Sau Khi Vạn Người Ghét Mặc Kệ Tất Cả Phát Điên Trong Show Du Lịch - Chương 79: Hạnh phúc vững vàng (1)
Cập nhật lúc: 2026-04-14 18:14:57
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: YACchan
Khán giả ào ào bình luận, điên cuồng soi từng chi tiết.
[Ngọt quá ngọt! Tối qua hai làm gì khai mau!]
[Tui thật là tiền đồ, đầu tiên đu trúng couple thật nè!]
[Còn ai ảnh đế Lục của chúng Weibo điên cuồng tuyên bố chủ quyền ! Mau đu! Ép đầu đu couple!]
...
Đạo diễn thoáng qua phần bình luận hậu đài, cuối cùng yên tâm cầm lấy bình giữ nhiệt, tao nhã thưởng thức dưỡng sinh.
Chỉ cần hai họ diễn trò trong chương trình, thì chẳng gì to tát cả. So với những nghệ sĩ phốt nặng nề ngoài , hai yêu đương thôi cũng nhẹ như lông hồng.
Cuộc sống cứ thế trôi êm đềm.
Đạo diễn lượng xem ngừng đổ về hậu đài, xem thỏa mãn gặm couple.
Tạ Lễ phát hiện máy , dường như nhớ tới điều gì, cố tỏ vẻ bình tĩnh mà chỉnh cổ áo—nhưng chẳng tác dụng gì.
Cậu làm bộ làm tịch hỏi Lục Tuấn Niên: “Tối qua em hình như muỗi đốt, mang t.h.u.ố.c ? Em bôi chút.”
Lục Tuấn Niên đương nhiên mang t.h.u.ố.c bôi, nhưng tiên hỏi: “Bị đốt chỗ nào ? Anh xem nốt đỏ ?”
Tạ Lễ cố ý kéo rộng cổ áo cho Lục Tuấn Niên , ánh mắt liếc sang liền khựng —rõ ràng thấy vết hôn do chính để đêm qua.
Vết đỏ pha tím, là hôn .
Hoàn nốt muỗi đốt gì cả.
Lục Tuấn Niên cảnh đó làm cho choáng váng, lục túi lấy tuýp t.h.u.ố.c mỡ chuẩn sẵn, làm bộ làm tịch bôi cho Tạ Lễ.
“Bôi t.h.u.ố.c chắc sẽ đỡ nhiều đấy, cảm giác thế nào?” Anh cố tình hỏi.
“Cảm giác lắm, bôi xong ngứa nữa.” Tạ Lễ liếc một cái, dậy lấy đồ ăn.
Lục Tuấn Niên cũng lên theo, lặng lẽ bám sát phía .
khán giả dễ lừa, là dân soi livestream cầm kính lúp.
[Đừng diễn nữa bảo bối, nốt muỗi đốt với vết hôn tui vẫn phân biệt nha hehe]
[Đừng giải thích nữa, giải thích là che giấu, che giấu là thừa nhận, ai cũng hiểu mà mấy bé yêu ơi]
[Bắt ! Có tên Tạ Lễ cực đáng yêu! Cố gắng cướp vợ từ tay ảnh đế Lục! Trả tui !]
Lục Tuấn Niên bê bát phía Tạ Lễ, cố tình áp sát: “Ngứa lắm ?”
Tạ Lễ lườm một cái: “Ngứa chứ , là con muỗi nào, hút m.á.u mà còn đau nữa.”
Lục Tuấn Niên trêu bật : “Phải đó đó, con muỗi đúng là phiền thật, hút nhẹ chút.”
Lấy đồ ăn xong, hai chỗ . Ngu Miểu thấy hai phối hợp ăn ý từ , len lén liếc mắt với Hạ Phồn Tinh.
Hai giao lưu bằng ánh mắt.
Ngu Miểu: “Cậu thấy , Tạ ca với Lục ca hình như phát triển lên một tầng mới ?”
Hạ Phồn Tinh phấn khích gật đầu: “Rõ rành rành luôn, chỉ chờ công khai nữa thôi, hehe!”
