Sơn Miên Kiến Xuyên - Chương 31: Công tâm

Cập nhật lúc: 2026-04-30 10:49:36
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Mở Ra Mắt?"

Cố Sơn Miên khẽ cử động cổ họng, thầm một , cảm thấy cái tên quả thực ý vị thâm trường. Quả là một cái tên .

Hắn giơ tay gọi Hoa Dung gần, ngữ khí bình tĩnh: — "Đi tra một , tên là Mở Ra Mắt."

Hoa Dung ngẩn , gương mặt đầy vẻ mờ mịt: — "Ngài cái gì cơ?"

Cố Sơn Miên ngước mắt, nhấn mạnh từng chữ lặp một nữa: — "Mở... Ra... Mắt."

Thấy nàng vẫn ngơ ngác như cũ, căn bản phản ứng kịp đây là tên , mới đưa mảnh giấy mật thư trong tay qua. Hoa Dung đón lấy, rõ ba chữ giấy thì nháy mắt bừng tỉnh đại ngộ, lập tức gật đầu: — "Thuộc hạ hiểu , con sẽ tra ngay."

Dứt lời, nàng xoay bước nhanh rời .

Bóng dáng Hoa Dung mới biến mất nơi góc hành lang, ngoài cửa viện truyền đến một trận tiếng bước chân trầm đục và dồn dập. Tề Đông sải bước xông , giữa mày vương vẻ bực bội lộ liễu. Hiển nhiên, việc chôn chân ở Dễ Chi Đường suốt nửa năm qua khiến kiên nhẫn đến giới hạn cuối cùng.

Hắn thẳng đến mặt Cố Sơn Miên, thấy vị Thiếu các chủ chỉ đang vịn cột hành lang chậm rãi để dưỡng thương, lập tức nén nổi tính tình mà mở miệng, giọng điệu đầy vẻ khó hiểu và nóng nảy: — "Thiếu các chủ, thuộc hạ thực sự chán ngấy nơi ! Ta tài nào hiểu nổi, ngài xưa nay thủ đoạn quyết đoán, kế sách vạn biến, cứ kéo dài chậm chạp như ?"

Cố Sơn Miên kịp lên tiếng, Tề Đông nắm chặt nắm đấm, thẳng thừng tung suy nghĩ của : — "Chúng hà tất vòng vo như thế? Cứ trực tiếp bắt Trương Hà hoặc kẻ nào chuyện , dùng nghiêm hình tra khảo, lẽ nào hỏi ? Bằng , trực tiếp xông mật thất phòng thu chi của Dịch Chi Đường mà kiểm toán, chẳng nhanh hơn gấp trăm việc cứ chậm rãi thử thách thế ?"

Cố Sơn Miên vịn tay cột hành lang, vững một cách chậm rãi. Hắn Tề Đông, mà đưa mắt tĩnh mịch của sân viện, ánh mắt trầm tĩnh như nước hồ thu:

— "Ngươi cho rằng mật thất đó nhất định sẽ sổ sách giao dịch năm xưa giữa Vạn Duyệt Đường và Tú Sơn Lâu ? Cứ cho là thật , nhưng vạn nhất nó cũng giống như những sổ sách chúng từng tra đây — sạch sẽ tinh tươm, lộ nửa phần sơ hở — thì chẳng chúng tốn công vô ích, rút dây động rừng ? Dịch Chi Đường tuy còn cái thanh thế hiển hách như Vạn Duyệt Đường năm đó, nhưng cao thủ ẩn bên trong hề ít. Chỉ dựa ba chúng , xông đó căn bản lấy một phần thắng."

Hắn liếc mắt vẻ nóng nảy của Tề Đông, ngữ khí lạnh lẽo thêm vài phần:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/son-mien-kien-xuyen/chuong-31-cong-tam.html.]

— "Ngươi tưởng bọn họ đều là lũ hèn nhát, tham sống sợ c.h.ế.t cả ? Nếu thật sự bắt về ép cung, bọn họ chỉ cần thuận miệng thêu dệt nên một lời dối để lừa gạt, liệu ngươi đủ tinh tường để phân biệt thật giả? Huống hồ, một khi ngươi từng bước ép sát, hỏi han dồn dập, sẽ lập tức cảnh giác, nhận định chuyện hệ trọng, từ đó dựng lên tầng tầng phòng vệ trong lòng. Mỗi câu thốt đều sẽ cân nhắc kỹ lưỡng, tính toán thiệt hơn. nếu thuận theo tâm ý , để chuyện diễn tự nhiên như một buổi tán gẫu, sẽ còn căng thẳng đề phòng. Hắn chỉ coi đó là lời tâm sự tầm thường, cần tính kế, cũng chẳng cần che đậy. Lời lúc , mới chính là bản tâm."

Nói đến đây, giọng dịu , mang theo sự thâm trầm của một kẻ màn trướng:

— "Có những chuyện dùng mưu kế lâu dài, đặc biệt là việc thu phục lòng . Càng nóng vội, càng dễ lộ sơ hở, kết cục ngược sẽ xôi hỏng bỏng ."

Tề Đông vẫn cau mày, vẻ mặt thuyết phục, nhịn mà truy vấn:

— " làm chúng thể bảo đảm, Trương Hà nhất định sẽ thật với ngài?"

Cố Sơn Miên trầm mặc một thoáng, ánh mắt sâu thẳm như thấu nhân tâm:

— "Dựa lập trường. Người ở vị trí nào, sẽ những lời đó. Năm đó Trương Hà chỉ là một trong các cao tầng, là nhân vật nòng cốt nắm giữ đại cục. Giờ đây chuyện trần ai lạc định, còn lợi ích gì để che giấu, cũng chẳng còn nguy hiểm nào đáng sợ, đó mới là lúc dễ dàng sự thật nhất."

Hắn khẽ nhếch môi, bổ sung thêm một câu đầy ý vị:

— "Lời thật từ miệng kẻ ngoài quan sát, đôi khi còn đáng tin hơn cả lời của chính đương sự."

AN

Vào đêm, trong phòng ánh nến lung linh tỏa ấm, mùi t.h.u.ố.c đắng vẫn còn vương vấn tan hẳn. Cố Sơn Miên mới đỡ hơn một chút bày bộ dạng tùy hứng, níu lấy Trương Hà đòi uống rượu bằng .

Trương Hà vết thương chỉ mới kết vảy của , vốn dĩ nhất quyết chiều theo. Thế nhưng lão nhân quá tuổi ngũ tuần , sớm đem đứa trẻ hiểu chuyện khiến đau lòng đặt đầu quả tim mà thương xót. Chịu nổi cái vẻ năn nỉ ỉ ôi của , cuối cùng lão cũng đành đầu hàng, xách tới một bầu rượu nhỏ.

Nhấp hai ngụm rượu, hốc mắt Cố Sơn Miên phiếm hồng, trông càng thêm vẻ nhu hòa. Trương Hà , khẽ thở dài một tiếng, giơ bàn tay thô ráp nhẹ nhàng vỗ lên vai :

— "Ta mà con trai, tuổi tác của nó chắc cũng ngang bằng ngươi bây giờ."

Loading...