Sư Tôn Hắn Giống Như Thích Ta - Chương 5
Cập nhật lúc: 2026-05-06 05:48:09
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trải qua sự nỗ lực giải thích ngừng nghỉ của Yến Thần, Thẩm Ly rốt cuộc cũng thoát khỏi cơn khiếp sợ mà hồn : "Tiên sinh... ngài , em là tiên nhân? Lại còn là sư tôn của ngài?"
Yến Thần gật gật đầu, ủ rũ : "Có em cảm thấy đang hươu vượn ? những gì đều là sự thật, chỉ khi em nhớ , chúng mới thể trở về ."
Thẩm Ly từ từ tiêu hóa đống tin tức động trời . Y là tiên nhân? Lại còn là sư tôn của ? Chỉ khi y nhớ phận tiên nhân của thì cả hai mới thể trở nơi vốn dĩ thuộc về? Nhìn vẻ mặt rối rắm c.ắ.n rứt của Yến Thần mặt, Thẩm Ly chậm rãi mở miệng: "Tiên sinh, em tin ngài."
Yến Thần: !!!
"Tất cả những gì ngài , em đều tin." Yến Thần xong quả thực cảm động đến tột đỉnh.
"Ở bên , quan hệ giữa em và ?"
Câu làm trả lời thế nào đây? Hắn và Thẩm Quy Ly "hàng real" căn bản còn chẳng tiếp xúc với mấy. "Cũng... cũng tạm . Kỳ thực chúng gặp mặt cho lắm, tu vi của em cao thâm, ít khi cơ hội thấy em."
Đôi mắt Thẩm Ly trầm xuống. Không thể thường xuyên gặp mặt ?
"Vậy chúng về nữa, cứ ở nơi mãi mãi ?"
Yến Thần ngờ y suy nghĩ , nhất thời luống cuống: "Làm thế ! Nơi là thế giới giả tạo, hơn nữa em là nhất nhân của đại lục Thương Châu, thể chôn vùi ở nơi chứ!"
Nghe , bàn tay giấu trong tay áo của Thẩm Ly vô thức siết chặt .
"Có thể trở về thì đương nhiên về . Nơi dù cũng chỉ là ảo ảnh, cứ lưu mãi sẽ xảy nguy hiểm gì ."
"Được, chúng sẽ trở về."
" , A Ly, em cố gắng suy nghĩ nhiều , thử xem nhớ chút manh mối nào ."
"Vâng, để em cố nghĩ. Hay là kể cho em chuyện thường ngày của chúng , giúp ích cho việc khôi phục ký ức."
"Cũng , như thế khả năng sẽ giúp em nhớ ." Suy cho cùng thì mất trí nhớ đều cần tiếp xúc với cảnh quen thuộc mới dễ khôi phục ký ức, nghĩ đến tình huống hiện tại chắc cũng tương tự thế thôi. Ngặt một nỗi, vốn dĩ tiếp xúc nhiều với Thẩm Quy Ly , chỉ đành c.h.é.m gió dựa cốt truyện tiểu thuyết để kể .
Thẩm Ly cụp mắt, một hồi lâu mới lên tiếng hỏi: "Em từng phạt chép sách ?"
Yến Thần tủi gật gật đầu: "Ta chẳng qua chỉ lén xuống núi ăn vụng một con gà bọc lá sen thôi, thế mà em bắt chép phạt những 600 phong quy đấy!"
Thẩm Ly gật gù: "Vậy thì em quả thực quá đáng thật." Yến Thần tràn đầy đồng cảm, cũng hùa theo gật đầu lia lịa. Chứ còn gì nữa, quá đáng tới mức thể chấp nhận !
Thẩm Ly bồi thêm một câu: "Nếu là em của bây giờ, tuyệt đối sẽ bắt chép nhiều sách như ."
Yến Thần mà cảm động rớt nước mắt. Nhìn xem, vẫn là đứa nhỏ nhà ngoan nhất, sẽ bắt ép chép phạt. Cơ mà khoan ... nghĩ kỹ thì, cái kẻ ép chép phạt cũng chính là y mà! Thế thì nên trách Thẩm Quy Ly mất trí nhớ, là Thẩm Quy Ly lúc bình thường đây?
