Sau Khi Vạn Người Ghét Mặc Kệ Tất Cả Phát Điên Trong Show Du Lịch - Chương 32: Dưa thần, chẳng lẽ là...?
Cập nhật lúc: 2026-03-30 16:21:48
Lượt xem: 22
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: YACchan
Cổng nhà nghỉ, Tạ Lễ bước xuống xe, Lục Tuấn Niên ở cốp sắp xếp hành lý.
Mở cửa , chú mèo nhỏ của nhà nghỉ 'meo meo meo' chạy ào đến, cứ quanh quẩn bên chân Tạ Lễ.
Tạ Lễ tâm trạng khá , xổm xuống vuốt ve mèo. Ngu Miểu thấy động tĩnh ngoài cửa, chạy giúp mang hành lý.
“Tạ ca!” Cô vốn định cho Tạ Lễ một cái ôm thật to, chợt nhớ điều gì, liền chỉ ôm khẽ một cái.
“Gặp mà kích động đến ?” Tạ Lễ trêu: “Nếu em là em ruột của thì quá Miểu Miểu.”
Ngu Miểu cảm khái: “Em cũng trai, Tạ ca, chẳng của em ?”
Hai thêm nữa, hối hả bước trong.
Đạo diễn chờ từ lâu, vội bước đón: “Về ! Tốt quá !”
“Đạo diễn, chuẩn nhiều đồ ăn thế , tiệc đón gió ?” Tạ Lễ trêu.
Đạo diễn gật đầu, : “Tất nhiên , còn thấy ai đây , nào nào nào, bên .”
Đạo diễn kéo tay Tạ Lễ ghế chính ở bàn ăn.
“Thế , đạo diễn, ghế của ông .” Tạ Lễ định lên, đạo diễn chịu, kiên quyết : “Lần chương trình [Minh Tinh Đã Đến] của chúng coi như đ.á.n.h một trận mắt, vốn tưởng chương trình c.h.ế.t chắc , ngờ, ối trời ơi, ông trời vẫn chiếu cố chúng , thần binh giáng thế, đến cả 'Thần đào dưa của giới giải trí' cũng đến giúp chúng , tặc tặc tặc.”
Đạo diễn càng càng hào hứng: “Thần đào dưa lắm, nhiều cứu Minh Tinh Đã Đến chúng khỏi lửa bỏng nước sôi, phận thật sự của là ai, thật gặp mặt cảm ơn một cái.”
Tạ Lễ nhướng mày, cầm cốc nước đạo diễn rót, từ tốn uống một ngụm.
Giả vờ thâm sâu: “Ai mà , thực sự quá .”
Ngu Miểu phụ họa: “ , chuyện gì cũng dám bóc, tuy đều chút liên quan tới chương trình chúng , nhưng là vì chính nghĩa, những đó nên lật tẩy. Em ghét nhất loại đàn ông bạo lực gia đình.”
Lục Tuấn Niên đặt hành lý xong, xuống lầu, thấy bọn họ chuyện sôi nổi.
“Vui , gì thế?”
“Lục ca, mau tới đây, chỗ .” Ngu Miểu kéo áo , dẫn tới chỗ bên cạnh Tạ Lễ.
Vừa xuống, ánh mắt và Tạ Lễ đụng một cái, ăn ý mà tránh .
“Bọn em đang về Thần đào dưa đang hot mạng , cái vạch trần chuyện gì cũng dám đăng, siêu lợi hại.” Ngu Miểu lộ vẻ mặt vô cùng ngưỡng mộ.
“Woa, một quả dưa thật lớn?” Trong đầu Lục Tuấn Niên lục tìm những thông tin liên quan đến tài khoản hot đó. Anh đến cái tên từ khi nào?
, là tình cờ ăn dưa về việc khách mời cũ của chương trình sụp đổ hình tượng, đúng lúc đó Thần đào dưa vạch trần hết chuyện của nghệ sĩ vi phạm pháp luật, nhờ mà nổi tiếng ngay.
Và tối hôm qua, Thần đào dưa chỉ giúp giải quyết rắc rối dai dẳng, tìm sự thật rửa oan cho , còn chỉ rõ mối quan hệ nạn nhân đúng mực giữa và Tạ Lễ.
Lật mặt một minh tinh nhỏ dẫn vốn đoàn bỏ t.h.u.ố.c hòng giở trò, cả nhà sản xuất phim miệng lưỡi trơn tru lòng thâm sâu.
Mọi chuyện nhanh chóng, trùng hợp, như thể sắp đặt để cứu lấy và Tạ Lễ.
