Sơn Miên Kiến Xuyên - Chương 37: Hồi ức ngày hè

Cập nhật lúc: 2026-04-30 11:11:33
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Sơn Miên dùng lực lớn, mặc kệ vết thương lưng cũng đang rát bỏng. Hắn thể hiểu nổi cái sự cố chấp đến tàn nhẫn của Thẩm Kiến Xuyên là vì bảo vệ lòng tự tôn, đơn giản là vì vạch rõ giới hạn với .

Thẩm Kiến Xuyên kéo , lảo đảo bước theo một bước. Vai trái vì cử động mạnh mà m.á.u bắt đầu thấm qua lớp vải thô, sắc mặt trắng bệch nhưng ánh mắt vẫn lạnh lùng như sương tuyết mùa đông. Hắn gằn giọng, từng chữ như rặn từ kẽ răng:

— "Cố Sơn Miên, buông tay!"

— "Không buông!" — Cố Sơn Miên đầu , giọng khàn vì gió cát và cả sự nghẹn ngào uất ức — "Ngươi c.h.ế.t ở đây cho sạch sẽ cái danh tiết của ngươi ? Ngươi xem Lý Mặc và tiểu bộ khoái , bọn họ còn trẻ như , mạng của bọn họ là mạng ? Ngươi tự trọng, ngươi liêm sỉ, còn trách nhiệm của ngươi với thuộc hạ thì vứt cho ch.ó gặm ?"

Thẩm Kiến Xuyên khựng , cánh tay nắm chặt run lên bần bật. Hắn bóng lưng của Cố Sơn Miên — một kẻ mà luôn nhắc nhở bản đề phòng, một kẻ đầy rẫy mưu mô và bí mật — mà lúc đang dùng chút sức lực cuối cùng để lôi khỏi vũng lầy c.h.ế.t chóc .

Hắn đột ngột dùng tay , bàn tay còn lành lặn, nắm ngược cổ tay Cố Sơn Miên, dùng sức ghì . Hai khựng giữa ngôi miếu đổ nát, khí căng thẳng đến mức tưởng chừng chỉ cần một mồi lửa nhỏ cũng đủ nổ tung.

— "Ta cần Thính Vũ Các, cũng cần Dịch Chi Đường." — Thẩm Kiến Xuyên thẳng đôi mắt đỏ hoe của đối phương, giọng trầm thấp nhưng kiên định lạ thường — "Cố Sơn Miên, ngươi cho rõ. Ngươi bản án cũ, thể đưa. Ngươi Trương Thành, cũng thể tra. đừng dùng loại cách thức để ép buộc ."

Hắn hít một sâu, lọ t.h.u.ố.c nhỏ chơ vơ nền đất lạnh lẽo:

— "Lọ t.h.u.ố.c đó... là dùng bộ tiền lương tháng để mua. Đối với ngươi, nó lẽ chỉ là một thứ tầm thường trong đống đồ bổ ở Dịch Chi Đường. đối với Thẩm Kiến Xuyên , đó là tất cả những gì thể cho ."

Hắn khổ một tiếng, nụ nhạt nhẽo và đầy tự giễu:

— "Ngươi hỏi để ý ngươi ? Một kẻ như , lấy tư cách gì để để ý một thiếu các chủ tiền hô hậu ủng, phong lưu đa tình như ngươi? Ta chỉ là nợ ngươi, càng bản trở thành một trong những 'món nợ phong lưu' mà thuộc hạ của ngươi nhắc đến."

Cố Sơn Miên sững sờ, bàn tay đang nắm chặt bỗng nới lỏng. Hắn cảm thấy trái tim như ai bóp nghẹt. Hóa , lọ t.h.u.ố.c là sự bố thí, mà là "tất cả" của Thẩm Kiến Xuyên. Một kẻ thanh bần đến mức chỉ một chính khí, nguyện ý đem bộ vốn liếng để đổi lấy một lọ t.h.u.ố.c trị thương cho .

Mưa bên ngoài miếu đột ngột trút xuống, trắng xóa cả một vùng trời. Tiếng mưa rơi mái ngói vỡ vang lên những âm thanh vỡ vụn, hệt như tâm tình của hai lúc . Cố Sơn Miên Thẩm Kiến Xuyên, nửa ngày mới tìm giọng của , nhỏ như tiếng thở dài:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/son-mien-kien-xuyen/chuong-37-hoi-uc-ngay-he.html.]