Thẩm Ly cân nhắc một lát, vẻ bâng quơ hỏi: "Vậy thích A Ly hơn, là thích sư tôn của ngài hơn?"
Yến Thần nghĩ cũng chẳng cần nghĩ, theo bản năng buột miệng đáp ngay: "Đương nhiên là A Ly ."
Trong lòng Thẩm Ly chợt lan tràn một niềm vui sướng khó thành lời. Y cũng , y thích nhất, chỉ thích mỗi mà thôi.
Có vài thứ, nhất là cả đời cứ quên đừng bao giờ nhớ làm gì.
Sinh nhật 18 tuổi của Thẩm Ly trôi qua mấy ngày, kỳ thi khoa cử ba năm một chính thức bắt đầu. Yến Thần lăng xăng thu dọn hành lý, vét sạch sành sanh túi bạc nhét hết cho Thẩm Ly, sợ y đường thiếu thốn. Hắn mở miệng xin xỏ bao nhiêu lên kinh thành cùng Thẩm Ly, nhưng đều y phũ phàng cự tuyệt.
"Tiên sinh cứ ở nhà ngoan ngoãn đợi em trở về."
Nhìn theo bóng dáng Thẩm Ly khuất dần nơi ngõ xa, Yến Thần tự dưng thấy sống mũi cay cay . Đây là tâm trạng của mấy ông bố tiễn con thi đại học nhỉ? Chậc, thất hồn lạc phách loanh quanh trong nhà, cảm thấy căn nhà thiếu Thẩm Ly bỗng trở nên trống rỗng, làm cái gì cũng thấy sai sai.
Nhoáng cái ba tháng trôi qua. Mặc dù Thẩm Ly vẫn thường xuyên gửi thư từ về, nhưng Yến Thần ở nhà vẫn khỏi lo lắng yên.
Tại một gian khách điếm kinh thành.
Kỳ thi khoa cử kết thúc, hiện tại các sĩ t.ử đang hồi hộp chờ đợi ngày yết bảng. Mấy thí sinh trọ cùng khách điếm thấy Thẩm Ly đang cắm cúi thư, bèn cợt nhả trêu chọc: "Lại thư cho nương t.ử ở nhà đấy ? Mấy tháng nay hầu như ngày nào cũng , dính như sam thế !"
Thẩm Ly tựa hồ câu làm cho tâm tình trở nên cực kỳ , y khẽ đáp lời: "Ngài sẽ nhớ ." Xung quanh rộ lên một trận ầm ĩ. Y cũng chẳng thèm để tâm, chỉ nắm chặt chiếc bùa bình an bằng gỗ khắc trong tay, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve mơn trớn.
Hôm nay dường như cũng chẳng gì khác biệt so với ngày. Yến Thần vẫn cắm mặt ở nhà thoại bản kiếm tiền. Vài hôm Thẩm Ly gửi thư về báo là sắp yết bảng , y sẽ sớm về nhà thôi. Yến Thần mấy hôm nay luôn trong trạng thái tâm thần bất ninh, nửa thì mong ngóng y về, nửa nơm nớp lo sợ y gặp chuyện bất trắc đường.
Đột nhiên, bên ngoài vọng âm thanh khua chiêng đ.á.n.h trống rộn rã. Bọn họ sống ở vùng ngoại ô heo hút, ngày thường ch.ó ăn đá gà ăn sỏi làm gì ai tới, náo nhiệt cỡ quả thực cực kỳ bất thường. Trong lòng Yến Thần chợt lóe lên một suy đoán, vội vã bật dậy lao mở cửa. Người ngoài cửa, quả nhiên là bóng hình ba tháng ròng rã gặp mặt. Thẩm Ly đó, khoác bộ quan phục màu đỏ chói lọi. Trước giờ Yến Thần chỉ quen thấy y mặc đồ trắng thanh thoát, ngờ y diện đồ đỏ lên thể mĩ miều, rực rỡ đến mức .