Hạ Phồn Tinh : “Dù phần lớn bóc đều từng tham gia Minh Tinh Đã Đến, nhưng cũng nhờ chương trình hot hẳn lên, Thần đào dưa thật .”
Một câu tỉnh cả mộng.
Lục Tuấn Niên như nghĩ đến điều gì, lặng lẽ liếc Tạ Lễ.
Trên mạng, từ khóa 'tiên tri sụp phòng' liên quan đến Tạ Lễ cũng chẳng kém gì Thần đào dưa. Anh nhớ, trong phòng bệnh, Tạ Lễ mắt , kiên định sẽ nhờ điều tra xử lý thỏa.
Lẽ nào... Lục Tuấn Niên khựng — Tạ Lễ chính là tài khoản 'Woa, một quả dưa thật lớn'? Chính là ' bảo vệ chính nghĩa' ?
Ngoài Tạ Lễ, chẳng ai đêm đó ở tiệc đóng máy Minh Chiếu Sơn. Dù , cũng chẳng thể phản ứng kịp như .
YACchan
Huống chi Tạ Lễ, từ lúc chuyện xảy đến giờ luôn dáng vẻ nắm chắc phần thắng, như thể từng lo lắng chút nào về kết quả.
Trừ khi — kết cục ngay từ đầu.
Lục Tuấn Niên đè nén kinh ngạc trong lòng, vờ như gì.
Anh mỉm : “ , Thần đào dưa thật.”
Lúc , Hạ Phồn Tinh gửi một tin nhắn group: “Lăng Triệu Nguyên điểm danh chính thức , bắt tạm giam!”
Ngu Miểu mở tin , chửi: “ là loại đàn ông quái đản, mà còn bạn gái, chẳng bỏ bùa mê gì cho , nhưng mà nhà cô cũng lộn xộn, hai dính cũng lạ...”
Đạo diễn thở dài xuống, rót cho một ly rượu: “Hồi đó, trong giới quen với giới thiệu cho, còn đảm bảo Lâm Chiêu tuyệt đối vấn đề, lấy cả sự nghiệp cam đoan, từng nhầm , còn ăn uống với . Không ngờ nổ cái bụp, tức c.h.ế.t , đúng là lầm .”
Đạo diễn uống xong một ly, gan lớn thêm, lời cũng bật : “Hồi đó cũng sai, thấy với Kiều Minh hot mạng, nghĩ mời hai chắc chắn khiến chương trình bùng nổ, bây giờ nhớ , thấy như ăn ruồi, khó chịu c.h.ế.t .”
Nhắc đến Kiều Minh, khí chợt trầm xuống.
Tạ Lễ coi như gì, vui vẻ cầm ly nước: “Không , chuyện thường tình.”
Ngu Miểu thì nghĩ , bất bình : “Kiều Minh thật sự ghê tởm, cướp danh phận mà thấy c.ắ.n rứt, còn ngày nào cũng em em với , giờ nghĩ , ôi, ăn cả mồm xanh.”
“Trên mạng fan của cứ đuổi theo c.h.ử.i rủa , bám chặt một điểm mà c.ắ.n buông, dù điểm đó là bịa đặt. Anh suýt nữa tưởng mắc bệnh nan y. Nếu tâm lý , thì ...”
Càng nghĩ càng tức, Ngu Miểu ôm tức đó.
“Giờ dễ dẫn dắt lắm, chỉ một chuyện xảy là vội đ.á.n.h giá cả con , qua lớp lưới truyền thông giải trí, ai còn chịu tìm hiểu con thật bên trong.” Lục Tuấn Niên bỗng chen , ánh mắt sâu thẳm, lộ cảm xúc.
Hạ Phồn Tinh : “Em sẵn sàng đấy. Trên mạng Tạ ca thế thế , c.h.ử.i rủa thậm tệ, nhưng em ngoài đời .”
“Em tìm hiểu, hiểu rõ.” cô sang hỏi Lục Tuấn Niên: “Lục ca ?”
Hạ Phồn Tinh : “Anh với Tạ ca từ trong xương là , mà chỉ cần gặp , tiếp xúc là sẽ thu hút lẫn .”
“Em với Miểu Miểu cũng hai thu hút, nên mới chuyện hợp .”
Tạ Lễ và Lục Tuấn Niên đều ngẩn .
Hạ Phồn Tinh tiếp: “Em giờ giỏi ăn , nhưng giờ em thật lòng chúc mừng hai tìm cuộc sống mới!”
