Sửu y - Chương 133: Nụ hôn đầu tiên

Cập nhật lúc: 2025-11-04 22:56:39
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đợi Bạch Cảnh Trần khâu xong vết thương, y mềm nhũn, suýt nữa thì ngã quỵ.

May mà nam tử trẻ tuổi động tác nhanh nhẹn, đỡ lấy y từ phía .

Bạch Cảnh Trần trôi nổi biển bao lâu, khi thấy Quân Nguyên Thần dường như còn nguy hiểm đến tính mạng, y mới buông lỏng, cơn mỏi mệt cũng lập tức ập đến.

Nam tử trẻ tuổi đỡ y, đợi Bạch Cảnh Trần vững , mới buông tay.

“Đa tạ.”

Bạch Cảnh Trần bất giác lời cảm ơn, nghĩ rằng vốn dĩ hiểu .

Vậy mà đối phương ngượng ngùng , cúi đầu mặt Bạch Cảnh Trần, dám thẳng.

Lão trượng mang tới một ít thảo dược, giã nát thành bùn đắp lên vết thương của Quân Nguyên Thần, đây lẽ là phương thuốc chữa bệnh của Nam Dương, trong đó phần lớn Bạch Cảnh Trần đều nhận .

Nam tử trẻ tuổi bếp nấu nướng, chẳng mấy chốc bưng một bát canh, đưa cho Bạch Cảnh Trần.

Bạch Cảnh Trần sớm đói đến hoa mắt chóng mặt, bèn khách sáo, uống từng ngụm canh cá thật lớn. Vị canh cá khác với ở Cảnh Quốc, chua chua cay cay, còn một mùi hương lạ gọi tên, uống xong khai vị toát mồ hôi.

Bạch Cảnh Trần chút ngần ngại ăn sạch cả thịt cá, lúc mới ợ một tiếng, thấy nam tử trẻ tuổi vẫn đang chằm chằm, y bất giác đỏ mặt vì tướng ăn ngấu nghiến của .

nam tử trẻ tuổi tỏ vui vẻ.

Bạch Cảnh Trần chút sức, mới dùng giấy bút giao tiếp với , tên là A Mâu.

Đương nhiên, đây là cái tên Bạch Cảnh Trần tự phiên theo âm của , còn tên ý nghĩa gì, y .

Y nhanh chóng phát hiện, tiếng Nam Dương và thổ ngữ Nhạc Châu chỗ tương đồng, vài từ giống hệt , nghĩ cũng , vốn dĩ hai nơi cũng gần .

A Mâu cầm bút chỉ mấy chữ.

“Các ngươi, là phu thê?”

Bạch Cảnh Trần sững sờ.

Rốt cuộc trong hai họ, ai giống phu, ai giống thê hơn?

Bạch Cảnh Trần bật : “Chúng .”

A Mâu kinh ngạc y, mặt đỏ bừng.

“Ta tưởng… ngươi là cô nương.”

Bạch Cảnh Trần bất đắc dĩ, đây cũng đầu nhầm y là con gái. Nam tử bình thường sống trong nhung lụa, chẳng hề phơi nắng như y.

Huống hồ y vẫn lời nào, chẳng cũng những cô nương giọng trầm đó ?

A Mâu mặt đỏ bừng, chỉ giấy : “Ngươi còn xinh hơn cả A Lan.”

A Lan là ai thì Bạch Cảnh Trần , nhưng khen một cách mộc mạc như , trong lòng cũng thấy vui thầm.

“Trong nhà còn gì ăn ?” Bạch Cảnh Trần hỏi , “Ta… ca ca của vẫn ăn gì.”

A Mâu gật đầu, bếp bận rộn.

Bạch Cảnh Trần thầm thấy may mắn, bọn họ trôi dạt biển mà c.h.ế.t đuối, còn lưu lạc đến một làng chài bình dị. Nếu là ở Mạn Kinh nơi nào khác, e rằng bắt dâng cho Doãn Thiên Nhai.

“Khụ khụ…”

Quân Nguyên Thần bỗng ho khan vài tiếng, Bạch Cảnh Trần sang xem.

Hắn từ từ tỉnh , thấy Bạch Cảnh Trần thì khoé môi liền cong lên ý , nhưng vẻ ngơ ngẩn, ánh mắt đờ đẫn. Bạch Cảnh Trần tức thì lo lắng, nếu vì trúng độc Vong Ưu Cổ mà mất trí nhớ, thì .

Quân Nguyên Thần hít thở mấy mới dần , môi khẽ mấp máy.

“Cảnh trần…”

Bạch Cảnh Trần vui mừng mặt, còn nhớ y, chứng tỏ vẫn mất trí nhớ, xem cổ trùng trong bụng kịp phát tác , m.ổ b.ụ.n.g lấy quả là đúng đắn.

“Cảnh trần, chân của ?”

“Cái gì?”

Câu đầu đuôi của Quân Nguyên Thần khiến Bạch Cảnh Trần hiểu .