Nhìn thấy bước , Thẩm Ly kìm nổi nụ nở rộ môi: "Tiên sinh, em đỗ ."
Mọi âm thanh ồn ào xung quanh dường như đẩy lùi xa. Yến Thần chỉ ngẩn Thẩm Ly bước đến ngày càng gần, cho đến khi vững vàng dang tay ôm trọn lòng.
Thẩm Ly gác cằm lên vai con đang đơ như phỗng , ôm siết lấy , lúc mới khẽ thì thầm bên tai: "Tiên sinh, em nhớ ngài lắm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/su-ton-han-giong-nhu-thich-ta/chuong-5.html.]
Mãi cho đến khi đám đông chúc tụng cửa giải tán sạch sẽ, Yến Thần và Thẩm Ly mặt đối mặt với trong phòng, mới triệt để load xong thông tin. Thẩm Ly ... y thi đỗ !
Yến Thần cái cổ cứng đơ sang hỏi : "Em... em thi đỗ thật á?"
Nhìn bộ dạng ngốc nghếch của , Thẩm Ly thở dài một , vươn tay bao bọc lấy đôi bàn tay của nọ, dịu dàng đáp: "Vâng, đỗ , là Trạng Nguyên."
Đỗ... Trạng Nguyên... Mấy chữ cứ thi chạy vòng tròn như đèn kéo quân trong não Yến Thần. Thẩm Ly nhà thế mà đỗ Trạng Nguyên thật ! Yến Thần lúc mới như tỉnh mộng, vỡ òa vui sướng: "A Ly, em quá là lợi hại luôn!"
Hắn quả thực òa lên cho thỏa nỗi lòng! Hồi lên mạng xem mấy cái clip phụ thấy con thi điểm cao liền mừng rơi nước mắt, còn bĩu môi chê làm quá. Hiện tại rơi cảnh mới thấy chẳng làm màu chút nào, thậm chí cảm xúc của lúc còn mãnh liệt hơn gấp vạn chứ! A Ly ngoan, cục cưng bé bỏng siêu cấp giỏi giang của ba ba!
"Vậy là em sắp làm quan đúng ?"
"Vâng, Hàn Lâm Viện."
"Vậy... chúng sắp chuyển nhà ?"
Nghe thấy hai chữ "chúng " phát từ miệng , trong lòng Thẩm Ly vô cùng sung sướng. Y nhẹ nhàng đáp: " , chúng chuẩn dọn đến nhà mới thôi."
Nghe lời , cả Yến Thần hưng phấn bừng bừng. Thế là từ nay cũng trở thành dân thường trú hộ khẩu ở thủ đô kinh thành ? Đang lúc lâng lâng sung sướng, tiếng gõ cửa vang lên dồn dập. Yến Thần thấy quái lạ. Chỗ khỉ ho cò gáy, quanh năm suốt tháng chẳng ma nào thèm dòm ngó, hôm nay tấp nập khách khứa thế .
Ra mở cửa mới , tới là nô tài do phủ họ Thẩm phái tới, truyền lời bảo mời Thẩm Ly sang phủ hàn huyên một lát.
Sắc mặt Yến Thần nháy mắt đen sì sì. Cái ngày ruồng rẫy hắt hủi vì chê y ngốc nghếch, vì tương lai của con gái mà tống cổ y khỏi nhà, nay thấy đỗ đạt Trạng Nguyên thì xun xoe mò tới diễn tiết mục nhận . Yến Thần vốn định hất nước từ chối thẳng thừng, nhưng ngẫm đây dù cũng là chuyện gia đình của Thẩm Ly, đành nuốt cục tức trong, sang thăm dò ý kiến y.
Thẩm Ly chỉ khẽ suy tư một chốc liền gật đầu đồng ý. Thấy sắc mặt khó coi, y xoay vỗ về trấn an Yến Thần: "Tiên sinh đừng giận, em chỉ qua phủ hàn huyên vài câu thôi, sẽ về nhà nhanh lắm."