Lời của Hạ Phồn Tinh hòa cùng hương thơm bàn và ánh mắt hân hoan của , sót chút nào rơi tai Tạ Lễ và Lục Tuấn Niên.
Cô : “Em nghĩ Thần đào dưa cũng vì ôm lòng như em, nên mới hết đến khác tay giúp đỡ. Anh và Tạ ca giống , đều là .”
Tay cầm ly nước của Tạ Lễ khẽ run, dần bình tĩnh .
“Cảm ơn nhé, Phồn Tinh, Miểu Miểu, cảm ơn các em.”
Ngu Miểu : “Giờ Kiều Minh cũng coi như tự làm tự chịu, Tạ ca, nào, hôm nay chúng ăn một bữa trò!”
Không thể phủ nhận, Tạ Lễ thực sự sự chân thành của Ngu Miểu và Hạ Phồn Tinh làm cảm động.
Cậu từng rõ trong tình bạn, cứ như cách, luôn đ.â.m lưng. giờ, mơ hồ nhận , tình bạn khi... cũng thật đáng quý.
Lục Tuấn Niên đôi mắt hoa đào xinh của Tạ Lễ rạng rỡ nụ , khẽ cong môi theo.
Đạo diễn giơ ly: “Tạ Lễ uống rượu, làm gương, lấy rượu cạn ly! Ngày mai cho cả nhóm nghỉ hai hôm, đám truyền thông từ trời rơi xuống tạm thời quản, cứ chơi cho ở Hạ Môn tính!”
Sáng sớm hôm , cả nhóm nghỉ ngơi xong xuôi, hẹn bờ biển ngắm bình minh.
Ra ngoài quá sớm, bầu trời vẫn còn đen kịt.
Vốn định đuổi theo mặt trời bãi cát, Ngu Miểu nghĩ khác, chọn ngắm bình minh ở đỉnh núi sát bờ biển. Gió sáng sớm đỉnh núi kém gì biển, khi , Lục Tuấn Niên còn đặc biệt mang theo áo khoác bỏ balo.
Núi ở gần biển nên lẽ thường lên ngắm mặt trời mọc, hình thành hẳn một con đường mòn lớn dẫn lên đỉnh. Lục Tuấn Niên tra sẵn lộ trình, tự lái xe đưa lên núi.
Tới nơi ngắm cảnh, Lục Tuấn Niên xuống xe xem tình hình nhiệt độ: “Ngoài lạnh lắm, chờ thêm một lát trong xe , trời sáng hẳn.”
“Không , thể tranh thủ chụp vài tấm ảnh check-in. Em lâu chụp ảnh.” Ngu Miểu xuống xe : “Lục ca, chụp chung một tấm nhé.”
Lục Tuấn Niên gật đầu đồng ý.
Tạ Lễ từ từ bước xuống xe, khí đỉnh núi vô cùng trong lành, gió thổi vù vù, tóc gió hất tung khắp nơi.
Cậu thuận tay vuốt tóc.
Có lẽ thể trạng vốn yếu, gầy, Tạ Lễ vững, suýt gió cuốn . Lục Tuấn Niên nhanh tay kéo , bàn tay nóng bỏng chạm làn da lạnh buốt, Tạ Lễ cứ thế ngã vòng tay đầy mùi hương của Lục Tuấn Niên.
Trời vẫn còn mờ sáng, Tạ Lễ ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt lo lắng của Lục Tuấn Niên, như bỏng, vội vàng rút khỏi lòng .
“Không chứ?” Lục Tuấn Niên hỏi.
“Vẫn... vẫn .” Tạ Lễ dám thẳng mắt .
Môi Tạ Lễ mỏng, hồng, mái tóc che đôi mày khẽ run. Lục Tuấn Niên nhanh chóng mở balo, lấy chiếc áo khoác chuẩn sẵn, chầm chậm tiến đến, như còn đang do dự, chỉ hỏi: “Muốn đắp ?”
“Hả?” Tạ Lễ ngẩng đầu, cảm thấy như một tấm chăn lông phủ lên lưng, ấm lập tức ùa , kéo theo cả mùi hương quen thuộc của Lục Tuấn Niên.
Tạ Lễ đưa tay sờ, lúc mới — thì là áo khoác dày của Lục Tuấn Niên.
Lục Tuấn Niên lén liếc : “Trên đỉnh núi lạnh, gió to, khi trong group bảo chú ý giữ ấm. Miểu Miểu các cô thích chụp ảnh nên mặc mỏng, lẽ cũng cần nên mang theo.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/sau-khi-van-nguoi-ghet-mac-ke-tat-ca-phat-dien-trong-show-du-lich/chuong-32-dua-than-chang-le-la.html.]
