Cố Trầm Phong Quý Vân Chu đang , chút bất lực. Vì là mùa hè, quần áo mặc cũng mỏng, thể cảm nhận rõ sự mềm mại của , ánh mắt cũng trở nên kỳ quái hơn.
Quý Vân Chu thấy gì, liền đắc ý lên tiếng:
“Sao? Cạn lời ?”
Cố Trầm Phong khẽ lắc đầu bất đắc dĩ, đó đưa tay ôm lấy eo Quý Vân Chu, bất ngờ đè xuống. Tình thế đổi quá nhanh khiến Quý Vân Chu ngơ ngác, ngờ chuyện thành thế . Cậu trợn to mắt Cố Trầm Phong, sững sờ.
Cậu nhận mặt hai áp gần , thở nóng rực của Cố Trầm Phong phả lên mặt . Cảm nhận luồng khí nóng , Quý Vân Chu mới dần hồn , vội định đẩy , nhưng hai tay giữ chặt, áp lên đỉnh đầu.
Cậu trừng mắt, gắt lên:
“Cố Trầm Phong! Thả !”
(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)
Cố Trầm Phong bình thản phun hai chữ:
“Không thả.”
Quý Vân Chu lạnh:
“Vậy là ép đấy.”
Nói định co chân lên đá bụng Cố Trầm Phong, kết quả chân kẹp chặt.
Dù Cố Trầm Phong vẫn là một trai trẻ, đắc ý, chăm chú quan sát biểu cảm của Quý Vân Chu. Thấy hổ, giận dữ, khoé miệng khẽ cong lên.
Quý Vân Chu thấy nhạo , tức đến mức nghẹn lời, liền vùng vẫy thoát . tay vẫn giữ chặt, thở nóng hổi của vẫn ngừng phả lên mặt .
lúc , đạo diễn phát hiện camera trong phòng ngủ của Quý Vân Chu tắt, bèn sai phim đến kiểm tra. Trùng hợp là Quý Vân Chu quên đóng cửa phòng. Quay phim đến cửa thì chứng kiến cảnh tượng , trong mắt là bối rối.
Chẳng Quý Vân Chu và Cố Trầm Phong là đối thủ đội trời chung ? Sao thiết đến ? Lẽ nào thứ đều là giả? Chỉ để che giấu mối quan hệ yêu đương thật?
Nghĩ tới đây, phim hít một . Quý Vân Chu và Cố Trầm Phong thấy tiếng , theo phản xạ sang. Quay phim gượng:
“Các cứ tiếp tục , đừng để ý tới .”
Tiếp tục cái gì nữa chứ?
Cố Trầm Phong lập tức buông tay Quý Vân Chu, về vị trí cũ. Quý Vân Chu vội vàng nhảy xuống, chạy tới mặt phim:
“Cảnh xoá giúp nhé.”
Quay phim lắc đầu. Quý Vân Chu :
“Tôi trả tiền cho !”
Quay phim vẫn lắc đầu:
“Xin , làm .”
Người giống mấy , dễ tiền mua chuộc. Anh dứt khoát từ chối, còn thể hiện kiên quyết. Quý Vân Chu cảm thấy danh tiếng bao năm của coi như xong thật .
Cậu điên cuồng gào thét trong lòng, chán nản về chỗ , chui chăn trùm kín đầu, đối mặt với cuộc đời tăm tối nữa.
Cậu chỉ hỏi: “Sao chuyện thành thế chứ?”
Hu hu hu…
Nghĩ ngủ . Tỉnh dậy cũng tạm quên chuyện xảy . Cậu vui vẻ xách ghế nhỏ cửa, xem khác làm việc. Vì chương trình tịch thu hết nguyên liệu nấu ăn nên định dọa đạo diễn để đòi , ai ngờ đạo diễn chạy mất, còn cách nào khác đành ngoan ngoãn làm nhiệm vụ.
Quý Vân Chu thảnh thơi hóng gió, tâm trạng cực kỳ thoải mái. Thời gian trôi qua nhanh chóng, tới trưa bắt đầu chuẩn cơm trưa.
Cố Trầm Phong cũng giúp đỡ bên cạnh. Nặc Nặc quấn lấy hai rời. Chẳng bao lâu , bữa trưa xong. Ba ăn cùng , món chính là lẩu tôm cua cực kỳ ngon miệng, Quý Vân Chu ăn mà thấy cực kỳ thoả mãn.
