Tiếng mắng của Lý Quế Hương kéo dài mãi đến tận nửa đêm.
Mấy nhà hàng xóm xung quanh đều bà làm cho thức giấc.
vì ngày thường bà ăn chua ngoa, chẳng lòng ai nên dây nhà , thà chịu đựng tiếng ồn ngủ chứ chẳng ai buồn sang hỏi thăm.
Tuy nhiên, mới sáng sớm hôm , chuyện lan truyền khắp con hẻm nhỏ.
Chương Bắc Đình luyện xong một bộ Bát Đoạn Cẩm thì thấy tiếng Miêu Phượng Hoa ở cửa:
"Bắc Đình nhà cháu?"
"Thẩm đến sớm thế ạ, chuyện gì thẩm?"
Hắn cầm chiếc khăn tay chuẩn sẵn bên cạnh lau mặt.
Sau vài buổi sáng kiên trì luyện tập, giờ đây khi luyện xong thì cơ thể cũng một lớp mồ hôi mỏng.
Miêu Phượng Hoa chỉ trong sân vài bước dừng , ngắn gọn:
"Thẩm mấy mua thức ăn sớm bảo là tối qua Lý Quế Hương lóc c.h.ử.i bới nửa đêm, về còn mắng c.h.ử.i cả cháu nữa. Hai ngày cháu hãy để ý đến bà một chút."
Vì ở ngay sát vách, quan hệ khá với nương của Chương Bắc Đình, nên bà hiểu rõ hơn ai hết tại Lý Quế Hương ghen ghét nhà họ Chương đến .
Dù bà phát điên vì chuyện gì, nhưng báo cho Chương Bắc Đình để sự chuẩn thì vẫn hơn.
"Đa tạ thẩm nhắc nhở, cháu sẽ lưu tâm ạ." Chương Bắc Đình đáp.
Erinn
Miêu Phượng Hoa "ừ" một tiếng: "Vậy cháu cứ bận việc , thẩm về đây."
Tống Yến Khanh ở trong bếp thấy lời Hà thẩm thì chút lo lắng:
"Liệu bà đến bắt chúng bồi thường tiền ?"
Y từng thấy qua hạng ngang ngược vô lý đến cực điểm.
Như Trương ma ma sống cùng con hẻm với nhà họ Tống, cháu của bà trộm đồ nhà hàng xóm ăn đau bụng, kết quả là bà dắt cháu đến ăn vạ, bắt nhà bồi thường tiền t.h.u.ố.c men.
"Yên tâm , ." Chương Bắc Đình an ủi.
Suy nghĩ một chút, bảo: "Hôm nay tạm thời bán mì lạnh."
Tống Yến Khanh Chương Bắc Đình, ánh mắt lộ rõ vẻ nghi hoặc: Chẳng bảo ?
Chương Bắc Đình , dáng vẻ thong dong tự tại:
"Đồ thì khi mang bán cũng chọn ngày lành tháng chứ? Ta thấy ngày mai mới là ngày ."
Tống Yến Khanh nhịn cái dáng vẻ của làm cho bật , tâm trạng cũng nhẹ nhõm nhiều.
Hai vẫn chuẩn băng phấn như thường lệ, đến cuối giờ Thân thì đúng giờ bày quán.
Mấy ngày nay trời càng lúc càng nóng, bãi đất trống hóng mát cũng đông hơn , thực khách vẫn tấp nập như cũ.
Từ lúc dọn hàng xong, Chương Bắc Đình cứ luôn tay múc thạch, ngoại trừ lúc đưa cho khách thì gần như ngẩng đầu lên.
Cho đến khi một ngạc nhiên thốt lên:
"Chương , hóa món thạch khen ngon nức nở chính là của nhà ."
Chương Bắc Đình lục lọi trong ký ức một lát nhưng cũng nhớ là ai.
Tuy nhiên, y phục và chiếc khăn nho đầu của đối phương cùng hai bạn cùng, thì lẽ đây chính là bạn học và phu t.ử của nguyên chủ khi còn học ở thư viện.
" ," Chương Bắc Đình hỏi:
"Huynh thích thêm nguyên liệu gì, cho thêm cho."