Vừa kết nối sóng não, ba Lăng Đình cũng nhập hội, cả đám Tạ Lễ và Lục Tuấn Niên đang ăn, đồng loạt chớp mắt.
YACchan
Lăng Đình: “Mấy , hôm qua em là đầu tiên đu đó nha!”
Trịnh Tố: “Còn em nữa còn em! Em ở hiện trường luôn đó!”
Thịnh Thiếu Hằng: “...”
Tạ Lễ bất ngờ lên tiếng, phá tan hội giao lưu ý nghĩ tám chuyện: “Lăng Đình, hôm nay chúng lịch trình gì ?”
Lăng Đình đặt đũa xuống: “Là như vầy, sáng nay dạo phố thương mại nổi tiếng nhất Tần Cảng, đó đến một nhà hàng đặc sắc để check-in, buổi chiều nghỉ hai tiếng, tối đến tòa nhà Via ở Tần Cảng để trải nghiệm các hoạt động cao. Mấy chỗ đó là mấy tụi em thử nên đưa kế hoạch. À, còn nữa, vì cân nhắc đến tình trạng sức khỏe của Tạ ca, em hẹn dịch vụ massage AI của tòa nhà, thể thư giãn một chút.”
Cậu tiếp: “Check-in xong, chúng khỏi tòa nhà Via, buổi tối lên tàu Via, biển ngắm cảnh đêm.”
“Rất , em sắp xếp đấy.” Lục Tuấn Niên .
Lăng Đình khen thì phấn khích: “Yên tâm Lục ca, em tổng kết kỹ kinh nghiệm của các tiền bối , bảo đảm cho chị chuyến du lịch tuyệt vời!”
“Đi du thuyền ngắm đêm á! Vậy về bộ đồ hợp để chụp hình thôi, chị hóa quý cô thượng lưu cái , hahaha.” Ngu Miểu .
“Chị Miểu, chị vốn là quý cô thượng lưu mà, trong các quý cô thì chị là nhất.” Trịnh Tố bên khen lấy khen để.
“Chỉ mấy đứa là miệng ngọt. Sau khi chương trình kết thúc, chúng thường xuyên hẹn chơi nữa đó, chị thể thiếu mấy đứa bạn du lịch !” Ngu Miểu bất ngờ bày tỏ tình cảm, khiến khí ấm hẳn lên.
Hạ Phồn Tinh cũng thở dài: “Nói mà đúng thật, nỡ xa chị chút nào. Hồi nhận show du lịch, em còn sợ gặp bạn đồng hành hợp, em vụng về nữa. Ai ngờ chúng hợp , dễ thương và luôn nghĩ cho như . Giá mà đạo diễn thể thêm vài kỳ nữa thì , nếu thì phát cho fan một tập đặc biệt cũng , em thật sự xa sớm !”
Cô tựa đầu Ngu Miểu, hai tựa sát .
“Yên tâm mấy chị, chúng gặp nha!” Lăng Đình .
Khán giả họ chuyện mà cũng xúc động.
[Hu hu hu, thời gian trôi nhanh thật đấy! Mới định xem show du lịch, show sắp kết thúc , tui xem gì để ăn cơm đây 2333]
[Show thì hết nhưng chúng bao giờ tan nha!]
[Đạo diễn!!! Làm một tập đặc biệt ! Xin luôn đó!]
[+1! Viết tâm thư m.á.u xin tập đặc biệt! Muốn xem quá ! Dù trả tiền SVIP tui cũng chịu!]
Do lượng kêu gọi quá nhiều, đầy bao lâu bình luận đòi tập đặc biệt leo lên top. Đạo diễn suy nghĩ một lát, cuối cùng chốt phương án tập đặc biệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/sau-khi-van-nguoi-ghet-mac-ke-tat-ca-phat-dien-trong-show-du-lich/chuong-79-hanh-phuc-vung-vang-1.html.]
Ăn sáng xong, cả nhóm rời khách sạn.
Khách sạn Lăng Đình chọn vị trí cực , xuống khách sạn, một trạm xe buýt là đến phố thương mại.
Quẹt thẻ lên xe, xe buýt bắt đầu lăn bánh.
