Ta làm Hoàng Hậu bảy quốc gia - 1 - 2
Cập nhật lúc: 2024-07-14 09:58:45
Lượt xem: 57
Ta làm Hoàng Hậu sáu quốc gia
Chết cười một cái là, vì không được sủng ái nên chẳng ai phát hiện ra ta đang kiêm chức.
Thế là ta lại nhận thêm một nước nữa.
Ai ngờ, Hoàng Đế bên này lại muốn thống nhất thiên hạ.
Ta: “Sao bảy người, chỉ có nhà ngươi là nhiễu sự?”
1.
Xưa có Tô Tần* cầm tướng ấn sáu nước, nay có Tô Lê ta giữ Hậu ấn sáu nước.
*Tô Tần: nhân vật lịch sử, học trò của Quỷ Cốc Tử, ông từng đi du thuyết nhiều nước, sau thuyết phục được sáu nước lập liên minh kháng Tần, một người nhưng giữ chức tể tướng ở cả sáu nước.
Điểm khác biệt duy nhất là, vế trước cả sáu nước đều biết.
Còn vế sau là ta thì sao, cả sáu nước bị che mắt chẳng hay biết gì.
Đường thời loạn lạc, bảy nước giằng xé Trung Nguyên, tương ái tương sát.
Tháng trước ngươi tiến đánh ta, tháng này ta đánh lén ngươi.
Hôm nay ngươi và ta kết đồng minh, ngày mai ta cùng ngươi trở mặt.
Cứ thế mãi, dây dưa suốt trăm năm, tạo thành thế cân bằng vi diệu.
Cha ta ở chốn đầu sóng ngọn gió của thời đại.
Ông chu du khắp các nước, buôn đi bán lại thổ sản đặc sản, thế nào lại thành phú thương đệ nhất thiên hạ.
Người ta đồn nhau rằng, Tô gia giàu ngang bảy nước.
Thế là nước nào cũng tìm tới.
Nhóm tới đầu tiên là Yến quốc, Tề quốc, Sở quốc.
Đều tới cửa cầu hôn cả.
Ba tên sứ thần tí thì đánh nhau ở nhà ta.
Cha ta cân nhắc, chẳng đắc tội ai được thế là đành đồng ý hết luôn.
Sứ thần cũng rất ngạc nhiên: “Nhà ngươi có ba cô con gái?”
Cha ta nghĩ sương sương, hứa gả con gái cho ba nước này rồi, chờ tới khi thiên hạ biết, khéo bốn nước còn lại cũng đang trên đường tới rồi ấy.
Thế là ổng xạo mà mặt không đỏ, tim không đập: “Nhà ta một lần sinh bảy.”
Bởi thế mới biết, cha ta làm thế nào mà buôn bán giữa bảy nước được.
Biết chia đều quá mà.
Tin này vừa lộ ra, chưa tới ba tháng sau, Triệu quốc, Ngụy quốc cùng Hàn quốc đều tới ngỏ ý.
Sứ thần ba nhà này không đánh nhau, hòa bình lắm.
Dù sau ai cũng có phần, không phải tranh giành gì.
Lại thêm ba tháng nữa, mãi chẳng thấy Tần quốc đến.
Trộm phái người đi nghe ngóng mới hay, bên đấy đang nội đấu kế vị.
Thế là cha ta chẳng đợi nữa, bắt đầu xếp ca cho sáu nước qua đón dâu.
Cứ cách mỗi nửa tháng lại gả một đứa con gái đi.
Bề ngoài thì là sáu cô con gái, lần lượt xuất giá.
Nhưng thực tế thì, có mỗi mình ta gánh sáu phần việc.
Ta hỏi cha ta, nhỡ đâu bị phát hiện thì làm thế nào?
Cha ta bảo ta cứ nghe lời ổng nói mà làm, đảm bảo ta sẽ không sao hết.
2.
Để bảo đảm cho cái mạng cún của ta, cha ta tuyên truyền trắng trợn rằng, sẽ đưa gia tài cả nhà ta cho đứa con rể nào tốt nhất.
Thế là sáu nước điên cuồng cạnh tranh, từ đó bỏ qua chuyện cùng một người là ta.
Lần gả đầu, ta gả cho Yến quốc ở phương Bắc.
Hoàng Đế Yến quốc bước vào, ta liền đứng dậy.