"Không cần, cần , cứ như các vị khách khác là ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ta-mo-tiem-com-o-di-the/chuong-24.html.]
Vị thư sinh thấy nhiệt tình như thì chút ngại ngùng.
Khi múc thạch cho vị phu t.ử cùng, Chương Bắc Đình khẽ nhíu mày.
Theo lý mà , dù nguyên chủ thiết với bạn học nhưng lẽ đến phu t.ử mà cũng ấn tượng sâu sắc ?
"Đây là Lâu T.ử Sơ , mới đến thư viện Dương Sơn hai năm ."
Vị thư sinh lúc nãy giới thiệu thêm.
Hai năm nguyên chủ rời khỏi thư viện Dương Sơn , tính là phu t.ử của .
Hơn nữa tay đang bận bưng bát thạch nên hành lễ, chỉ gật đầu xem như chào hỏi.
Ba rời thì Chương Bắc Đình lập tức tăng tốc độ phục vụ những phía . Thế nhưng, nhịp làm việc vẫn một tiếng huyên náo cắt ngang.
Lý Quế Hương chen qua đám đông đến tận phía sạp hàng, bệt xuống đất, vỗ đùi gào :
"Chương Bắc Đình, trả tiền cho !"
Dù Chương Bắc Đình chuẩn tâm lý từ nhưng vẫn thấy cạn lời hành động :
"Bà bảo trả tiền, thì cho rõ xem mượn tiền bà khi nào?"
Những thực khách đang ăn thạch hầu hết là quen quanh vùng, thấy cảnh liền xì xào bàn tán.
"Lại là bà ? Chắc là một kế thành sinh kế khác, cố ý tới gây chuyện đây mà."
"Hừ, qua về quan hệ của hai nhà , Chương Bắc Đình thể mượn tiền bà ."
"Không... mượn tiền," Lý Quế Hương lóc:
"Là lừa tiền! Hắn lừa phu quân tiêu mất hơn 300 văn, đó là tiền tích góp từ từng cái bánh bao một đấy!"
"Mấy hôm bà và phu quân tới nhà tạ , còn nửa lời với ông , thể lừa tiền ," Chương Bắc Đình tỏ vẻ nghi hoặc:
"Chẳng lẽ phu quân bà tiêu tiền việc khác, sợ bà nên mới đổ cho ?"
Đám đông vây xem ít gật đầu tán thành. Họ cảm thấy suy đoán của Chương Bắc Đình lý.
Nam nhân tiêu tiền bên ngoài mà nhà thì thường bịa lý do mất hoặc lừa.
Lý Quế Hương thấy liền cuống lên:
"Chính là ngươi lừa ông ! Ngươi đó là nguyên liệu làm thạch, nên phu quân mới mua y hệt như ngươi!"
Đám đông vây quanh ồ lên một tiếng. Tiểu t.ử nhà họ Chương là sách mà thể lừa , hóa là kẻ trộm gà thành mà còn mất nắm gạo.
Sau khi lỡ miệng, Lý Quế Hương cũng đ.á.n.h đam lao thì theo lao, bệt xuống đất ăn vạ:
"Ngươi hại nhà chúng mất hơn 300 văn, nếu trả tiền thì ngươi đừng hòng làm ăn gì nữa!"
Chương Bắc Đình đương nhiên chịu thỏa hiệp.
Đối với loại lưu manh vô , nếu ngươi càng nhượng bộ thì họ càng lấn tới.
Hơn nữa, cũng hạng dễ khác nắn bóp.
Hắn lạnh lùng :
"Nếu bà còn , lập tức về một tờ đơn kiện, gửi lên nha môn để Phủ doãn đại nhân phân xử cho lẽ."
Trong đám đông phụ họa:
" đấy, tiểu t.ử nhà họ Chương là sách, thể tự đơn kiện mà chẳng cần thuê ai."
"Hắn là phận tú tài, lên nha môn cũng cần quỳ. Còn đối với hạng phụ nhân gây rối , khi khai đường ăn mười bản đại ."
Giọng của câu hề nhỏ, khiến Lý Quế Hương cảm thấy m.ô.n.g chợt thắt .