Sống Lại Để Nuông Chiều Bản Thân - Chương 11: Nguyện vọng thành hiện thực

Cập nhật lúc: 2026-03-19 10:29:51
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Buổi chiều, khi kết thúc việc làm thêm, “Hạ Việt” trẻ tuổi mang về hai túi bún ốc và một phần gà rán KFC. Hạ Việt đây là phần thưởng để chúc mừng ngày đầu tiên họ chính thức yêu . Để tăng thêm khí, chọn một bộ phim hài mới mắt đang nhận nhiều lời khen.

 

Chuẩn xong, họ ăn bún ốc, gặm gà rán, thong thả tiêu khiển cả buổi tối. Trước khi ngủ, Hạ Việt nắm tay , khẽ : “Thức đêm với nhé.”

 

“Được.”

 

“Hạ Việt” cũng hiểu vì đồng ý, rõ ràng sáng mai còn dậy sớm làm thêm. Hai giường, gì thêm, chỉ lặng lẽ nắm tay .

 

Thời gian nhanh chóng trôi đến 23:59. Mười giây đếm ngược.

 

Để kiểm chứng suy đoán, Hạ Việt nhắm mắt , thầm đếm. Mười, chín, tám... Tim đập nhanh hơn cả kim giây. Càng gần đến sự thật, càng căng thẳng. Lòng bàn tay rịn mồ hôi, định nới lỏng tay thì đối phương nắm chặt hơn.

 

Ba, hai, một. Kim giây về .

 

Hạ Việt mở mắt đúng lúc. Không đổi. Thời gian vẫn trôi, biến mất, và “Hạ Việt” trẻ tuổi vẫn bên cạnh.

 

Hạ Việt thở một nặng nề, nhếch môi kết luận: “Tôi nhận dòng thời gian của chúng hề dấu hiệu nhập .”

 

“Hạ Việt” trẻ tuổi sang: “Cái gì cơ?”

 

“Đã qua 0 giờ vẫn biến mất. Điều chứng minh chúng thuộc cùng một dòng thời gian.” Hạ Việt bình thản : “Tôi thực sự tồn tại ở đây.”

 

Trang Thảo

Anh tưởng “Hạ Việt” trẻ tuổi sẽ vui mừng, nhưng dứt lời, bầu khí bỗng trở nên im lặng lạ thường.

 

Hồi lâu , “Hạ Việt” trẻ tuổi mới mở miệng, giọng thể tin nổi: “Cho nên... hôm qua cứ liên tục nhấn mạnh chuyện tỏ tình, là vì ?”

 

Hạ Việt: “...”

 

Tên nhầm trọng tâm ?

 

“Thì là thế...” “Hạ Việt” tự giễu, giọng chua xót: “Chẳng trách chủ động đến trường, hóa là sợ tỏ tình với Tạ Tịch ? Vậy mà cứ ngốc nghếch vui mừng, chẳng gì.”

 

Hạ Việt định giải thích, nhưng kịp mở lời thì “Hạ Việt” trẻ tuổi như sụp đổ, chất vấn: “Tại tin ?”

 

Chưa bao giờ khao khát lòng như lúc . Cậu nghiến răng: “Tôi rõ ràng sợ biến mất đến phát điên! Rõ ràng đêm qua chúng như , tại vẫn luôn rời ? Tại tin rằng thật sự thích ?”

 

Trái tim Hạ Việt thắt trong thoáng chốc. Anh giơ tay nhẹ nhàng xoa gương mặt , dịu dàng hỏi: "Cậu cãi với đấy ?"

 

"Hạ Việt" im lặng.

 

Hạ Việt sắp xếp lời lẽ giải thích: "Tôi cho là vì lúc đó chắc chắn , chứ quan trọng trong lòng ."

 

"Nếu biến mất thì ?" Nước mắt của "Hạ Việt" trẻ tuổi suýt vỡ òa, hỏi vặn : "Nếu biến mất thì làm ? Anh từng nghĩ sẽ thế nào ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/song-lai-de-nuong-chieu-ban-than/chuong-11-nguyen-vong-thanh-hien-thuc.html.]

