Yến Quy Vân thấy Trì Dật Ninh đang bỗng nhiên thất thần, hỏi: “Sao ?”
Trì Dật Ninh cụp mắt xuống, nhíu mày: “Không gì.”
Yến Quy Vân: “Vậy thôi, sắp 10 giờ .”
Ở hậu trường, Trần Thế Vũ vui đến mức nhảy cẫng lên, đặt bó hoa bên cạnh túi xách, để lát nữa quên mang về.
“Tiểu Vũ, chị về nha, lát nữa nhớ khóa cửa đó.” Người chị đồng diễn vọng .
Trần Thế Vũ cây đàn violin và một vật phẩm còn cất, gật đầu: “Vâng, chị Trà Trà, chị về .”
Sau đó liền cúi sắp xếp các bản nhạc phổ lộn xộn bàn.
“Cạch!” Một tiếng đóng cửa đột ngột vang lên.
Trần Thế Vũ đang chăm chú bản nhạc phổ, tiếng động lớn bất ngờ làm cho giật .
Quay , thấy một mặc đồ đen chắn cửa… và khoá trái nó .
Trần Thế Vũ kéo khóa áo khoác xuống, để lộ một bó dây thừng đen cùng một cây gậy điện ngắn hơn khuỷu tay một chút.
“Anh là ai! Không thẻ cửa ngoài!”
Trần Thế Vũ c.ắ.n răng lớn tiếng mắng.
“Vào bằng cách nào ? Điều đó quan trọng ? Tiểu Vũ~”
Người đàn ông mặc đồ đen tháo chiếc mũ lưỡi trai xuống, để lộ một cặp kính. Ánh mắt gã ghê tởm như con cóc, chằm chằm khiến thấy kinh tởm.
“Anh làm gì... Mau mở cửa !” Trần Thế Vũ phòng nghỉ cách nơi một , liền với tay cầm lấy một cây đàn violin, chuẩn dùng làm vũ khí phòng .
“Tiểu Vũ... Cậu nhớ rõ ? Chúng từng học cùng trường cấp hai đó, giọng mà nhận ?”
Giọng càng thêm đáng khinh của đàn ông mặc đồ đen khiến Trần Thế Vũ cảm thấy buồn nôn. Cậu chỉ thể c.ắ.n răng cố gắng di chuyển đôi chân đang mềm nhũn lùi , lùi hai bước thì eo chạm mép bàn.
Vị trí cách phòng nghỉ còn một khá xa. Muốn chạy trốn e rằng khó...
Bởi vì xung quanh vị trí đều là các loại nhạc cụ như trống Jazz và đàn Cello, vây quanh. Nếu chạy ngoài còn ngang qua đàn ông mặc đồ đen .
Thật con nó xui xẻo...
“Cút ngoài cho ... Bằng đừng trách khách khí!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/so-xa-hoi-xuyen-thanh-vai-ac-cau-ay-phat-dien-o-show-hen-ho-roi/chuong-174.html.]
Trần Thế Vũ gầm nhẹ một cách ác độc, ý đồ thông qua việc phát tiếng động để giảm bớt sự căng thẳng của cơ thể.
Erinn
“Đừng kêu nữa, Tiểu Vũ. Tôi sớm tìm hiểu rõ ràng quỹ đạo hành động của tất cả các khi buổi diễn tấu kết thúc...”
Người đàn ông mặc đồ đen từng bước tới. Trần Thế Vũ một tay cầm cần đàn violin, mắt híp , chằm chằm bước chân của gã.
“Rốt cuộc là ai... Cái gì mà bạn học cấp hai! Anh đeo khẩu trang nhận !”
“Được, cần... Sao thể để Tiểu Vũ sự tồn tại của chứ. Cậu cứ từ từ đoán !” Giọng đáng khinh ghê tởm của đàn ông mặc đồ đen khiến da đầu Trần Thế Vũ tê rần.
“Tôi , mau cút , sẽ coi như chuyện từng xảy . nếu cố chấp tới gần, đừng trách khách khí!”
Trần Thế Vũ dồn đến đỏ cả mắt, cố gắng kiềm chế để giọng run rẩy.
“Sao thể bỏ qua cơ hội như chứ? Tiểu Vũ, lớn lên đáng yêu như , cửa thể chú ý an chứ? Để cho loại như cơ hội lợi dụng!”
Người đàn ông mặc đồ đen xong, tính toán vứt bó dây thừng sang một bên .
Trần Thế Vũ thừa dịp lúc gã ném dây thừng, đ.á.n.h đòn phủ đầu. Cầm cây đàn violin ném mạnh về phía chân gã, ngờ đàn ông mặc đồ đen đột nhiên xoay dùng hai tay bắt !
“A, Tiểu Vũ, loại đồ vật hề lực sát thương vô dụng lắm.”
Người đàn ông mặc đồ đen một tay cướp lấy cây đàn violin khỏi tay Trần Thế Vũ đập mạnh xuống đất.
“Rầm,” một tiếng động lớn vang vọng khắp đại sảnh hậu trường.
Trong nháy mắt, cây đàn violin đập đến chia năm xẻ bảy, dây đàn văng tứ tung rối loạn sàn.
“Rốt cuộc làm gì...”
Nhìn sức lực của , Trần Thế Vũ nuốt nước miếng, giọng trở nên khàn khàn vì hoảng sợ.
Người vẻ cao hơn mấy centimet, thể trạng cũng lớn hơn gấp đôi.
Từ nhỏ yếu, võ, càng sức…
“Có thể làm gì chứ, hồi cấp hai thích nhiều như thế nào ? Cho dù thèm lấy một cái... vẫn như cũ, mỗi ngày lặng lẽ chăm chú . Hì hì... Hôm nay rốt cuộc thể nếm , Tiểu Vũ...”
Trần Thế Vũ đó định tiến sát , nhấc chân đá văng gã, nhưng chân gã túm lấy bằng một tay, tay nhanh chóng rút cây gậy điện cắm bên hông.
“Buông ...”
Trần Thế Vũ dùng sức đẩy thì kịp nữa . điện giật hôn mê bất tỉnh.