Tần Cảng ban ngày cũng vô cùng sầm uất, cao ốc san sát, qua kẻ , các tòa nhà siêu hiện đại đặc trưng lướt qua nhanh trong ống kính, đường đầy rẫy mặc đồ thời thượng.
[Đây là Tần Cảng—quê hương thứ hai từng gặp của tui đó hả?! Bao giờ tui mới đến đây định cư trời hu hu hu ganh tị quá]
[Sang trọng quá , tui cảm thấy du lịch thôi cũng đủ tiền tới đây luôn]
[Xong đời, tái phát hội chứng hổ khi mặc đồ , dám mặc đồ sành điệu phố, cầu xin t.h.u.ố.c chữa!!!]
[Tui là dân bản địa Tần Cảng đây, cứ mà quảng bá cho quê tui nha hahaha. Mấy chị em ơi kệ bà hội chứng hổ vì đồ , cứ , ai thèm quan tâm ánh , tới Tần Cảng một chuyến là hết bệnh luôn!]
“Đây là Tần Cảng hả? Tôi đúng là từng thấy cảnh đời lớn thế ...” Trịnh Tố cảm thán.
Lăng Đình cạnh, cả hai cùng ngoài cửa sổ, trong mắt phần ngưỡng mộ.
“Tần Cảng là nơi , khắp nơi đều là đất vàng, đặc biệt là nhà hát lớn Tần Cảng, nghệ sĩ nào thể tổ chức concert ở đó mới thật sự là thực lực.” Tạ Lễ gật đầu với ba thiếu niên đầy hoài bão.
Lăng Đình lập tức bắt lấy trọng điểm, hưởng ứng: “Hy vọng tụi em cũng một ngày sân khấu lớn như , hát và biểu diễn cho fan.”
“Có chí thì nên. Biết tụi em sẽ nổi đến mức đó? Hãy tin bản .” Lục Tuấn Niên nhướng mày với họ.
[TSLU cố lên! Các chồng ơi, tụi em cả triệu fan đó! Mọi đang dốc sức truyền thông cho tụi em khắp các nền tảng, nhiều chị em làm clip support, quảng cáo ngoài trời, tụi em nhất định làm !]
[TSLU bay cao nhé, Kẹo mềm ngọt luôn theo ! Chờ tụi em nổi khắp cả nước!]
*Kẹo mềm ngọt 酥糖 ghép từ tên của Lục Tuấn Niên và Tạ Lễ.
[Lục ca chuẩn! Có chí thì nên, ai cũng là chí, bỏ cuộc thì nhất định đường!]
Nói một hồi, xe đến trạm.
Xuống xe, vài bước từ trạm đón trả là tới cổng chính phố thương mại.
“Đây chính là công trình biểu tượng của phố thương mại Tần Cảng—hình dạng du thuyền. Chị Miểu, check-in ? Em chụp hình cho chị.” Trịnh Tố hỏi Ngu Miểu.
“Được , chúng chụp chung luôn , kỳ cuối , tranh thủ chụp nhiều chút!” Ngu Miểu lục túi tìm máy ảnh, Hạ Phồn Tinh cũng lấy gậy selfie, đặt xa xa để căn góc chụp.
Tạ Lễ và Lục Tuấn Niên phối hợp làm mẫu thử, giúp căn góc, Ngu Miểu tranh thủ nhấn nút chụp.
“Xong xong , đây nào cả nhà.” Ngu Miểu , tạo dáng, máy tự động đếm ngược chụp ảnh.
“Một hai ba—Minh Tinh Đến Rồi!”
[Aaaa mà thấy ấm lòng! @Đạo diễn Văn quỳ xin tập đặc biệt!]
[Minh Tinh Đến Rồi sống lâu trăm tuổi! Tinh thần đoàn đội bùng cháy !]
Vừa bước chân phố thương mại, mới thực sự hiểu vì phố thương mại của Tần Cảng nổi danh cầu đến .
Những công trình hiện đại mang phong cách mô-đen, dịch vụ đẳng cấp nhưng vẫn thiện, bầu khí mua sắm tuyệt vời— khó hiểu khi ai Tần Cảng cũng hai tay xách đầy túi mà .