“Cảm ơn...” Tạ Lễ nắm chặt vạt áo, kéo sát .
“Đừng khách sáo với .” Lục Tuấn Niên chăm chú.
Trời dần sáng, giữa đất trời, ánh cầu vồng lóe lên, từ từ lan rộng, phía xa tràn đầy sắc đỏ rực rỡ.
“Tách' một tiếng.
Hai cùng đầu về phía phát âm thanh, Ngu Miểu và Hạ Phồn Tinh đang cầm máy ảnh, giơ tay hiệu OK.
“Đẹp quá trời quá đất luôn! Khí chất thần thánh đó, Tạ ca, Lục ca, hai hợp ghê luôn !”
Lục Tuấn Niên còn định gì đó, Tạ Lễ cũng như , nhưng hai hiểu ý lên tiếng, cùng mặt biển ngắm mặt trời.
Đứng cạnh , Lục Tuấn Niên mới hỏi: “Nó quậy phá ?”
Cái 'nó' là ai, hai đều rõ. Tạ Lễ lắc đầu: “Rất ngoan, quậy.”
Cậu còn định gì nữa, nhưng như nghẹn ở cổ họng, khẽ mím môi, tiếp.
Lục Tuấn Niên bước lên phía một bước, vươn tay , như thể đang ôm lấy ánh dương.
Tạ Lễ bóng lưng rõ ràng, môi như cởi bỏ phong ấn, khẽ thì thầm: “Còn , lạnh ?”
đáng tiếc, Lục Tuấn Niên hình như thấy, gió bên tai vẫn rít từng cơn, yên bất động.
Ngắm bình minh xong, cả nhóm di chuyển đến cửa hàng thủ công nổi tiếng nhất gần biển. Nơi vốn trong lịch trình, Lục Tuấn Niên đưa họ tới lấy cớ việc về nhà nghỉ , Ngu Miểu dù níu kéo nhiều cũng giữ .
Vào trong tiệm, nhân viên kiên nhẫn hỏi họ làm gì, để họ tự do chọn lựa.
Ngu Miểu và Hạ Phồn Tinh làm vòng tay và sáp thơm tình bạn. Tạ Lễ dạo một vòng, cuối cùng dừng ở quầy nước hoa.
Không hiểu , nhớ đến chiếc áo khoác mà Lục Tuấn Niên phủ lên vai lúc sáng.
Hương của Lục Tuấn Niên giống hệt con — trầm , kín đáo.
Tạ Lễ bỗng nảy ý định, điều chế riêng cho Lục Tuấn Niên một lọ nước hoa đặc biệt độc nhất vô nhị.
Sau khi tìm hiểu cách pha chế, Tạ Lễ một ở góc kiên nhẫn pha trộn lâu nhưng luôn cảm thấy thiếu một mùi chủ đạo.
Mãi cho đến khi thêm tuyết tùng .
. Lục Tuấn Niên như tuyết tùng, lặng lẽ đó như một cái cây, âm thầm nuôi dưỡng, đáp góc trời nhỏ của .
Làm xong, Tạ Lễ cẩn thận chọn một hộp quà, gói mang .
Về đến nhà nghỉ, ngay ngoài cửa ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c Bắc nồng nặc, Tạ Lễ nhăn mũi .
Ngu Miểu ngạc nhiên hỏi: “Gì thế? Ai uống t.h.u.ố.c hả?”
Vừa nhà, thấy Lục Tuấn Niên đeo tạp dề, tóc rối bù mũ trùm giữ cố định, tay đang bê một nồi t.h.u.ố.c bắc định đổ bình giữ nhiệt, bên cạnh là một hộp thức ăn cũng vẻ là thực phẩm dinh dưỡng pha thuốc.
Một hình mẫu chuẩn 'ông chồng đảm đang'.
Tạ Lễ: “?”
Ngu Miểu, Hạ Phồn Tinh: “?”
—
Lục Tuấn Niên ngẩng đầu lên bắt gặp ánh mắt nghi hoặc của mấy .
“Ờ... cái là...” Lục Tuấn Niên mở miệng thế nào.
Tạ Lễ trừng to mắt, kinh ngạc hỏi: “Anh làm... làm cho em hả?!”
Cậu vội vàng giấu hộp quà trong tay lưng.