Nói là ôn chuyện cũ, chứ nhà họ Thẩm đào lòng bụng . Thẩm Ly tự quyết, cũng chẳng tiện can thiệp sâu, chỉ xị mặt rầu rĩ dặn dò: "Vậy em liệu hồn mà về sớm đấy."
Lời rơi tai khiến đáy mắt Thẩm Ly nháy mắt dâng lên ý ngập tràn. Y đưa tay nắn bóp bàn tay đang siết chặt vì hậm hực của con đối diện: "Em sẽ về sớm mà." Sau đó, bọn họ sẽ vĩnh viễn còn cơ hội nào để quấy rầy chúng nữa.
Quả đúng như lời hứa, hôm đó Thẩm Ly vội vã trở về ngay bữa cơm chiều. Yến Thần tò mò hỏi y sang đó chuyện gì với nhà họ Thẩm, Thẩm Ly cũng chỉ bâng quơ đáp là dăm ba chuyện vặt vãnh trong nhà. Có điều kỳ lạ là, kể từ ngày hôm đó trở , nhà họ Thẩm thực sự bặt vô âm tín, bao giờ mò đến làm phiền bọn họ nữa.
Lại hai năm nữa thấm thoắt trôi qua. Yến Thần theo Thẩm Ly chuyển nhà hết đến khác, biệt phủ đổi ngày càng xịn, vì chức quan của Thẩm Ly ngày càng thăng tiến ngừng. Bản cũng chính thức bước giai đoạn an hưởng tuổi già sớm, mỗi ngày ăn thì ngủ, việc thoại bản giờ đây chỉ để phục vụ đam mê giải trí chứ còn là công cụ mưu sinh kiếm cơm nữa. Hắn cảm thấy cuộc sống cá mặn thế cũng nhàn hạ chán. Kẹt nỗi, dù thường xuyên nhai nhai mấy câu chuyện về sự tích oai hùng của Thẩm Quy Ly để tẩy não y, nhưng Thẩm Ly vẫn khôi phục tí xíu ký ức nào. Hazzz, sự nghiệp vượt ải ảo ảnh vẫn giậm chân tại chỗ, chẳng chút tiến triển thực chất nào.
Mấy hôm nay Thẩm Ly làm về muộn. Trước luôn tan ca về nhà đúng giờ, dạo đợi trời sẩm tối mịt mù mới thấy mặt mũi . Hôm nay bên ngoài tuyết rơi dày đặc, nhưng lúc y thiết triều, Yến Thần cẩn thận lò sưởi tay mới và khoác thêm áo choàng dày cho y nên cũng đến mức quá lo lắng.
Hắn vốn định thức đợi Thẩm Ly về ăn cơm, nhưng chẳng hiểu cứ lơ mơ ngủ mất. Khi cánh cửa phòng đẩy , cảm giác đầu tiên ập đến là một luồng gió lạnh buốt sống lưng. Hắn cố gắng hé mắt , liền thấy Thẩm Ly mang theo cả một phong tuyết sải bước bước .
"Tiên sinh, ngài ngủ ở đây?" Thẩm Ly nhanh tay đóng chặt cửa chắn gió lạnh, cố ý xa xa đợi luồng hàn khí tan hết mới dám bước tới gần, "Sao ngài giường cho ấm?"
Lúc Yến Thần cố thế nào cũng mở nổi hai mí mắt đang dính chặt , chỉ lắp bắp lè nhè: "Ta đợi em về mà... hôm nay về muộn thế... ngủ quên xừ mất..."
Giữa lúc ý thức đang chìm nổi bồng bềnh, dường như thấy tiếng Thẩm Ly bật . Sau đó là giọng thì thầm dịu dàng của y rót tai: "Là của em, nên để đợi lâu như . Em bế về giường ngủ nhé."
