Sửu y - Chương 10: Thành hôn
Cập nhật lúc: 2025-11-04 22:48:48
Lượt xem: 22
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Kể từ ngày Quân Nguyên Thần rời , Bạch Cảnh Trần cũng chỉ còn một việc duy nhất.
Ấy là tháng ngày dài tựa năm.
Mỗi khi đêm về, trăng lên cho mặt trời lặn, y liền dọn một chiếc ghế đẩu ngoài.
Cũng làm gì cả, chỉ ngẩn ngơ ngắm trăng, bẻ ngón tay đếm ngày.
Chờ trăng tròn đủ mười hai , y sẽ thể tái kiến Quân Nguyên Thần.
Quân Nguyên Thần sẽ đến đón y.
Trong đầu y mỗi ngày đều mường tượng đến ngày gặp , y hẳn sẽ vui đến nhảy cẫng lên, đó ôm chầm lấy Quân Nguyên Thần, mật với như khi còn ở trong sơn cốc.
Y nghĩ đến vô dáng vẻ khi trùng phùng.
“Thái Tuế, ngươi xem ngày đến đón sẽ mặc y phục gì? Là bộ đồ đầu gặp mặt, là bộ áo ngọc dây vàng của hoàng tử? Nói đến thì vẫn thấy mặc bộ y phục nào như thế, chắc chắn sẽ hợp với khí chất của lắm!”
“Thái Tuế, ngươi xem nên may một bộ y phục thật , kẻo bên cạnh làm mất mặt?”
“Hắn nhất định sẽ đưa nếm thử những món ngon ở tửu lầu mà từng kể, đưa ngắm phong cảnh kinh thành và cả trong hoàng cung nữa.”
“Thái Tuế, học cách làm bánh trung thu .”
“Chỉ là khi , cho thích vị gì.”
“Thế nên học hết tất cả các vị.”
“Thái Tuế, ngày tháng trôi chậm thế ?”
Đêm trong sơn cốc luôn tĩnh lặng, chỉ tiếng thiếu niên thì thầm với một con mèo rừng.
Mèo rừng bên chân Bạch Cảnh Trần ngủ gật.
Thu sang.
Lá bạch quả rơi đầy nó.
Đông đến.
Bông tuyết phủ lên nó.
Xuân về.
Hoa lê rơi đầu nó.
Hạ tới.
Muỗi vo ve bên tai nó.
Bạch Cảnh Trần nhiều thư, nhưng chẳng nơi nào để gửi.
Cuối cùng, y dậy ném bút, vò nát giấy thư.
“Trung thu lâu quá!”
Bạch Cảnh Trần đợi nữa, y cách nào chờ Quân Nguyên Thần tới.
“Ta đến kinh thành!”
Biện Thế Tư gõ đầu y.
“Ngươi sốt đến hồ đồ ? Ngươi kinh thành ở mà đòi ? Ta thấy ngươi lên trời thì .”
“Con hồ đồ.”
Còn một tháng nữa mới đến Trung thu, cứ bộ cũng thể đến kinh thành!
Biện Thế Tư giận dữ : “Ngươi vì tìm tên tiểu tử họ Quân ư? Không sống nữa ?”
“Ai con tìm ?” Bạch Cảnh Trần dối quá vụng về, “Con chỉ là ở chốn sơn dã nghèo nàn nữa thôi.”
Biện Thế Tư dùng sức chọc trán y.
“Ngươi cái bộ dạng mất hồn mất vía của ngươi mỗi ngày ! Chẳng thiết ăn uống, gầy trơ cả xương sườn mà ngươi ? Ta chẳng thấy tên tiểu tử ma lực gì mà mê hoặc ngươi đến thần hồn điên đảo!”
“Sư phụ bậy gì thế? Con nào thần hồn điên đảo? Con nhiều nhất… nhiều nhất cũng chỉ là thấy sắc nảy lòng tham với mà thôi.”
Bạch Cảnh Trần cũng rõ nữa.
Y thậm chí còn chắc Quân Nguyên Thần rốt cuộc là thế nào.
Sau y cũng đến chùa Tĩnh An, gặp công tử của tri châu đại nhân, mặt Tiêu Văn Hải rạch như mặt mèo.
Hóa ngày Quân Nguyên Thần vẫn rạch nát mặt Tiêu Văn Hải.
Bạch Cảnh Trần những vết sẹo d.a.o chằng chịt mặt Tiêu Văn Hải mà kinh hãi, trong ấn tượng của y, Nguyên Thần thể làm chuyện hung ác như .
“Thôi, trò lớn thể giữ!”
Biện Thế Tư lúc vẻ mặt ủ rũ.
“Mới bao nhiêu ngày mà ngươi lún sâu như , chịu thiệt chỉ chính ngươi thôi, ngươi đúng là thấy Hoàng Hà từ bỏ ý định mà…”
Bạch Cảnh Trần thể lọt tai.
Y thu dọn hành trang, thực cũng chỉ hai bộ quần áo vải thô, về phía sơn cốc vái lạy mấy cái, dứt khoát bước lên con đường bắc tiến.
…
Một tháng .
Ngoài cửa kinh thành, đám thành vệ đang kiểm tra từng thành bỗng nhiên xôn xao, một đội thành vệ vây , mũi mâu sắc bén chĩa giữa.
Người vây quanh là một thiếu niên và một con mèo rừng đang nhe nanh múa vuốt.
Thiếu niên quả thực kỳ quái.
Một áo vải lấm lem bụi đất, giày chân rách toạc, mặt mày sạm vì sương gió, môi khô nứt nẻ, khuôn mặt vốn xí vì đậu mùa nay càng nỡ thẳng.
