Đến khi tỉnh , hề thấy ở địa phủ.
Mà là đang một chiếc giường bạt bộ êm ái quá mức.
Xung quanh treo những bức rèm đỏ thẫm, khí phảng phất một mùi hương ngọt lịm đến nồng đậm.
Cái cảnh tượng , thế nào cũng thấy giống... động phòng hoa chúc ?
Ta khẽ cử động, phát hiện cổ tay và cổ chân đều nặng trĩu.
Cúi đầu thử.
Hảo hán thật sự.
Những sợi xích vàng ròng khắc đầy trận pháp phức tạp đang khóa chặt tứ chi của .
Ta thử điều động linh lực, phát hiện đan điền trống rỗng, linh lực phong ấn c.h.ế.t cứng.
Xong đời .
Thế là nhốt "phòng tối" thật ?
lúc , cửa phòng đẩy .
Tạ Cận bước .
Hắn còn mặc bộ đồng phục t.ử cũ nát nữa, mà khoác một bộ trường bào đen tuyền viền chỉ vàng.
Mái tóc dài búi gọn, cả toát vẻ tà mị cuồng ngạo.
Trong tay còn bưng một bát t.h.u.ố.c đen kịt.
Thấy tỉnh , đáy mắt thoáng qua một tia cuồng hỉ, nhanh chân bước tới:
"Sư , cuối cùng cũng tỉnh ."
Ta theo bản năng rụt , kéo theo sợi xích kêu loảng xoảng.
Động tác của Tạ Cận khựng , ánh mắt lập tức tối sầm xuống.
"Sư đang sợ ?"
Hắn xuống bên giường, ngón tay vuốt ve gò má , cảm giác lạnh lẽo khiến nổi hết cả da gà.
"Sợ cái gì chứ?"
Ta gượng: "Sư ... đây là ? Mấy sợi xích ... thể tháo ?"
Tạ Cận dịu dàng giúp vén lọn tóc mai tai, nhưng giọng điệu khiến rét mà run:
"Tháo để làm gì?"
"Tháo , sư tìm tên Tiêu Hành ? Hay là về Thái Thượng Vong Tình Tông?"
"Sư vì cứu mà trở thành kẻ chính đạo ruồng bỏ. Giờ đây, ngoại trừ bên cạnh , chẳng thể nữa."
Hắn múc một muỗng t.h.u.ố.c đưa tới bên môi :
"Ngoan, uống t.h.u.ố.c ."
Ta bát chất lỏng rõ nguồn gốc , vẻ mặt " uống thì dùng miệng mớm" của Tạ Cận.
Ta " thời thế" mà há miệng .
Đắng quá.
Uống t.h.u.ố.c xong, cứ ngỡ sẽ .
Nào ngờ thong thả cởi bỏ ngoại bào, leo lên giường.
Ta thất sắc kinh hãi: "Đệ... ... làm gì?"
Tạ Cận vươn tay ôm chặt lòng, khóa trụ hai tay , vùi đầu hõm cổ hít một thật sâu.
"Sư ngủ ba năm, cũng thủ hộ suốt ba năm."
"Nay sư tỉnh, nên bù đắp cho một chút ?"
Ba năm?
Ta thế mà ngủ tận ba năm ?
Cái câu "ba năm " mà thiên thư nhắc đến... ngờ ứng nghiệm theo cách ?
Ta dở dở .
Ngay lúc đang chuẩn liều c.h.ế.t kháng cự (hoặc là nửa đẩy nửa mời), mắt đột nhiên hiện lên hàng phụ đề:
"Đừng kháng cự nữa đại sư , xuôi theo !"
"Tạ Cận ba năm qua vì cứu mà đồ sát khắp Ma giới cướp linh dược, còn cung phụng như tổ tiên , mỗi đêm chỉ ôm ngủ chứ chẳng dám làm gì ."
"Hắn chỉ là quá thiếu cảm giác an , sợ tỉnh dậy là chạy mất thôi."
" "
"Nhìn kìa, tay đang run đó, còn căng thẳng hơn cả nữa ha ha ha!"
Ta ngẩn .
Cúi đầu xuống, quả nhiên phát hiện cánh tay Tạ Cận đang ôm lấy đang khẽ run rẩy.
Hắn vùi lòng , giống như một chú ch.ó lớn đang thương.
"Sư ... đừng ."
"Đừng bỏ rơi ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ta-chinh-phuc-ma-ton-tuong-lai/chuong-3.html.]