Chưa cần hắn mở miệng, ta đã túm lấy lông cổ áo hắn.
“Không phải chứ, ta nói này, chỗ ngài lạnh thế, năm muội muội nhà ta chẳng đứa nào muốn tới.”
Nam tử Yến quốc thân hình cao lớn, Tiểu Yến lại có gương mặt rất “hút”, cũng coi như lọt được vào mắt ta.
Hắn vuốt vuốt lông cổ áo, thản nhiên nói: “Bọn họ không tình nguyện, sao nàng lại tình nguyện?”
Ta cũng chỉ chờ hắn hỏi câu này thôi đấy.
Ta chẳng sợ chi, nhún vai: “Chơi xúc xắc so lớn nhỏ, ta thua đó, còn làm gì được nữa? Đâu ai tình nguyện tới cái chốn nghèo nàn này.”
Sau đó ta bước tới bên cạnh bàn, cầm lấy mấy quả táo đặc sản Yến quốc.
“Đồ ăn vặt cũng không có mà ăn. Ngài chưa từng nghe câu, ăn quả táo tàu* à?”
*Gốc là “吃枣药丸” (chīzǎoyàowán), gần âm với cụm “迟早要完” (chízǎoyāowán) - sớm muộn gì cũng chớt. Ở đây nữ chính đang khịa đểu táo đặc sản nước anh Yến rằng cho bả ăn lắm táo, bả hẹo thì sao.
Hai tay ta thay phiên nhau ném táo, chơi hoa cả mắt.
Đế vương lạnh lùng im lặng toàn phần, phất tay áo bỏ đi.
Rất tốt, Tiểu Yến bị ta chọc tức bỏ đi rồi.
Biết sao được, ta phải làm Hoàng Hậu của sáu nước lận đấy, đàn ông chỉ khiến gánh nặng công việc của ta thêm nặng thôi.
Từ đó về sau, ta bắt đầu gièm pha toàn diện Yến quốc, cứ kiểu nhìn cái gì cũng không vừa mắt.
Tiểu Yến gặp ta, đều ngại ta xúi quẩy, quay đầu bỏ đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/index.php/ta-lam-hoang-hau-bay-quoc-gia/1-2.html.]
Ta nhân thể đòi về nhà thăm người thân, vội vàng gả cho nhà tiếp theo.
Lần gả hai, gả cho Tề quốc.
Tề quốc hùng mạnh, kinh tế dư giả, áo mũ đẹp mê ly.
Tiểu Tề vừa ngồi chưa ấm mông, thiếu niên đắc chí, ngông cuồng tự đại.
Hắn nói mệnh ta tốt hơn người đại tỷ gả tới Yến quốc nhiều.
Ta chỉ nói một câu: “Ngài trẻ nghé*.”
*Nguyên văn là “吃大葱长大”, nghĩa đen là “ăn hành lá mà lớn”, nghĩa bóng chỉ kiểu người sốc nổi, suy nghĩ nông cạn, não ngắn.
Hắn đi luôn hàng phòng ngự.
Có lần một thì có lần hai rồi thành quen, chọc Tiểu Tề dễ như ăn kẹo.
Chẳng bao lâu sau hắn đã bảo ta đi nghỉ mát ở đâu thì đi đi.
Nên là ấy, Sở quốc mát, ta tới Sở quốc luôn.
Tới Sở quốc, có Sở Vương điềm đạm lễ độ, ân cần tri kỷ.
Nghe hai nước Tề Yến đồn rằng, gái họ Tô bắt bẻ vô cùng, hắn liền chuẩn bị chu toàn mọi thứ.
Phục sức, ăn uống, đồ đạc đều dùng những thứ tốt nhất thiên hạ.
Hắn còn chuẩn bị cho ta món ăn nổi tiếng của Sở quốc, cá nướng.
Ta thật sự không đành lòng nhưng vẫn yên lặng ăn hết, đặt đũa xuống.
“Ngài nói xem, liệu có cá này… có từng ăn người nào nhảy sông tự vẫn chưa?”
Tay cầm đũa của Tiểu Sở chợt khựng lại.
Gương mặt dịu dàng chớp mắt rạn nứt.
Đoán chừng một năm này hắn chẳng dám ăn cá nữa đâu.
Lần thứ tư, đến Triệu quốc.
