Sau Khi Vạn Người Ghét Mặc Kệ Tất Cả Phát Điên Trong Show Du Lịch - Chương 72: Vợ ơi vợ ơi vợ ơi (1)
Cập nhật lúc: 2026-04-14 18:14:47
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: YACchan
Sáng sớm, dì giúp việc nhà Lục Tuấn Niên chuẩn bữa sáng phong phú, chuyên viên trang điểm và tạo hình của studio Lục Tuấn Niên mang theo dụng cụ đến làm tạo hình cho .
Tạ Lễ sofa tầng hai, Lục Tuấn Niên mặc bộ vest cao cấp do thương hiệu chuẩn .
Vest màu nâu đậm vốn thường xuất hiện t.h.ả.m đỏ, cũng khó kiểm soát, mà mặc Lục Tuấn Niên như mẫu nam trong show diễn, khung xương mỹ nâng đỡ bộ đường cắt và phom dáng bộ vest, kiểu dáng càng tôn lên đôi chân dài thẳng tắp của , khuy măng sét đính kim cương đen toát lên vẻ xa hoa kín đáo, thần bí điềm tĩnh.
Tạ Lễ sững trong chốc lát.
Lục Tuấn Niên trang điểm xong thì cố ý tới mặt Tạ Lễ: “Đẹp ?”
Làm mà cho .
Tạ Lễ gật đầu, chút keo kiệt mà khen ngợi: “Đẹp chứ, còn bảnh nữa, cực kỳ hợp với khí chất của . Không hổ là gương mặt đại diện cầu, thương hiệu gsiis thật mắt .”
Lục Tuấn Niên khẽ , bỗng cúi xuống, ghé sát gần : “Anh tới địa điểm sự kiện , tối sẽ tới đón em, nhà cửa em cứ tự do sắp xếp.”
Nói xong, Lục Tuấn Niên nhanh chóng đặt một nụ hôn lên má , khiến đám nhân viên trong studio sững sờ.
Đây còn là ông chủ mà họ từng ?
Tình cảm ông chủ dành cho Tạ Lễ sắp tràn cả ngoài chứ! Ngay cả lúc trang điểm cũng cứ liếc mắt lén !
YACchan
Tạ Lễ bóng lưng họ rời , âm thầm nén nhịp tim đang đập mạnh.
Dì giúp việc tới dọn dẹp, Tạ Lễ giúp một tay, nhưng dì những từ chối mà còn mang tới cho đĩa trái cây cắt sẵn: “Tạ ca, ông chủ dặn , là chủ nhân của căn nhà , lý nào làm việc.”
“Tôi... á?” Tạ Lễ chỉ chính .
Dì giúp việc tươi như hoa: “ đúng , chỉ là khi nào với ông chủ kết hôn thôi?”
Tạ Lễ ngại ngùng: “Tụi ... tụi , cần vội dì.”
Dì đáp: “Dì hiểu mà, đính hôn mới kết hôn chứ, dì làm việc tiếp đây, Tạ ca cứ tự nhiên.”
Tạ Lễ sofa, trong lòng chút tê tê.
Kết hôn với Lục Tuấn Niên, từng nghĩ tới.
Ở biệt thự một lúc, Tạ Lễ tranh thủ về nhà một chuyến.
Ngôi nhà mới của lạnh lẽo, trong nhà chẳng trang trí gì, hồi đó rời khỏi nhà họ Tạ vội vàng, gần như chẳng mang theo gì. Sau đó chẩn đoán nhầm, tưởng sống bao lâu nên càng bận tâm chuyện trang hoàng ngôi nhà lạnh ngắt .
Lâu ở, mở cửa , liền cảm thấy một luồng lạnh lẽo ập tới.
Bật đèn lên, trong căn nhà trống rỗng ngoài còn ai khác.
Tạ Lễ lên sofa, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Rõ ràng chỉ yên tĩnh một chút, nghĩ gì cả, nhưng hiểu , Lục Tuấn Niên cứ như hóa thành hồn ma, mỗi nhắm mắt sẽ hiện lên, mãi xua khỏi đầu.
Tạ Lễ xoa bụng, bất đắc dĩ với sinh linh nhỏ hiểu chuyện: “Cha con thật đáng ghét.”
Tạ Lễ phòng, chọn một bộ quần áo phù hợp trong tủ, tắm, khi thì nhận tin nhà họ Tạ từ tin tức, và Lục Tuấn Niên cùng về ăn cơm tối.
Tạ Lễ cảm thấy vô cùng nực , nhà họ Tạ mà mời Lục Tuấn Niên cùng về ăn cơm, đúng là châm chọc hết mức.
Hồi đó nhà họ Tạ từng mỉa mai Lục Tuấn Niên mặt bao , cố tình chọc chỗ đau của , bây giờ cũng giỏi đấy, còn dày mặt đến mức .
Tạ Lễ lười tranh luận với họ, từ chối thẳng thừng.
Biết trong lòng Lục Tuấn Niên còn hận nhà họ Tạ hơn cả .