Càng kỳ lạ hơn là bên cạnh y một con mèo rừng hoang dã hung bạo.
Trông y hệt một dã nhân.
Bạch Cảnh Trần cũng ngờ đường đến kinh thành gian nan hiểm trở đến .
Suýt chút nữa cùng đường, c.h.ế.t đói đầu đường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/suu-y/chuong-10-thanh-hon.html.]
May mắn , trong bọc quần áo lòi ngân phiếu mà Biện Thế Tư lén giấu .
Bạch Cảnh Trần cảm động đến rơi nước mắt.
Vẫn là sư phụ quan tâm nhất.
ngày vui ngắn chẳng tày gang, đó ngân phiếu cũng kẻ gian móc mất.
Y gần như ăn xin hỏi đường mà đến đây.
Cũng may Thái Tuế giỏi săn bắt, mỗi ngày đều ghét bỏ mà ném vài con thỏ hoang, trĩ rừng mặt tên vô dụng .
Không ngờ đến ngoài cửa kinh thành mà .
“Linh miêu hung tàn thế mà cũng đòi mang thành ? Lỡ nó cắn thương thì làm ? Ngươi là kẻ nào?! Mau đuổi con súc sinh !”
“Nó sẽ làm khác thương.”
“Ngươi là ? Dọa già trẻ nhỏ thì ngươi đền ?!”
“Chúng thể tách rời.”
“Vậy thì cả hai các ngươi cút ! Ta thấy ngươi là tên ăn mày, mặt đầy mụn nhọt, khi còn mắc bệnh truyền nhiễm gì đó mang đến kinh thành!”
Bạch Cảnh Trần thể cứ thế mà từ bỏ?
“Ta ăn mày, tìm Quân Nguyên Thần.”
“Ai?!”
“Quân Nguyên Thần.”
Thành vệ nổi giận: “Lớn mật điêu dân! Dám gọi thẳng tên húy của Điện hạ! Người ! Bắt ! Coi chừng con súc sinh !”
Thái Tuế cảm nhận địch ý, lộ rõ hung tính.
Một mặc áo giáp bạc trắng cưỡi ngựa xuyên qua đám đông nhảy xuống.
“Chuyện gì mà ồn ào thế?”
“Hoắc tướng quân!”
Thành vệ vài ba câu, thêm mắm thêm muối kể sự việc.
Bạch Cảnh Trần liếc vị Hoắc tướng quân ăn mặc khoa trương .
Hoắc tướng quân đánh giá y một lượt cho đám thành vệ giải tán.
“Ngươi theo .”
Bạch Cảnh Trần nhúc nhích.
“Mèo của cũng thành.”
Hoắc tướng quân gật đầu.
“Chỉ cần ngươi quản hung tính của nó.”
Bạch Cảnh Trần lúc mới cất bước theo .
“Ngươi ngươi tìm ai?”
“Quân Nguyên Thần.” Bạch Cảnh Trần bổ sung, “Hình như là… hoàng tử thứ mấy đó, ngươi ở ?”
“À, ngươi Ngũ hoàng tử, Quân Nguyên Thần Điện hạ.”
“! Chính là !”
Bạch Cảnh Trần quét sạch nỗi khổ cực đường, cuối cùng cũng thấy hy vọng.
Người y gặp ở ngay mắt!
Tim Bạch Cảnh Trần đập nhanh hơn!
Y chờ ngày quá lâu .
“Ta , ngươi theo kịp , đưa ngươi .”
Hoắc tướng quân sải bước lên ngựa, Bạch Cảnh Trần vội vàng chạy theo.
Y thấy mệt chút nào, chỉ cảm thấy tràn đầy sức lực.
“Tướng quân, ngài tên là gì?”
“Hoắc Đạt.”
“Hoắc Đạt tướng quân, sẽ ghi nhớ ân tình của ngài.”
Hoắc Đạt đầu y quần áo lam lũ, hai bàn tay trắng, , để trong lòng.
Hắn chẳng qua là tuần tra nhàm chán, thuận tay bán cho Quân Nguyên Thần một cái nhân tình mà thôi.
Đứa nhỏ là ai nhỉ? Rõ ràng rơi cảnh ngộ như thế mà vẫn vui vẻ, tựa như chân đạp gió bay.
Nếu khuôn mặt xí, thì cũng thực sự là một thiếu niên đơn thuần thú vị.
“Đến .”
Ngựa của Hoắc Đạt dừng một phủ cao sang, phủ treo ba chữ mạ vàng lấp lánh.
“Thụy Vương phủ.”
Bạch Cảnh Trần lắc đầu.
“Tướng quân, tìm Ngũ hoàng tử Quân Nguyên Thần, tìm Thụy Vương phủ.”
“Sao thể đưa ngươi nhầm , chính là nơi .” Hoắc Đạt dắt ngựa , “Quên cho ngươi , Ngũ hoàng tử Điện hạ phong làm Thụy Vương tháng , là hoàng tử đầu tiên phong Vương. Hơn nữa, còn Thánh Thượng hết mực sủng ái, đích ban hôn cho tiểu thư của Bình Tây Đại tướng quân là Tuyết Y Nhân! Hôn lễ mới cử hành mấy ngày thôi!”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
“Thành hôn…”
Trong nháy mắt, bộ nhiệt huyết của Bạch Cảnh Trần đều nguội lạnh.
Thụy Vương phủ đèn lồng kết hoa, câu đối đỏ thắm, bề thế ngập tràn khí vui mừng.
Càng làm nổi bật lên dáng vẻ bần hàn của y, càng làm nổi bật sự tự đa tình của y.
--------------------