Minh Từ Dập cách họ xa, chẳng mấy chốc vớt phú thương .
Phú thương trông gầy, nhưng Minh Từ Dập kéo nổi, đằng tên phú thương còn giãy giụa liên tục nữa.
Minh Từ Dập miễn cưỡng giữ : “Đừng động! Động nữa cũng thể nào cứu ngươi !”
Phú thương những ngừng giãy giụa, mà còn ngừng lắc lư cánh tay, khuỷu tay thậm chí còn đ.á.n.h mạnh mũi Minh Từ Dập.
Minh Từ Dập đau khiến tay mất lực, còn sặc vài ngụm nước.
Y khó chịu ho khan, vẫn giữ động tác kéo phú thương, nhưng ngờ chân phú thương vung vẩy lung tung đá đùi y, cả Minh Từ Dập chìm xuống, sặc vài ngụm.
Mấy ngụm trực tiếp khiến ý thức y mơ hồ, sức lực tay cũng giữ vững .
Cho đến khi Minh Từ Dập trong lúc mơ màng thấy một bóng đen bơi về phía .
***
Khi Quý Trường Thư đến kênh đào, liền thấy bóng dáng quen thuộc đang giãy giụa trong sông, chỉ liếc mắt một cái nhận chuyện gì đang xảy .
Quý Trường Thư nghĩ nhiều, trực tiếp nhảy xuống cứu .
Mà khi vớt Minh Từ Dập, Minh Từ Dập gần như mất ý thức.
Quý Trường Thư lạnh lùng liếc phú thương vẫn còn đang kêu cứu , cái liếc mắt khiến phú thương run rẩy, Quý Trường Thư trực tiếp ôm Minh Từ Dập lên bờ, mặc kệ cấm vệ quân cứu phú thương.
Quý Trường Thư ôm Minh Từ Dập về phía xe ngựa, Minh Từ Dập ho khan, miễn cưỡng mở mắt, khi thấy Quý Trường Thư thì cuối cùng cũng yên tâm thở phào nhẹ nhõm.
Song Thành vội vàng chạy lên đưa khăn tay, Quý Trường Thư đưa Minh Từ Dập xe ngựa mới nhận lấy đưa cho Minh Từ Dập.
Minh Từ Dập tuy yếu ớt, nhưng dù cũng khôi phục ý thức.
Y lau mặt, bất lực thở dài: “Vương gia, may mà ngài đến, còn tưởng sắp c.h.ế.t chứ.”
Quý Trường Thư mặt chút cảm xúc vắt áo choàng của : “Thì ngươi vẫn sợ c.h.ế.t.”
Hắn nhàn nhạt Minh Từ Dập, sắc mặt Minh Từ Dập tái nhợt, ngay cả môi cũng mất hết màu sắc, nhưng Minh Từ Dập khi thấy lời nhẹ nhàng nhếch khóe môi.
Quý Trường Thư rũ mắt, trong lòng kỳ lạ nảy một ý nghĩ, y thật sự sợ c.h.ế.t ?
Quý Trường Thư : “Nếu đến ngươi hại c.h.ế.t .”
Minh Từ Dập ngẩn , liền thấy giọng của Song Khải vang lên bên ngoài: “Chủ tử, tra , phú thương chút quan hệ với vị trong cung.”
Minh Từ Dập thể tin Quý Trường Thư, hai mắt trợn to, như thể ngờ kết cục như .
Quý Trường Thư lạnh lùng Minh Từ Dập: “Ngu ngốc.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ta-phat-hien-ta-xuyen-nham-thu/chuong-40.html.]
Minh Từ Dập nghẹn lời, nhịn lẩm bẩm một câu: “Tình huống lúc khẩn cấp như , ai còn thời gian mà nghĩ nhiều chứ?”
Y dừng một chút, giọng điệu chùng xuống: “Ta bản hối hận.”
Tay đang vắt áo choàng của Quý Trường Thư khựng , đột ngột siết chặt, rũ mắt chỉ trầm giọng một câu: “Ngươi là Bồ Tát hạ phàm ?”
Ý ngoài lời của câu là lòng tràn lan.
Minh Từ Dập mím môi, cãi nữa.
Quý Trường Thư thấy y vẫn hồn, vẻ mặt lạnh lùng trong giây lát, cuối cùng vẫn mở miệng : “Ngươi xử lý thế nào?”
“Ta...” Minh Từ Dập há miệng thở dốc, học theo dáng vẻ của Quý Trường Thư vắt áo choàng: “Ta cũng . Vương gia ngài xem?”
(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)
Minh Từ Dập dừng một chút, đợi Quý Trường Thư mở miệng, như sợ Quý Trường Thư vui, lập tức bổ sung một câu: “Ta theo ngài.”
Quý Trường Thư liền với bên ngoài: “Song Thành, giao cho Song Mộc.”
Song Mộc, là thuộc hạ phụ trách hình phạt trướng Quý Trường Thư.
Quý Trường Thư giao cho Song Mộc, là ép cung là định để đó sống.
Minh Từ Dập cố gắng tưởng tượng một chút xem Song Mộc sẽ đối xử với phú thương đó như thế nào, cuối cùng thành công khiến bản sợ tới mức rùng .
Thôi .
Y vẫn còn là một đứa trẻ, y nên trải qua những chuyện .
Mặc dù nhiệt độ hôm nay thấp, nhưng Quý Trường Thư vẫn sai đốt than đặt mặt Minh Từ Dập, Minh Từ Dập cũng quả thực chút sợ lạnh, liền khách khí tiến đến, đương nhiên, vẫn cảm ơn : “Đa tạ Vương gia.”
Thật thì…
Quý Trường Thư thật sự chu đáo.
Minh Từ Dập nhỏ giọng lẩm bẩm, như làm bằng hữu hình như cũng thoải mái.
Chỉ là đôi khi chuyện quá mạnh mẽ...
Minh Từ Dập đột nhiên một ý tưởng táo bạo.
Người như Quý Trường Thư khi yêu đương sẽ như thế nào nhỉ?
Minh Từ Dập lặng lẽ Quý Trường Thư một cái, tóc Quý Trường Thư cũng ướt sũng, tóc mai dính chặt mặt Quý Trường Thư, những giọt nước khiến trở nên sắc bén hơn, mà ngược còn chút dịu dàng.
Minh Từ Dập chớp mắt, lúc mới hậu tri hậu giác nhận một chuyện.
Quý Trường Thư lớn lên thật sự nha.
Hơn nữa... Hình như còn là kiểu y thích nữa?