Trên khoác thêm một tầng chăn ấm áp, đó cơ thể nhẹ bẫng, dường như đang ai đó vững chãi bế bổng lên. Nếu là ngày thường lúc còn tỉnh táo, chắc chắn sẽ giãy nảy lên bắt Thẩm Ly thả xuống ngay lập tức. hôm nay thực sự quá buồn ngủ, nên cứ thế mơ màng ngủ lúc nào .
Sáng sớm hôm mở mắt , kinh ngạc phát hiện Thẩm Ly vẫn lù lù ở trong phòng chứ thiết triều. "A Ly? Hôm nay em trốn việc ?" Yến Thần kéo tấm chăn vướng víu xuống, thoải mái vươn vai một cái.
Thẩm Ly bất động thanh sắc cầm áo khoác lên phủ qua vai , rũ mắt che cảm xúc: "Phải chứ, chỉ là hôm nay trễ hơn một chút thôi." Nói , y vắt ráo chiếc khăn mặt ấm áp đưa cho Yến Thần lau mặt.
"Ừm, hôm nay làm em nhớ mang thêm mấy cái lò sưởi tay nhé, trời mù mịt thế chắc sắp bão tuyết lớn đấy."
"Vâng. Tiên sinh , ngài thể đồng ý với A Ly một chuyện ?"
Yến Thần thấy kỳ quái, tròn mắt ngó y: "Chuyện gì thế?" Từ đến nay Thẩm Ly hiếm khi mở miệng đòi hỏi yêu cầu chuyện gì, đột nhiên nay trịnh trọng thế khiến Yến Thần còn chút tò mò hóng hớt.
"Trong vòng hai ngày tới... ngài tuyệt đối đừng bước chân khỏi phủ."
Trong lòng Yến Thần khẽ giật căng thẳng, nhưng điều hỏi gặng thêm, chỉ ngoan ngoãn gật gật đầu: "Đang giữa mùa đông rét buốt thế ai rảnh mà vác xác đường. Ta còn ước gì rú rú trong nhà nguyên cả tháng bước khỏi cửa đây ."
Lúc Thẩm Ly mới khẽ nở một nụ : "Được, em tin ."
Thẩm Ly liếc mắt đồng hồ cát, đến giờ xuất phát . mắt, y lưu luyến nỡ dời ánh mắt . Đột nhiên, y vươn tay kéo mạnh đang giường lòng, ôm thật chặt, lồng n.g.ự.c kề sát, lúc mới khàn giọng mở miệng: "Tiên sinh đợi A Ly về nhé, ?"
Chỉ cần đợi y thành đại sự trở về, y sẽ bao giờ kìm nén che giấu nữa. Y thể dùng một phận khác, quang minh chính đại ôm con lòng.
Yến Thần ngoan ngoãn tựa cằm hõm vai y gật gật đầu, giọng nghèn nghẹt: "Ta ở ngay đây, đợi em làm về."
Thẩm Ly lúc mới dứt khoát buông , dám lưu luyến đầu thêm một cái nào nữa, xoay lưng sải bước nhanh khỏi phòng.
Yến Thần ở nhà yên. Lời và biểu cảm sáng nay của Thẩm Ly chỗ nào cũng lộ rõ vẻ kỳ quái, cứ như thể sắp sửa xảy vụ tạo phản động trời nào đó bằng. Hắn thực sự lo lắng, nhưng là một thằng phế vật thể giúp một tay một chân nào. Mấy năm nay con đường làm quan của Thẩm Ly thăng tiến như diều gặp gió, bệ hạ cực kỳ ưu ái trọng dụng y. cây cao thì đón gió lớn, vua sủng ái thái quá chắc là chuyện lành.
Tâm trí bồn chồn nôn nóng, sắc trời bên ngoài tối từ lúc nào cũng chẳng hề . Trong khí tĩnh lặng bỗng thoang thoảng truyền đến một mùi hương hoa kỳ lạ. Tầm mắt Yến Thần bắt đầu trở nên chao đảo mơ hồ. Giữa lúc ý thức đang trượt dài bóng tối, trong cơn hoảng hốt, loáng thoáng thấy tiếng ai đó đang đẩy cửa phòng bước ...