Triệu quốc mạnh hai thứ là quân sự và nông nghiệp, thuộc kiểu cường quốc yên tĩnh.
Tui là Tree, chúc mọi người đọc truyện vô tri, hí hí~
Bản thân Tiểu Triệu cũng là người hướng nội, kiệm lời, ít nói.
Hắn đặt ly rượu xuống, vẻ mặt bất an nhưng vẫn ngồi lại gần ta.
Chầm chậm ôm lấy ta nằm xuống giường.
Ta kê đầu trên gối, dùng hai ngón tay giữ môi hắn lại.
“Trước hết, ngài có thể cho ta biểu diễn Hàm Đan học đi* không?”
*Hàm Đan học đi: chuyện ngụ ngôn, thời Chiến quốc thường có người tới Hàm Đan Triệu quốc, thấy người ở đó tư thế đi đường rất đẹp liền bắt chước kết quả chẳng những không học được còn quên cả cách đi ban đầu của mình. Ở đây theo tui bả nữ chính nhắc tới tích này vì gả tới Triệu quốc thôi, chứ cũng không ví von gì như trong truyện.
Trong ánh mắt kinh ngạc của hắn, ta kiên định dùng hai ngón tay đi trên môi hắn vài bước.
Tiểu Triệu không rên lấy một tiếng, mặt đỏ au, chạy trối chết.
Mấy ngày sau đó, mỗi lần gặp hắn là ta lại muốn biểu diễn cho hắn xem thế là hắn gặp ta lần nào chạy vội lần nấy.
Sau đó là Ngụy quốc, nằm ở chính giữa thiên hạ.
Tiểu Ngụy có một đôi mắt đào hoa, đuôi mắt còn có nốt ruồi điểm lên.
Hắn nói chuyện dí dỏm, hiền hòa chẳng có chút ngông cuồng nào, ta nói chuyện phiếm với hắn thấy bầu không khí cũng coi như hài hòa.
Ta còn chưa kịp công kích hắn, Tiểu Ngụy đã đứng dậy cáo từ, còn dặn ta nghỉ ngơi cho tốt.
Ta cũng thử thăm dò Tiểu Ngụy đôi lần nhưng hắn không buồn để ý hành tung của ta chút nào, đã vậy còn đồng ý cho ta ra vào tự do, thậm chí không cần ý ới gì với hắn.
Nhà cuối cùng, cũng là nhà yếu nhất, Hàn quốc.
Vị này thì ta cứ sương sương thôi.
Cho dù có ngày bị phát hiện, ta cũng có thể khích năm nhà còn lại tiễn nhà này đi luôn cũng được.
Ta đã chuẩn bị kỹ càng để toàn lực sỉ nhục Hàn quân.
Hừ, nước nhỏ, không có quân đội, không giàu có, cũng dám cưới ta.
Nhưng kế hoạch không theo kịp thay đổi.
Tiểu Hàn đẩy cửa vào, hắn chừng mười chín tuổi, khoác áo trắng, vai rộng eo hẹp, mày như núi xa, mắt tựa sao sáng.
Ôi dồi, em trai này đúng gu ta luôn.
“Phụ quân bệnh nặng mấy năm nay, ta là Thái tử, nghênh cưới con gái Tô gia.”
Hắn hơi khom người, hai tay chắp lại, trông rất khiêm tốn.
Có lẽ cũng đã nghe được tác phong ngang ngược của năm cô con gái nhà họ Tô trước đó.
Nên Tiểu Hàn không ôm hi vọng gì với ta.
Hắn mấp máy môi, thở dài chán nản.
“Nước ta sức mọn, quân sự vụng về, cũng không giàu có, chỉ đành bon chen tìm đường sống. Gả cho ta là tủi cho nàng rồi.”
Thế này chẳng phải, cha bệnh, nhà nghèo, hắn thì gục ngã à?
Ta nhìn hắn chăm chú hồi lâu, chầm chậm cúi đầu, vành tai chợt nóng tới ửng hồng.
Giọng nói cũng vô thức trở nên nhỏ nhẹ, ỏn ẻn.
“Thật ra, ta khác với năm vị tỷ tỷ.”
Tiểu Hàn sững sờ một hồi rồi nắm lấy tay ta.
Dưới ánh nến.
Ngón tay siết lại rồi thả lỏng.
Nhiệt độ nơi đầu ngón tay từ lành lạnh chuyển sang nóng rực.