Đợi khi các thí sinh tiến phòng, liền cấm vệ quân mang một cái rương gỗ đặt mặt Minh Từ Dập.
Đề thi hội của Ngân triều luôn như , đều do Hoàng đế một lượng đề nhất định, để rương gỗ chủ giám thị rút .
Làm như sẽ công bằng công chính tuyệt đối.
Mà đề mục vòng đầu tiên là “Sử luận”.
Minh Từ Dập rút năm đề thi.
Minh Từ Dập rút đề chút chậm trễ, chút do dự nào, trực tiếp vơ một cái, đó cầm năm tờ giấy.
Vận may của y , rút trúng hai tờ Ngân triều, ba tờ Tiền triều, hề sử đề Bắc Nguyên Tây Vực và Nam Cương, làm khó các thí sinh .
Vòng thi thứ hai chính là sách luận, Minh Từ Dập chỉ cần rút quốc gia, ông trời còn thiên vị các thí sinh nữa.
Minh Từ Dập trực tiếp rút một đề Bắc Nguyên.
Minh Từ Dập âm thầm thương tiếc cho các thí sinh bên trong, đó tuyên bố kỳ thi chính thức bắt đầu.
thật đây là đầu tiên y làm giám thị, kiếp đều là ở phía vò đầu bứt tai giải đề, bây giờ ở chỗ , thấy mới lạ.
bao lâu, Minh Từ Dập liền trở nên nhàm chán.
Cũng may bằng hữu mới của Minh Từ Dập là Bạch Nhàn Trung bảo gã sai vặt phía lấy quân cờ : “Quốc sư đại nhân cùng hạ quan đ.á.n.h vài ván ?”
Minh Từ Dập im lặng chớp mắt một cái: “Ngài đừng gọi như , làm bằng hữu với ?”
Y chớp chớp mắt, mỉm : “Gọi Quốc sư trực tiếp gọi là Minh Từ Dập đều .”
Mỗi Bạch Nhàn Trung gọi một tiếng đại nhân, những liền ghé mắt liếc y một cái, nếu Minh Từ Dập hiểu rõ tính cách Bạch Nhàn Trung, chính y cũng nghi ngờ bản thủ đoạn gì cao siêu mà thể làm một Lục bộ thượng thư cung kính như .
Bạch Nhàn Trung ngẩn chớp mắt một cái, theo bản năng xua tay, ngờ Minh Từ Dập : “Bạch , ngài cứ khách khí như , cũng dám làm bằng hữu với ngài .”
Y theo thói quen khẽ lắc đầu, khéo miệng cong lên thành một nụ nhạt giống như ánh ban mai ấm áp: “Lần Bạch Tương còn sức thuyết giáo một hồi đấy.”
Bạch Tương tin mấy chuyện mệnh thần quỷ gì đó, hai tuy đều thuộc phe Ngân Ôn đế, nhưng thái độ của Bạch Tương đối với Minh Từ Dập bình thường, thể là , nhưng cũng .
“Phụ ông …” Bạch Nhàn Trung dừng một lát, còn kịp mấy câu Bạch Tương, Minh Từ Dập liền tiếp: “Không oán giận, chỉ là với ngài thích như thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ta-phat-hien-ta-xuyen-nham-thu/chuong-61.html.]
Bạch Nhàn Trung do dự chớp mắt một cái, cuối cùng vẫn nhỏ giọng gọi một tiếng: “Quốc sư.”
Minh Từ Dập cũng ngóng trông y thật sự thể gọi thẳng tên của , nhưng y vẫn mỉm : “Bạch , tài chơi cờ của vụng về lắm, ngài cũng đừng để ý nhé.”
Bạch Nhàn Trung vội xua tay.
Vì hai liền trực tiếp quang minh chính đại đ.á.n.h cờ g.i.ế.c thời gian ngay trong viện.
Các giám thị khác cũng nhàn rỗi, khắp nơi hoạt động gân cốt, cầm bút vẽ tranh, cũng sách.
Giám thị như bọn họ, vốn cũng chuyện gì đặc biệt lớn làm.
Buổi trưa các gia đình đều đưa cơm tới đây, mùi hương đồ ăn ngập tràn trong phòng, Minh Từ Dập cô đơn lẻ bóng ghế .
Minh Từ Dập chống cằm ngáp một cái, hiểu Giáng T.ử và Nguyệt Bạch xảy chuyện gì mà đến trễ như , chẳng lẽ đền kỳ đặc biệt của nữ nhân ?
vẫn còn Tùng Bách mà?
Ba đang làm gì ?
(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)
Bạch Nhàn Trung chần chờ một lát, đang cái gì đó, ngờ ngoài cửa vang lên tiếng khôi giáp va chạm mạnh mẽ với mặt đất, đó là một giọng đinh tai nhức óc: “Thuộc hạ tham kiến Vương gia!”
Minh Từ Dập sửng sốt, theo bản năng đầu , liền thấy Quý Trường Thư chắp tay lưng bước qua ngưỡng cửa , phía là Song Thành đang cầm một hộp đồ ăn.
Minh Từ Dập một loại dự cảm lành: “…”
Chắc là… đến mức đó chứ?
mà chính là đến mức đó .
Người trong viện lũ lượt dậy hành lễ, Minh Từ Dập cũng dậy chắp tay, đó trong tiếng đáp mặn nhạt của Quý Trường Thư, thấy rõ ràng Song Thành đặt hộp đồ ăn tới mặt Minh Từ Dập.
Sau đó Quý Trường Thư : “Trên đường gặp chút chuyện, đến chậm .”
Minh Từ Dập: “…”
Ngài tới cũng mà.
Mọi : “…”
Chúng hình như chuyện gì nên .