Quý Vân Chu mơ màng mở mắt , nhanh chóng nhận cách bày trí trong phòng gì đó đúng. Đây là phòng của Thu Thiên, mà hình như là… phòng của Cố Trầm Phong? Nghĩ đến đây, nuốt nước bọt đầy lúng túng. Không chứ? Sao chui phòng của Cố Trầm Phong ?
Vậy cái đồ vật ban nãy là…? Nghĩ đến đây, Quý Vân Chu vội vàng lắc đầu, mặt cũng đỏ bừng lên. Cậu lập tức bật dậy, cách xa Cố Trầm Phong một chút.
Cố Trầm Phong lúc cũng mơ màng mở mắt , thấy gương mặt nhỏ đỏ ửng của Quý Vân Chu, con ngươi mênh m.ô.n.g sương mù, ánh mắt cũng trở nên sâu thẳm, càng thêm kích động.
Anh lập tức , đưa lưng về phía Quý Vân Chu. Quý Vân Chu vì quá hoảng nên để ý động tác nhỏ đó, lúng túng hắng giọng :
“Xin , tối qua vệ sinh về thì nhầm phòng. Tôi về phòng Thu Thiên đây.”
Nói xong, vội vàng dậy trở về phòng Thu Thiên. Thấy Thu Thiên vẫn còn đang ngủ say, âm thầm thở phào một . bây giờ thở phào còn sớm, chỉ mong Thu Thiên phát hiện đêm qua nửa đêm trong phòng, nếu sẽ khó giải thích.
Nghĩ , Quý Vân Chu nhẹ nhàng giường, tiếp tục ngủ.
Chớp mắt đến tám giờ sáng, Cố Trầm Phong gõ cửa :
“Bữa sáng xong .”
Nghe thấy giọng , Quý Vân Chu liền bật dậy, Thu Thiên cũng tỉnh dậy theo, ngạc nhiên hỏi:
“Anh Vân Chu, tối qua ?”
Quý Vân Chu vô tội đáp:
“Anh ?”
Thu Thiên "ồ" một tiếng :
“Vậy chắc là em mơ, mơ linh tinh.”
Nghe , Quý Vân Chu thở phào. Nếu lúc Thu Thiên mà thấy khuôn mặt đỏ ửng của , chắc chắn sẽ nghĩ là mơ nữa.
Thu Thiên tiếp:
“Đi thôi, cùng ăn sáng . Không sáng nay dì làm món gì nữa.”
Nghe , Quý Vân Chu cũng chút mong chờ. Dì nấu ăn ở nhà Cố Trầm Phong đúng là siêu ngon. Cậu nuốt nước bọt một cách vô thức, đó rửa mặt mới bàn ăn. Vừa xuống, thấy gương mặt điển trai của Cố Trầm Phong là lập tức nhớ đến chuyện sáng nay, liên tưởng đến hôn , mặt đỏ bừng.
Cố Trầm Phong thấy bộ dạng lúng túng của thì hứng thú, lặng lẽ ngắm . Quý Vân Chu cảm nhận ánh mắt của thì trừng mắt một cái, cúi đầu ăn sáng. Ngay đó thấy khẽ bật .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/sau-khi-yeu-duong-qua-mang-voi-ke-thu-khong-doi-troi-chung-toi-lat-xe-trong-chuong-trinh-thieu-nhi/chuong-48.html.]
Cậu tên chắc chắn đang nhạo nên cam lòng, vươn chân định đạp một cái, nhưng né . Quý Vân Chu hừ lạnh một tiếng, thấy Cố Trầm Phong đang định gắp há cảo tôm liền nhanh tay gắp .
Cậu đắc ý :
“Thơm thật đấy.”
Nói c.ắ.n một miếng, lớp vỏ mềm mịn hòa với nhân tôm đầy đặn, hương vị tuyệt vời. Càng tuyệt hơn là món cướp từ tay Cố Trầm Phong. Cậu cố ý và :
“Ngon thật.”
Cố Trầm Phong bật khẽ, , mấp máy môi thành tiếng:
“Trẻ con.”
(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)
Quý Vân Chu lườm một cái, đó nhanh tay cướp luôn miếng thịt kho tàu mà định gắp. Vừa ăn :
“Ngon ghê! Miếng thịt mỡ nạc xen kẽ, vị đậm đà, chút ngọt nhẹ, thơm ngon khó quên.”
Cố Trầm Phong lặng lẽ thốt hai chữ:
“Trẻ con.”
Thu Thiên thấy khẩu hình miệng của nên cũng hai đang “đấu đá ngầm”, vẫn tưởng bầu khí hòa hợp. rằng gầm bàn, chân Quý Vân Chu đang chân Cố Trầm Phong kẹp chặt.
Lý do là vì nãy định đạp nhưng phát hiện, giờ kẹp chặt rút . Quý Vân Chu trừng mắt dùng chân đạp tiếp.
Cố Trầm Phong vì đang kẹp c.h.ặ.t c.h.â.n nên né , nhưng cũng chẳng cảm giác gì.
Quý Vân Chu thấy ăn thịt kho tàu ngon lành, chút phản ứng thì cảm thấy nản, vội vã rút chân .
giữ chặt, vẻ mặt thản nhiên gắp thêm há cảo. Ăn xong còn :
“Há cảo ngon thật.”
Quý Vân Chu cạn lời. Không ngờ phản đòn, nhưng chịu thua. Dù đang dép lê. Cậu rút chân , định nhanh chóng thu về nhưng ngờ phòng , kẹp chặt nữa.
Quý Vân Chu bực quá, đá một cái. Mùa hè Cố Trầm Phong mặc quần lửng, chân đá trúng da , mát lạnh dễ chịu.
Cố Trầm Phong ngờ đá thật, mà chân còn mềm nữa, khiến bất ngờ.
Quý Vân Chu nhân lúc đó rút chân về, nhưng chiếc dép rơi cạnh . Cậu đành thò chân qua tìm dép.