Tạ Lễ vốn định sửa soạn dạo phố, đột nhiên nhận thư mời sự kiện do Lục Tuấn Niên gửi.
Tấm thiệp mời vốn , ban đầu định , nhưng giờ nảy sinh hứng thú, xem thử.
Tại hiện trường sự kiện đông nghịt , Tạ Lễ mấy hứng thú, chỉ tò mò về buổi tiệc tối.
Dạ tiệc tổ chức ở tòa cao ốc trung tâm thành phố, Tạ Lễ mặc vest, bước xuống xe của ban tổ chức tới tiếp đón.
Cậu ăn mặc quá nổi bật, nhưng vest đen kết hợp với gương mặt toát lên khí chất vô cùng cao quý.
Dạ tiệc quy tụ nhiều nhân vật tai to mặt lớn, Lục Tuấn Niên với tư cách đại diện cầu của thương hiệu, cạnh đều là những danh tiếng. Tạ Lễ vốn quen thuộc với những nơi thế , cử chỉ tự nhiên đĩnh đạc, tìm một chỗ kín đáo xuống, khi phục vụ đưa rượu champagne tới, nhẹ nhàng từ chối.
Từ góc độ , thể thấy rõ góc nghiêng của Lục Tuấn Niên, đang vui vẻ trò chuyện với phía thương hiệu.
Những cạnh , cả nam lẫn nữ, ánh mắt đều nóng bỏng, hiển nhiên là Lục Tuấn Niên cuốn hút.
Với địa vị và hình tượng của Lục Tuấn Niên trong giới giải trí, là hình mẫu lý tưởng của vô thiếu gia, tiểu thư nhà giàu, bởi ít đến mời rượu.
Lục Tuấn Niên lượt từ chối, viện cớ vô cùng tệ, Tạ Lễ thấy rõ, nhà quản chặt, uống rượu.
Người nhà , Tạ Lễ khẽ, chắc là chỉ .
Lục Tuấn Niên trò chuyện với đại diện thương hiệu và vài vị phú bà, đại gia một lúc, thì một thanh niên trẻ bước đến, nâng ly rượu định mời cụng ly. Ánh mắt nhiệt tình, vẻ là ái mộ hoặc fan hâm mộ.
Tạ Lễ nhận đó, là Trần Cảnh, con trai cưng của tập đoàn Minh Bằng, từng gặp trong tiệc nhà họ Tạ.
Tạ Lễ gần hơn một chút.
Vừa vặn thấy Trần Cảnh hỏi: “Lục lão sư, chúc mừng hợp tác với thương hiệu, thời gian giới thiệu giúp về chiếc trâm cài n.g.ự.c ?”
Lục Tuấn Niên đáp tự nhiên: “Cảm ơn Trần, chiếc trâm cài là phiên bản giới hạn của dòng 'Tình ý liên miên', nếu thích, thể mua tặng yêu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/sau-khi-van-nguoi-ghet-mac-ke-tat-ca-phat-dien-trong-show-du-lich/chuong-72-vo-oi-vo-oi-vo-oi-1.html.]
Trần Cảnh gật đầu, nâng ly rượu: “Lục lão sư, dạo và ấm nhà họ Tạ dính tin đồn, hai thật sự là một đôi ?”
Nói xong câu đó, khóe môi nhếch lên: “Tạ Lễ quen, nhân phẩm , đừng dính líu với quá nhiều nhé. Tôi còn hai còn cả con nữa...”
Ánh mắt Lục Tuấn Niên bỗng nhiên lạnh .
Anh thường ngày trầm lặng khoe khoang, nhưng nghĩa là tính khí. Chốn danh lợi trường vốn là nơi thị phi, kiểu như Trần Cảnh – khiêu khích nửa mùa – chẳng khác gì kiến bò đất.
Dù là thiếu gia nhà giàu.
“Xin , bàn tán chuyện nhà khác e là hành vi nên của đàng hoàng. Cậu Trần, để tâm đến quan hệ giữa và Tạ Lễ đến , , quan hệ gì với Tạ Lễ ?”
Trần Cảnh lập tức lắc đầu, uống một ngụm champagne: “Tôi với quan hệ gì , là quan hệ với kìa, Lục lão sư, ? Tôi tiền, thể mua hết tất cả sản phẩm đại diện, ở bên chắc chắn hơn nhiều so với ở bên Tạ Lễ đấy.”
Lục Tuấn Niên nghiêng tránh , nghiêng mắt , ánh mắt chợt lạnh như dã thú bảo vệ con mồi, lạnh lùng : “Xin , thích kiểu chủ động tới làm tiểu tam. Cậu Trần, nếu với Tạ Lễ quan hệ gì thì phiền ăn cẩn trọng. Gần đây nhà họ Tạ kiện mạnh tay với những kẻ tung tin đồn thất thiệt đấy, nhỡ chẳng may kiện đến thì chẳng đáng.”
Nói xong, Lục Tuấn Niên lưng bỏ , lưu tình chút nào.
