Lấy thêm một cái gối từ trong tủ âm tường , thử độ êm của nó đặt nó lên đầu giường , đó Thường Thanh ấn tiểu Dã ngốc nghếch lên giường.
Trì Dã run rẩy cứ như heo đưa lên bàn làm thịt , Thường Thanh khuôn mặt nhỏ nhắn cau hết cả , thấy thế nào cũng đáng yêu, bèn hôn chụt một cái lên đó.
Trì tiểu công tử vẫn sợ tên lưu manh , nhất là vô cơn ác mộng chịu chiếc giường , thành thử lúc đầu chỉ thiếu máu, giờ thì chỉ hôn mê ngay tắp lự.
Thường Thanh chơi Bạch thiếu gia một cú xong nên tâm tình bây giờ , dịch dịch cái đầu thương của tiểu Dã một cách cẩn thận xong, ôm , vỗ vỗ lưng và : “Mau ngủ !”
Nói xong Thường Thanh nhắm hai mắt , nhưng cái trong lòng thì cứng như khúc gỗ. Chủ tịch Thường liền chút chịu yên, bàn tay bắt đầu sờ xuống. Cái mềm mềm giữa bắp đùi trơn nhẵn, bởi vì chỉ vài sợi lông lơ thơ nên xúc cảm vô cùng. Cách một lớp da mềm mại, Thường Thanh xoa xoa noãn đản tròn tròn, còn dùng ngón tay khẩy khẩy vài cái.
Cho dù xoa nắn thế nào, thứ trong tay vẫn im ắng như gà con ngủ say. Thường Thanh nhớ tới cảnh trong phòng nhạc, khỏi nhụt chí nghĩ thầm: nếu thấy đang yếu ớt, sợ chẳng chịu nổi thì làm hai viên viagra !
Nghĩ nghĩ, cuối cùng cứ nắm ngủ mơ mơ màng màng.
Ngủ dậy, chủ tịch Thường thấy thần thanh khí sảng vô cùng.
Còn Trì Dã trằn trọc cả một đêm, đến gần sáng mới ngủ . Thường Thanh hiểu vì quân vương lên buổi chầu sớm — ôn nhu hương là phần mộ chôn hùng! Nhìn tiểu Dã mặt mày thanh tú bên cạnh , Thường Thanh thấy thế nào cũng đủ.
suy cho cùng Thường Thanh cũng là làm việc lớn! Lề mề giường 3 tiếng xong, liền dứt khoát xỏ dép, xuống lầu mở hội nghị thường kỳ.
Đi tới cửa phòng họp thì đột nhiên thấy thị trưởng Bạch và Bạch Uy trong phòng khách.
Nữ thư ký qua đón : “Chủ tịch, đang gọi điện cho ngài! Thị trưởng Bạch …”
Thường Thanh đợi cô hết vội vàng về phía thị trưởng: “Khách quý, khách quý! Ngài đến gọi để còn chuẩn !”
Thị trưởng Bạch đáp: “Chuẩn gì chứ? Tôi đến vì công việc, mà chỉ là nhà của nhân viên đến gặp sếp của con thôi.”
Chủ tịch Thường vội : “Hoan nghênh! Rất hoan nghênh!”
Bạch Uy vẫn bình tĩnh chằm chằm đôi chân tất của Thường Thanh. Tuy Thường Thanh để ý chuyện vặt vãnh, nhưng lúc cũng hổ: “Ai da, hôm qua ngủ muộn quá, mới dậy thôi, đến tất cũng , để chê ! Ha ha…”
Thị trưởng Bạch gạt tay , đều là bạn bè cả, cần chú ý tới dáng vẻ quá.
Bạch Uy thì siết c.h.ặ.t t.a.y , móng đ.â.m cả bàn tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/so-doi-thay/chuong-14.html.]
Lần thị trưởng Bạch tới, mục đích khác, mà thật sự là đến chuyện của con trai. Vốn là hai cha con giận dỗi , con trai mới dỗi bỏ đến trung tâm thương mại, nào ngờ con kiên trì làm tiếp. mà nó thấy nó làm việc ở siêu thị vất vả quá, gầy xọm thì thương ơi là thương, nên bảo ông đến xem xem thế nào. Chuyện riêng thế , thật tiện gọi điện chỉ thị, cho nên ông đành tự tới công ty một chuyến.
Thường Thanh bắt đầu cực lực khen Bạch thiếu gia, chỉ thiếu nước khen y thể bay lên trời hái , xuống biển lớn bắt cá mập mà thôi!
Thị trưởng Bạch mỉm lắng , xem phần hưởng thụ.
Đột nhiên Bạch Uy xen mồm hỏi: “Nếu làm thì thể theo ngài học quản lý ?”
Đang ở mặt cha cho nên chủ tịch Thường liền kéo tay Bạch Uy, chân thành : “Tôi điều tới bên từ sớm , nhưng vẫn ! Công ty cần thanh niên tài tuấn như !”
Bạch Uy chán ghét gạt tay cầm khăn ướt bàn lau lau.
Thị trưởng Bạch nghiêm nghị trách y lễ phép, đó áy náy với Thường Thanh, đứa con bất hiếu giao cho giám đốc Thường , nó chỗ nào đúng thì lượng thứ cho nhé!
Thường Thanh đáp, gì , ngài khách khí quá .
Vì , Bạch Uy trở thành trợ lý đặc biệt của chủ tịch Thường.
Sau đó, thị trưởng Bạch gọi điện tới, gần đây Bạch Uy giao du với bạn , nên nếu đến công ty tìm nó thì để ý chút.
Thường Thanh ngoài miệng , trong bụng nghĩ chắc chắn khỏi liên quan đến vị tiểu tổ tông đang lầu .
Khụ, vẫn “chết hoa mẫu đơn, làm quỷ cũng phong lưu”, chẳng lẽ là mạng phân bón cho hoa ?
Tên Bạch Uy cũng tiện thật, bữa trưa liền theo sát m.ô.n.g Thường Thanh lên lầu.
Thấy Bạch, Trì Dã liền xúc động đến chảy cả nước mắt, nhào lòng , nghẹn ngào một hồi, khiến Bạch Uy bắt đầu căm tức trừng Thường Thanh.
Thường Thanh chả thèm phản ứng hai bọn họ, trong bụng cực hận Trì Dã, tang cái gì chứ! Chẳng chỉ sờ JJ vài cái thôi ? Ông thực sự làm mi!
Bởi vì Trì Dã thể gặp khác nên chỉ thể ăn ở lầu. Chờ quán ăn đưa cơm tới, ba liền quanh bàn xơi cơm.
Nhìn hai thằng , gắp cho em một miếng cá, em gắp cho cái đùi gà, trong mắt chả khác, đầu tiên Thường Thanh thấy thật sự hối hận vì ôm cái chậu c*t !
Nghĩ vầy là sỉ nhục Lôi Phong đó!