Sau bữa trưa, buổi ghi hình hôm nay cũng kết thúc. Đến giờ chia tay, Quý Vân Chu và Cố Trầm Phong dắt theo Nặc Nặc cổng. Khi Nặc Nặc chuẩn lên xe, ngoái đầu họ, chạy ôm lấy chân cả hai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/sau-khi-yeu-duong-qua-mang-voi-ke-thu-khong-doi-troi-chung-toi-lat-xe-trong-chuong-trinh-thieu-nhi/chuong-37.html.]
“Anh ơi, em nỡ xa hai .”
Nặc Nặc quyến luyến cả Quý Vân Chu và Cố Trầm Phong, ôm chân Quý Vân Chu, tay kéo tay Cố Trầm Phong.
Quý Vân Chu bật , xoa đầu bé:
“Nặc Nặc, xem ai tới đón em kìa?”
Nặc Nặc ngẩng đầu thấy , lập tức lao đến ôm:
“Mẹ!”
Mẹ Nặc Nặc nhéo má bé:
“Đồ bé vô tâm .”
Nặc Nặc ngượng ngùng lè lưỡi. Mẹ bé dẫn bé , Nặc Nặc hỏi:
“Mẹ ơi, thể đưa Vân Chu và Trầm Phong về nhà ạ?”
Mẹ Nặc Nặc bật , :
“Hai còn công việc nữa, hơn nữa sắp tới sẽ chương trình tiếp, con sẽ sớm gặp họ thôi.”
Nặc Nặc chu môi suy nghĩ một chút, đó gật đầu, chào tạm biệt Quý Vân Chu và Cố Trầm Phong rời .
Sau khi Nặc Nặc , Cố Trầm Phong nhận một cuộc điện thoại. Vừa nhấc máy trợ lý báo:
“Anh Phong, xe giữa đường hỏng .”
“Xe mới tới kịp, là nhờ xe khách mời khác về thành phố nhé?”
Cố Trầm Phong ừ một tiếng, sang Quý Vân Chu. Vì nãy giờ trò chuyện với Nặc Nặc khá lâu, các khách mời khác đều rời . Do đều tự xe tới nên chương trình chuẩn xe riêng, xe của ekip chỉ đủ chở nhân viên.
Bây giờ họ đang ở một vùng quê, căn bản bắt xe, xe buýt thì một tiếng mới một chuyến, quá chậm.
Cố Trầm Phong nghĩ tới lịch trình chiều nay, thể đến muộn, liền Quý Vân Chu, hỏi:
“Quý Vân Chu, thể cho nhờ về thủ đô ?”
“Cảm ơn.”
Ban đầu Quý Vân Chu định từ chối, nhưng câu cảm ơn khiến cảm thấy dễ chịu vô cùng. Nghe đối thủ đội trời chung cảm ơn thật là... tai. Thế nên gật đầu:
“Được thôi.”
“Lên xe .”
Cố Trầm Phong khẽ đáp, cùng Quý Vân Chu lên xe, ở hàng ghế . Trợ lý ghế thấy Cố Trầm Phong cũng lên xe thì sững , nhưng gì.
Quý Vân Chu lên xe liền hỏi:
“Anh định tới ? Nếu tiện đường thì đưa .”
Cố Trầm Phong trả lời:
“Cảm ơn, tới đài truyền hình Ngọc Kinh.”
Quý Vân Chu gật đầu, dặn tài xế đưa Cố Trầm Phong tới đài truyền hình mới về nhà . Sau đó nhắm mắt nghỉ ngơi, Cố Trầm Phong cũng tựa lưng nhắm mắt dưỡng thần.
Thời gian trôi nhanh, xe đến cửa cao tốc. Tài xế để ý thấy xe đang bám theo họ. Sau khi rẽ khỏi cao tốc, phát hiện một chiếc xe đỏ cứ bám sát, quẹo trái, quẹo cũng rời, trong lòng bắt đầu thấy lo lắng, chẳng lẽ là fan cuồng?
Tài xế nghĩ ngợi một lúc, thấy vài đường thể đến đài truyền hình nên liền đổi tuyến, nhưng xe đỏ vẫn theo sát. Anh vội với Quý Vân Chu:
“Ông chủ, hình như fan cuồng bám theo xe , sẽ tăng tốc.”
Quý Vân Chu đáp một tiếng, tài xế lập tức đạp ga, xe fan cuồng cũng tăng tốc bám theo. Tài xế tiếp tục tăng ga, xe bắt đầu chao đảo. Người Quý Vân Chu nhẹ, lắc Cố Trầm Phong, đó cảm nhận một cảm giác ấm áp.
Quý Vân Chu khỏi trợn to mắt.