“Bẹp lão tiền bối dùng ma phí tán, nối gân mạch cho chân ?”

Bạch Cảnh Trần ngây .

Đây là… đây là chuyện ở dược cốc tại Nhạc Châu!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/suu-y/chuong-133-nu-hon-dau-tien.html.]

Thấy Bạch Cảnh Trần chau mày đáp, Quân Nguyên Thần hỏi: “Ngươi gì, chân cứu nữa ? Ngươi đừng buồn, què thì què thôi, què cả đời cũng chẳng ảnh hưởng gì.”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Quân Nguyên Thần vươn tay, xoa nhẹ hàng mày đang nhíu của Bạch Cảnh Trần.

Lòng Bạch Cảnh Trần đau như cắt.

Y vẫn chậm một bước, độc tính của Vong Ưu Cổ khiến Quân Nguyên Thần mất một phần ký ức.

Chỉ là vẫn còn nhớ là ai, và Bạch Cảnh Trần là ai.

Bỗng nhiên Bạch Cảnh Trần nhớ điều gì.

“Không đúng.” Y truy vấn, “Ngươi nhận ?”

Quân Nguyên Thần : “Ta đương nhiên nhận ngươi, chẳng lẽ ma phí tán làm cho hồ đồ ?”

“Mặt vốn thế .” Bạch Cảnh Trần chất vấn, “Sao ngươi nhận ?”

Quân Nguyên Thần ngẩn , Bạch Cảnh Trần thật kỹ.

, ngươi dáng vẻ , đổi ? ngươi chính là cảnh trần mà… Chẳng lẽ trong lúc hôn mê, ngươi ăn thần dược chữa khỏi bệnh đậu mùa ? A… ách…”

Quân Nguyên Thần bỗng phát tiếng rên đau đớn mà kìm nén.

“Cảnh trần, đầu đau quá, Bẹp lão tiền bối cho dùng quá nhiều ma phí tán ? Đau quá…”

Bạch Cảnh Trần thấy ôm đầu kêu đau, đành lòng truy hỏi nữa, chỉ thể đến vỗ về, dùng thủ pháp xoa bóp trán cho .

Quân Nguyên Thần mới dần bình tĩnh , tựa chân Bạch Cảnh Trần, cứ y chớp mắt.

“Ngươi làm gì?”

“Cảnh trần, ngươi thật .”

Bạch Cảnh Trần khen như , đáy lòng dâng lên… một niềm vui khôn tả, cảm giác khác hẳn với những lời tán dương kinh diễm của khác.

ích gì .

Hắn còn nhớ, vẫn tưởng đang ở dược cốc tại Nhạc Châu.

“Trước khó coi lắm ?”

“Cũng .”

“Ngươi cần dối lòng .”

“Cảnh trần.” Ngón tay Quân Nguyên Thần chạm lên gương mặt Bạch Cảnh Trần, “Chúng cứ như ở bên cả đời, ?”

Lòng Bạch Cảnh Trần chua xót vui sướng, nhưng nghĩ , ở Nhạc Châu cũng đang lừa gạt , lời tám phần cũng là để dỗ dành y mà thôi.

“Ngươi đừng dỗ .”

“Sao là dỗ ngươi? Đây là lời thật lòng của .”

“Trong lòng ngươi thật đang nghĩ, lừa tay, mặc ngươi lợi dụng, sư phụ cũng ngươi sai khiến, làm phụ tá cho ngươi, để ngươi tranh đoạt ngôi vị hoàng đế, ?”

Quân Nguyên Thần trừng mắt, định gượng dậy, nhưng vết thương còn nặng, chỉ thể dùng tay chống đỡ.

“Sao ngươi như ? Ta tuyệt đối nghĩ thế!” Quân Nguyên Thần như hết cách thanh minh, “Ta ở bên ngươi, đó là xuất phát từ tấm chân tình.”

Lời là thật giả đây?

Nếu như lúc ở Nhạc Châu, Quân Nguyên Thần thể dùng tấm chân tình , hai họ đến nỗi trải qua những chuyện đau lòng như ?

Bạch Cảnh Trần thê lương, thôi .

Hiện thực thể đổi, chỉ là ký ức của Quân Nguyên Thần dừng ở Nhạc Châu mà thôi.

Nhân sinh… rốt cuộc chẳng thể vẹn nguyên như thuở mới gặp.

Ngay lúc Bạch Cảnh Trần đang chìm trong bi thương, một nụ hôn phủ lên cánh môi y.

Bạch Cảnh Trần ngây dại.

Môi Quân Nguyên Thần lành lạnh, nhưng thở ấm áp.

Quân Nguyên Thần bao giờ hôn y, cho dù là lúc mật nhất, cũng từng hôn môi.

Đây là đầu tiên của bọn họ.

Không chỉ Bạch Cảnh Trần sững sờ, mà A Mâu nấu xong đồ ăn từ trong bếp , thấy hai họ quấn quýt bên , cũng ngây như phỗng.

--------------------

Loading...