Dù là con nhà ai cháu nhà nào, cũng chỉ là một khách hàng. Dù ồn ào thì cùng lắm cũng chỉ mất một khách, còn đại diện thương hiệu thì thể đổi. Một khách hàng so với vô khách hàng khác, thương hiệu rõ bên nào quan trọng hơn. Người đích giám đốc thương hiệu chọn, mời hợp tác nhiều mới thành công, thể vì một Trần mà đổi?
Trần Cảnh dằn mặt, giận mà gì.
Lục Tuấn Niên đúng là , Tạ Lễ còn đang căng thẳng với nhà họ Tạ kìa, so với .
Vừa nghĩ thì Tạ Lễ như bóng ma xuất hiện ngay mặt .
“Trần Cảnh, là .” Tạ Lễ với .
Trần Cảnh giật thót, suýt thì vững.
Đây là chỗ công cộng, trong giới thượng lưu, chỉ dám hạ giọng: “Tạ... Tạ Lễ, ở đây?”
“Tôi dựa thực lực mà đây chứ , nơi thế tất nhiên thể tới.”
Tạ Lễ khẽ .
“Huống hồ, đến cũng , thì thể?”
Trong giới của Tạ Lễ, ở Hải thị, một trong những thành phố tuyến một cả nước, là tầng lớp thượng lưu chính hiệu, đỉnh kim tự tháp của danh lợi trường. Tạ Lễ chiếm vị trí nhỏ, còn Trần Cảnh chỉ là một thiếu gia nhỏ trong vô vàn gia tộc nhị lưu.
Hắn mời đến tiệc nhà họ Tạ, cũng là nhờ cha chút thế lực, nhưng so với Tạ Lễ thì chẳng khác gì nhà cấp bốn so với biệt thự cao tầng – đúng là lượng sức.
“Serl, vị bảo mua hết các sản phẩm của Lục , đúng là khách hàng lớn nhỉ.” Tạ Lễ với đại diện thương hiệu.
“Cậu Trần, định vung tiền ?” Giám đốc thương hiệu lập tức mang theo hợp đồng đặt hàng tới.
Trần Cảnh định thì Tạ Lễ tự nhiên chen lời: “ , mới đấy.”
Cậu tới bên cạnh Lục Tuấn Niên, kéo , Lục Tuấn Niên giật , phát hiện là Tạ Lễ, biểu cảm bừng sáng, nhanh chóng bình thường.
“Phải , Lục ?”
Giọng điệu Tạ Lễ tự nhiên, âm lượng đủ để những xung quanh đều thấy.
Lục Tuấn Niên thoáng khựng , đó mỉm : “ , Trần chính miệng với mà.”
Anh chằm chằm Tạ Lễ, ánh mắt vẫn rời.
Lúc mới để ý, Tạ Lễ đang mặc vest.
Khí chất vốn xuất chúng, bộ vest chắc chắn là đo may riêng, nổi bật vô cùng. Nếu để khác thấy, e rằng sẽ cướp hết ánh .
Anh khẽ ghé tai Tạ Lễ, nhỏ: “Hôm nay dịu dàng ghê đó, Tạ lão sư.”
Tạ Lễ đổi sắc mặt, nhỏ giọng đáp : “Anh cũng bảnh đó, Lục lão sư.”
Giữa bữa tiệc xa hoa đèn hoa rực rỡ, Tạ Lễ ngẩng đầu mỉm : “Bộ đồ hợp với .”
tai Lục Tuấn Niên, lời khiến tim rối loạn. Anh ngẩng lên xung quanh, ánh mắt như đều đổ dồn về phía Tạ Lễ, ai cũng cùng thưởng thức vẻ hảo .
Anh Tạ Lễ, khẽ chau mày: “Cảm ơn lời khen.”
Trần Cảnh vây giữa một đám , ai cũng đợi cà thẻ.
Mặt đỏ như m.ô.n.g khỉ.
“Tôi... mang thẻ, để về lấy .” Hắn vội tìm cớ. Đùa , mua hết sản phẩm đại diện của Lục Tuấn Niên mất mấy tỷ, móc tiền, ba mươi triệu trong thẻ còn chẳng nổi.
Tạ Lễ chắc chắn thấy đoạn chuyện với Lục Tuấn Niên, cố ý khiến mất mặt.
Trần Cảnh chỉ đành với ánh mắt cầu xin.
Tạ Lễ giờ dễ dắt mũi như , cúi mắt, nhẹ giọng: “Cậu Trần đúng là hào phóng. Serl, các tiếp tục nhé.”
Dứt lời, xoay rời .
Lục Tuấn Niên lập tức đuổi theo.
Lúc Tạ Lễ , đôi mắt xinh cụp xuống, đôi môi đầy đặn hé mở, thần thái mạnh mẽ.
Khoảnh khắc , Tạ Lễ mới là nắm quyền giữa danh lợi trường.
Lại khiến Lục Tuấn Niên khám phá thêm một mặt khác của .
Vẻ ngoài đẽ, ăn lưu loát, thần sắc hảo chút sơ hở, như một quý ngài ma cà rồng kẽ hở trong bóng đêm.