Trong giọng mang theo sự khẩn cầu và yếu ớt đậm đặc.
Lòng mềm nhũn.
Đây là Ma Tôn g.i.ế.c chớp mắt chứ, đây rõ ràng vẫn là đứa nhỏ năm nào cứ lẽo đẽo theo gọi sư đấy thôi.
Tuy rằng thủ đoạn biến thái, nhưng... cũng là thể chấp nhận.
Dù thì, ai thể từ chối một mỹ nhân điên phê trong mắt chỉ , vì mà thể đối đầu với cả thế giới chứ?
Ta vốn là kẻ ích kỷ.
Ta sống, sống thật thoải mái.
Đã là chính đạo dung , mà tiểu t.ử chẳng thể rời xa .
Vậy thì chi bằng...
Ta thở dài, gắng gượng nhấc cánh tay đang khóa trụ lên, nhẹ nhàng xoa đầu .
"Ta ."
"Chỉ cần g.i.ế.c , sẽ mãi ở bên ."
Tạ Cận đột ngột ngẩng đầu, đôi mắt sáng rực đến kinh :
"Thật ?"
"Thật." Ta bất lực gật đầu, " thể tháo xích ? Siết đau quá."
Tạ Cận ngập ngừng một lát, ánh mắt lóe lên:
"Tháo cũng ."
" sư hứa với một điều kiện."
"Điều kiện gì?"
Hắn bất chợt ghé sát , hôn lên môi .
Đây là một nụ hôn mưu tính từ lâu, mang theo sự chiếm hữu và đoạt lấy.
Thật lâu , mới buông đang thở hổn hển , đuôi mắt chân mày đều nhuộm một màu đỏ rực của tình dục:
"Cùng kết thành đạo lữ, hành lễ song tu."
"Từ nay về , mệnh hồn tương liên, sinh t.ử ."
Ta suy nghĩ một chút.
Ma Tôn phu nhân? Hình như cũng tệ.
Dưới một vạn , cần đóng vai ngụy quân t.ử nữa, còn vuốt ve "chó săn nhỏ" điên phê mỗi ngày.
Kèo lỗ.
Thế là, vòng tay qua cổ , hôn nhẹ khóe môi:
"Được thôi."
"Có điều, ở là ."
Tạ Cận sững , ngay đó bật trầm thấp, lồng n.g.ự.c khẽ rung động:
"Đều theo sư ."
động tác lật áp xuống của chẳng thấy chút nào là lời cả.
Ta và Tạ Cận mười ngón đan xen, qua tấm t.h.ả.m đỏ rực thật dài, bước căn phòng cưới chuẩn sẵn.
Cánh cửa "két" một tiếng đóng lưng, ngăn cách tiếng ồn ào và dòm ngó của đám ma tộc bên ngoài.
Nến hỉ cháy lách tách, ánh sáng vàng ấm áp bao phủ cả căn phòng trong một sắc đỏ mờ ảo đầy ám .
Hơi thở của Tạ Cận chút dồn dập, dán chặt mắt , trong đôi mắt đẽ như một ngọn lửa, khiến tim khẽ run lên.
"Sư ..."
Giọng khàn khàn, như đang kìm nén một luồng cảm xúc mãnh liệt nào đó.
Ta hắng giọng, cố gắng giành một chút quyền chủ động, dù khi cưới cũng rõ ràng .
"Khụ, chuyện đó... , ở ."
"Ha ha ha đại sư vẫn còn đang giãy c.h.ế.t kìa!"
"Ảnh thậm chí còn sắp đối mặt với cái gì nữa."
"Trẻ con mới chọn, Ma Tôn điên phê tất nhiên là cả !"
Ta: "..."
Tạ Cận thì ngẩn , trong đôi mắt chợt hiện lên một tia ý.
Hắn ngoan ngoãn gật đầu: "Được, đều theo sư ."
Nói xong, thật sự ngoan ngoãn xuống mép giường, ngẩng đầu bằng ánh mắt như thể mặc hái lượm.
Lòng thả lỏng.
Xem tiểu t.ử tuy điên, nhưng đối với vẫn coi như là phục tùng tuyệt đối.
Ta tiến gần, xuống .
Phải công nhận rằng, gương mặt của Tạ Cận đúng là tuyệt sắc, mày mắt như họa, sống mũi cao thẳng.
Lúc môi vẫn còn vương chút nước rượu hợp cẩn, trông đặc biệt quyến rũ.