
🌺 Hi, Chào mừng bạn ghé kênh của team Nhân Trí
Nếu được, hãy cho chúng mình xin 1 bình luận tốt để review và động viên team nha. Cảm ơn bạn 🌺
Ta quỳ hồi lâu, xung quanh thỉnh thoảng có cung nhân đi ngang qua. Nhưng có lẽ đã nhìn thấy cảnh tượng như thế này quá nhiều lần nên họ không dừng lại và cũng không dám nhìn lâu.
Ta nhìn mặt trời nghiêng một chút về phía tây.
Không bao lâu, trời lại đổ mưa. Các cung nhân cũng đều tìm chỗ trú mưa.
Trong khoảng thời gian ngắn, nơi này còn lại một mình ta.
Một lúc sau, tóc và quần áo của ta đều ướt.
Nhưng còn chưa tới canh giờ, ta không dám đi, cũng không thể đi.
Mưa xuân nặng hạt như tơ, lòng ta lạnh lẽo.
Từ cách đó rất xa, ta thấy có một bóng người đang chạy về phía này. Là người bên cạnh Hoàng hậu nương nương.
“Nương nương nói, mưa lớn, bảo người mau trở về.”
Ta vội vàng tạ ơn.
Người này nói xong, đưa ô trong tay cho ta: “Nương nương đi đường chậm một chút, đừng để bị cảm lạnh.”
Lời này của nàng không có gì sai, nhưng không hiểu sao ta luôn cảm thấy có điều gì đó khác ẩn sau đó.
Ta nhận lấy ô, lại nói cảm ơn, lúc này mới khập khiễng trở về.
Đi chưa được bao lâu, ở chỗ rẽ, lại bất ngờ đụng phải một người. Nhưng người này chẳng những không đẩy ta ra, còn thuận thế nắm eo ta.
“Nhếch nhác như vậy à?” Hắn than thở nói.
Chiếc ô trong tay ta rơi xuống đất gây ra tiếng động. Trần Đức Toàn ở một bên nhìn thấy, vội vàng nhặt lên.
“Vừa rồi sắc trời biến đổi, bệ hạ đã từ trong cung Hoàng hậu nương nương đi ra, đang chờ nương nương ở đây.”
Ta giật mình.
Cho nên nói, cung nữ vừa rồi, thật ra là Hoàng thượng trước khi đi, đã nhắc nhở Hoàng hậu nương nương nên nàng mới nhớ tới ta, cho người đến.
Ta ngước mắt lên và nhìn rõ người trước mặt. Vẻ mặt hắn mệt mỏi, thoạt nhìn không có gì đáng nói, tay lại đột nhiên siết chặt.
Ta ngã mạnh mẽ vào lòng bệ hạ.
Cùng lúc đó, ta nghe được hắn nói nhỏ, âm cuối hơi lên cao: “Tối nay thị tẩm, nhé?”
Quần áo của ta ướt đẫm.
Ta gần như thành thật, cảm nhận mọi thứ rõ ràng về bệ hạ. Ta nghe thấy giọng của mình: “Được.”
13.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/index.php/ta-so-chet/8.html.]
Mưa rất lớn, trên những con đường trong cung gần như không có ai.
Hoàng thượng cúi đầu, nhận ra chân ta tạm thời có chút không tiện, liền bế ngang ta lên.
Đoàn người Trần Đức Toàn vội vàng đuổi theo, che ô cho Thịnh Nguyên Đế.
Bước chân của bệ hạ rất vững, một chút nước trên người ta dính vào long bào của hắn.
Ta hơi sợ hãi, theo bản năng lấy tay lau nó.
Hoàng thượng cúi đầu, nhìn ta một lát, ý cười từ trong lồng n.g.ự.c tràn ra.
“Không sao.” Hắn nói.
Ta mím môi, ngẩng đầu nhìn hắn.
Bước chân hắn vẫn không ngừng, vẻ mặt bình tĩnh, như thể đó là chuyện đương nhiên. Thật giống như, phu quân điềm tĩnh đáng tin cậy đang đón thê tử về nhà.
Ta chưa bao giờ nhìn bệ hạ lâu như vậy. Trời mưa như trút nước, quần áo ta ướt đẫm, chỉ sợ phụ lòng quân.
Ta vòng cổ Hoàng thượng, nghiêng người dựa về phía hắn.
Nhận thấy được sự chủ động của ta, bước chân của Hoàng thượng lại càng bình tĩnh.
Không biết qua bao lâu, hắn mới ôm ta đến Càn Thanh cung.
Hắn thả ta xuống, lại sai người chuẩn bị nước, còn chuẩn bị một bộ quần áo sạch sẽ.
Ta tắm rửa rất lâu.
Hoàng thượng ngồi ở bên giường, trên tay còn cầm một quyển sách, ai nhìn vào đều thấy được dáng vé công tử độc nhất vô nhị. Nhưng mà không phải, hắn là quân vương, sát phạt quyết đoán, giỏi đùa bỡn lòng người nhất trên đời này.
Hắn vẫy tay, ta đi tới trước mặt hắn.
Hắn bình tĩnh đánh giá ta một lát, đưa tay chậm rãi sờ lên vạt áo của ta. Nhưng hắn lại không cởi ra, chỉ mò mẫm thưởng thức một chút. Đôi mắt phượng của hắn mỉm cười, bình tĩnh và điềm đạm.
Rõ ràng người ngồi là hắn, ta lại cảm thấy mình đã bị ánh mắt này làm cho tan thành bụi bặm.
Đôi chân dài của hắn hơi duỗi, xẹt qua bắp chân của ta.
Quần áo phất phơ, ta cảm thấy ngứa ngáy dữ dội.
Ta nhìn Hoàng thượng. Nhớ tới Thanh La bị đánh và cả bản thân mình vừa rồi bị oan uổng không thể biện bạch. Ta chủ động gọi hắn, giọng nói dịu dàng: “Bệ hạ, sau này người phải che chở cho thần thiếp.”
Ánh mắt hắn chợt trầm xuống, một tay kéo ta qua, tay cũng không chần chừ nữa.
Mùi hương thoang thoảng lan tỏa trong không khí, ánh nến lập lòe soi sáng khuôn mặt của nhau. Âm thanh này nối tiếp âm thanh khác, tư thế này nối tiếp tư thế khác.
Cây chuối bên ngoài cửa sổ và ánh đèn bên trong cửa sổ, khoảnh khắc này tình yêu vô hạn.
Trong lúc mơ mơ màng màng, ta nghĩ, hắn thật dịu dàng.
Trời sáng, Hoàng thượng không cho người đánh thức ta, tự mình vào triều.
Trước khi đi, hắn nói bên tai ta: “Hôm qua đã nói rồi, đêm nay lại đổi kiểu khác. Đừng nói dối.”