— "Ngươi... cái đồ đầu gỗ thối tha ."

Hắn bước lên, lôi kéo nữa, mà là nhẹ nhàng tựa đầu vai thương của Thẩm Kiến Xuyên, mặc kệ bụi đất và mùi m.á.u tươi bám đầy:

— "Ta tiền hô hậu ủng, cũng chẳng ai thực lòng quan tâm ngoài mấy kẻ thuộc hạ miệng độc . Thẩm Kiến Xuyên, ngươi đem 'tất cả' cho , giờ định phủi tay bỏ ? Trên đời làm gì vụ làm ăn nào lỗ vốn như thế."

Mưa như trút nước, cả trời đất mờ mịt trong màn bạc trắng xóa. Tiếng mưa nện xuống mái ngói vỡ của ngôi miếu cổ chát chúa như tiếng vạn tiễn xuyên tâm.

AN

Thẩm Kiến Xuyên đó, hình cao lớn màn mưa trông càng thêm tiêu điều. Vết thương nơi vai trái nước mưa thấm , đau đến mức khiến đồng t.ử co rút , nhưng vẫn thẳng như một cây tùng già giữa bão tố, chịu khuất phục, cũng chịu dựa dẫm.

Cố Sơn Miên , trái tim như ai dùng d.a.o cắt từng mảnh. Hắn tiến lên một bước, nước mưa chảy dài khuôn mặt thanh tú, hòa cùng những giọt nước mắt nóng hổi mà chẳng thể kìm nén thêm nữa.

— "Ngươi thà chịu đựng đau đớn, thà để đồng đội của thoi thóp trong cái nơi tồi tàn , cũng nhất quyết chịu chạm một phân nửa hào quang của Thính Vũ Các... Thẩm Kiến Xuyên, rốt cuộc là vì cái gì?"

Hắn gào lên, giọng khản đặc chìm nghỉm giữa tiếng sấm rền: — "Ngươi phong lưu, quỷ kế đa đoan, đều nhận! ít nhất từng lừa dối ngươi về tâm ý của . Còn ngươi? Ngươi dùng một lọ t.h.u.ố.c để đổi lấy sự thanh thản cho bản , dùng sự im lặng để đ.â.m lòng một nhát đao chí mạng nhất ?!"

Thẩm Kiến Xuyên run lên, vì lạnh, mà vì sự nóng bỏng trong lời của Cố Sơn Miên chạm đến tầng sâu nhất trong lớp băng giá của . Hắn Cố Sơn Miên — vốn nên là một thiếu các chủ cao cao tại thượng, giờ đây mà ướt đẫm, vì đỏ cả mắt.

— "Sơn Miên..." — Lần đầu tiên, Thẩm Kiến Xuyên gọi tên kèm theo chức danh sự xa cách — "Ngươi hiểu. Thính Vũ Các... đơn giản như ngươi nghĩ. Có những thứ, nếu ngươi quá nhiều, kẻ thiêu rụi sẽ là nó, mà chính là ngươi."

Ánh mắt chợt tối sầm , mang theo một nỗi thống khổ mười mấy năm qua từng thổ lộ: — "Ngươi đốt Thính Vũ Các để báo thù cho ? nếu kẻ năm xưa lệnh tiêu diệt bộ của cha ngươi ở Vạn Duyệt Đường, kẻ khiến trở thành một kẻ cô độc nơi nương tựa... chính là chống lưng cho Thính Vũ Các, ngươi còn dám câu đó ?"

Cố Sơn Miên sững sờ, bàn tay đang nắm chặt vai áo Thẩm Kiến Xuyên chợt lỏng . Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng , còn đáng sợ hơn cả trận mưa rào đại mạc.

Giữa màn mưa xối xả, hai đối diện , cách gang tấc mà tưởng như cách biệt cả một đại dương bí mật. Thẩm Kiến Xuyên chậm rãi giơ bàn tay còn lành lặn lên, khẽ chạm gò má ướt đẫm của Cố Sơn Miên, giọng nhẹ như thở:

— "Đừng hỏi nữa. Trở về ... làm một thiếu các chủ vô tư lự của ngươi. Đừng để vấy bẩn bởi cái vũng bùn ."

Loading...