Bên ngoài thường truyền tai rằng: “Vào Tần Cảng, dù ví chỉ còn ba hào cũng thể móc sạch.”—lời sai chút nào.
Dạo mệt thì phòng nghỉ thông minh, thư viện ngoài trời mini, cả phòng karaoke mini độc đáo, ngay cả những hướng nội cũng thể tìm thế giới riêng trong con phố náo nhiệt.
Mức độ sáng tạo ở đây khiến nên kiến trúc tập trung việc mua sắm.
Ba trai trẻ cứ thế tụt phía cả nhóm. Những năm tháng khổ luyện ở công ty cũ, mãi mới cơ hội ngoài thế giới, tới thấy rõ sự khác biệt của đẳng cấp, đối với họ—những còn non kinh nghiệm— là áp lực, cũng là động lực.
Tạ Lễ thì từng tới phố thương mại nhiều , nên thấy bất ngờ mấy. mỗi đến mang một cảnh sắc khác biệt, đặc biệt là .
Trước đến phố chỉ là thẳng tiến đến vài cửa hàng quen, tận hưởng dịch vụ VIP, lạnh nhạt và cô độc. Còn , giữa dòng đông đúc, Tạ Lễ trở thành một phần của nó.
Thì , dạo phố cùng ba năm bạn cảm giác như .
Phòng karaoke mini ở đây khác hẳn với các thành phố khác, bên trong còn điều thú vị riêng. Tạ Lễ bước tới, quét mã thanh toán mở cửa.
“Ê, Tạ ca thử KTV hả? Vậy em với Phồn Tinh vô phòng bên cạnh !” Ngu Miểu tinh mắt kéo theo Hạ Phồn Tinh. Ba Lăng Đình cũng chạy chọn phòng.
Lục Tuấn Niên theo phòng KTV, lúc đó Tạ Lễ đang nghiên cứu cách sử dụng.
Không gian khá rộng, đủ chỗ cho ba đến năm , bên trong máy bán nước tự động, uống gì cũng thể gọi, thợ phim cũng tìm góc chụp định.
“Muốn hát ?” Lục Tuấn Niên Tạ Lễ hỏi.
“Không, chỉ xem thử thôi. Trước đây tới mấy , tránh mấy chỗ nhỏ nhỏ như . Tự nhiên giờ thử.” Tạ Lễ trả lời thẳng thắn.
“Đã thanh toán , dù cũng đang chơi, thử luôn cho ?” Lục Tuấn Niên kéo Tạ Lễ cùng chọn bài hát.
Tạ Lễ vội lắc đầu từ chối: “Đừng đừng đừng, hát hò là chuyện chuyên nghiệp, để cho Lăng Đình họ lo . Em hát dở lắm, giọng còn lệch tông.”
“Em hát, cũng thích .” Lục Tuấn Niên thẳng.
Tạ Lễ liếc máy , lúng túng nghiêng tới gần Lục Tuấn Niên, giả vờ chọn bài, thực thì dùng ngón tay chọc một cái, ngẩng đầu đối mắt, như : “Đang livestream đấy, đừng linh tinh.”
Lục Tuấn Niên gan to thật, cứ như đ.â.m thủng tấm kính ngăn giữa hai , để cả thế giới một chút 'danh phận' ở chỗ Tạ Lễ, liền : “Thu , làm nhạc chuông điện thoại, dù em dở, riết cũng quen thôi.”
Tạ Lễ: “???”
Cái gì trời, thế mà ?!
Tạ Lễ phục: “Vậy . Anh hát thử xem nào?”
“Cũng thường thôi, cũng giỏi hát, giờ hát bao giờ .” Lục Tuấn Niên .
Lục Tuấn Niên: “Oẳn tù tì , ai thua thì lấy giọng làm nhạc chuông điện thoại, trong một tháng, thế nào?”
Tạ Lễ bắt kèo bất ngờ, kịp phản ứng. cũng dập tắt hứng của Lục Tuấn Niên, bèn liều một phen: “Được thôi, vấn đề. nếu hát dở quá đừng than nhé, là miễn trách nhiệm.”
“Vậy để hát .” Lục Tuấn Niên cổ vũ Tạ Lễ, hắng giọng: “Anh chọn bài .”