"Tôi sẽ biến mất, cũng , bảo đảm." Hạ Việt đưa tay lau nước mắt cho , khẳng định chắc nịch: "Hiện tại chúng là hai dòng thời gian độc lập ."

 

"Tôi đây là chuyện đáng để vui mừng." "Hạ Việt" nhắm mắt để định cảm xúc, nhưng trong lòng vẫn còn chút mâu thuẫn: " vẫn thấy giận."

 

Hạ Việt hôn nhẹ lên trán một cái, : "Tôi hiểu mà. Tin , sẽ bỏ ."

 

Nghe , "Hạ Việt" mới phần nào yên tâm. Nếu Hạ Việt danh tính, trở thành một con thật sự tồn tại thế giới , dù tuổi tác khác nhưng họ vốn là một, cùng ngày cùng tháng sinh, liệu thể cùng ngày cùng tháng cùng năm c.h.ế.t ?

 

Hạ Việt lớn hơn một tuổi, từng trải hơn nên suy nghĩ cũng chín chắn hơn, là kiểu lý trí hơn tình cảm. Nhớ chuyện tối qua, "Hạ Việt" trẻ tuổi thử hỏi: "Anh... đây là đầu tiên yêu đương ?"

 

"Chứ còn nữa?" Hạ Việt bật hỏi .

 

"Hạ Việt" ngập ngừng, chút ngại ngùng: "Biểu hiện tối qua của khiến tưởng kinh nghiệm đầy ."

 

"Chẳng lẽ chuyện tự học mà thành ?" Hạ Việt trêu: "Hay là thiên phú ở lĩnh vực nhỉ?"

 

Cuộc trò chuyện khiến tâm trạng "Hạ Việt" hơn hẳn, hỏi: "Anh cũng thích , đúng ?"

 

"Là yêu." Hạ Việt sửa , còn bổ sung: "Yêu chính bản chẳng là chuyện bình thường ?"

 

"Vậy đây thừa nhận?"

 

Hạ Việt suy nghĩ một lúc thành thật : "Có lẽ đó cảm nhận sự tồn tại thực sự của ở thế giới . bây giờ, cũng là một con bằng xương bằng thịt ."

 

Khi chuyện rõ ràng, "Hạ Việt" trẻ tuổi thẳng mắt , tò mò hỏi: "Ngày xuyên trở về, ước điều gì sinh nhật?"

 

Hạ Việt né tránh, chỉ chút khó : "Ừm... đại khái là xuyên về để xé nát mấy cuốn sách ôn thi."

 

"Chỉ thôi ?" "Hạ Việt" tỏ nghi ngờ.

 

"Chỉ thôi." Hạ Việt bất đắc dĩ bảo vệ danh dự của : "Dù xé sách, nhưng ngay từ đầu bảo cho em thi còn gì."

 

"Hạ Việt" chậm rãi "ồ" một tiếng hỏi: "Anh đoán xem nguyện vọng của em là gì?"

 

"Nguyện vọng gì?"

 

Lúc , Hạ Việt cũng nhớ khoảnh khắc "Hạ Việt" trẻ tuổi ước nguyện năm đó. Đối diện với chính , vẫn chút ngượng ngùng. Cuối cùng, c.ắ.n môi , quyết định : "Nguyện vọng của em là... ước gì một yêu từ trời rơi xuống."

 

Hạ Việt bật : "Thật luôn?"

 

"Hạ Việt" trẻ tuổi gật đầu.

 

"Vậy là nguyện vọng của cả hai chúng đều thành hiện thực ."

 

Từ khoảnh khắc lời ước sinh nhật thốt , Hạ Việt bước vòng xoáy nhân quả. Dòng thời gian giao thoa lệch hướng, từ đó tách thành hai con đường khác .

 

Họ vì sự tồn tại của đối phương mà yêu thương lẫn .

Loading...