Lục Tuấn Niên gật đầu đầy lúng túng: “Bổ , t.h.u.ố.c đắng dã tật.”
lúc đó, ngoài cửa bỗng vang lên tiếng cãi vã, kỹ thì đang gọi tên Tạ Lễ.
“Ai ?” Ngu Miểu kéo theo Hạ Phồn Tinh, nhanh chóng : “Tụi em coi thử!”
Chỉ còn hai trong nhà trân trối.
Đang định mở miệng thì Ngu Miểu đột nhiên .
Vẻ mặt đầy kinh ngạc: “Tạ ca... chú Tạ tới !”
Tạ Lễ vô cùng khó hiểu: “Ai? Ông tới làm gì?”
Vừa dứt lời, Tạ Tất An và Dương Nghiên Xuyên bước .
Phía họ, đạo diễn và mấy khác kịp ngăn .
Tạ Tất An thấy Tạ Lễ thì nghẹn lời, cúi gằm mặt đầy hổ. Còn Dương Nghiên Xuyên làm truyền đạt, như cầu khẩn: “A... A Lễ, về nhà với ba , ?”
Tạ Lễ như chuyện lớn nhất trần đời, lạnh: “Không cần , nhà họ Tạ.”
“Sao nhà họ Tạ!” Tạ Tất An như kích trúng dây thần kinh, bất chợt quát to, nhận thất lễ vội ngậm miệng.
Dương Nghiên Xuyên : “A Lễ, ba lúc nào cũng đối xử với con mà, đúng ? Về , ba nhầm, nhưng cố ý...”
Tạ Lễ nhét hộp quà túi áo Lục Tuấn Niên, chống nạnh: “Tốt với ? Tôi về, các làm gì ? Sao, định bắt về nhốt hả, nhốt trong cái phòng tối lầu?”
Dương Nghiên Xuyên nghẹn họng, nhất thời nên lời.
Tạ Tất An chớp lấy thời cơ lên tiếng: “Con nhận tổ quy tông chứ, Tạ Lễ, trong con chảy dòng m.á.u nhà họ Tạ, con như ... thể đối mặt với ông nội khuất của con!”
Đừng còn đỡ, nhắc tới, mặt Tạ Lễ càng lạnh: “Ông nội? Ông còn dám nhắc tới ông nội ?”
“Tạ Tất An, con đường ông tới ngày hôm nay, bước nào ông tự chọn?” Tạ Lễ giận dữ mắng: “Nhà họ Tạ bao đời làm thương nhân, thời ông nội từng huy hoàng rực rỡ, nhưng tới tay ông, nhà họ Tạ sa sút t.h.ả.m hại , ngay cả lúc ông nội hấp hối giường bệnh, là ai chịu cúi đầu nhà họ Âu để vay mượn thiết y tế?!”
“Bị nhà họ Âu đè đầu chịu , nhất quyết cạnh tranh ngành y với , mà mãi chẳng nắm công nghệ cốt lõi. Ông nội bệnh nặng nguy kịch, chỉ cần ông cúi đầu, chịu hợp tác với nhà họ Âu, bọn họ tay giúp . Thế mà ông thì ? Phải đợi tới lúc ông nội qua đời mới thấy hối hận. Hối hận ích gì? Ông chỉ bày mưu tính kế hãm hại nhà họ Âu, họ trả đũa là đáng đời ông!”
Lời dứt, cả phòng im bặt, ánh mắt đều đổ dồn về phía Tạ Tất An.
Thì giữa nhà họ Tạ và nhà họ Âu từng chuyện như .
Tạ Tất An giống như con chuột túm trúng đuôi, lảo đảo luống cuống, thể phản bác.
“Con... con hết?!” Ông tức giận đến run .
“Không chỉ , mà còn hận ông, phần của chính ngày xưa mà căm hận ông.” Tạ Lễ nghiến răng: “Trước đây cứ tưởng đó là lời đồn, hóa là sự thật.”
Tạ Tất An giơ tay chỉ thẳng Tạ Lễ, nhưng như bóp cổ, thốt nên lời, chỉ thể trút giận sang Lục Tuấn Niên bên cạnh: “Là vì nó? Vì thằng đàn ông mà con cố tình chọc giận ? Tạ Lễ, con xưa nay luôn ngoan ngoãn, bao giờ trái lời trưởng bối!”
“Từ khi Kiều Minh bước chân nhà họ Tạ, trái lời ông còn ít ?” Tạ Lễ vòng tay qua cánh tay Lục Tuấn Niên, tựa đầu lên vai : “Tôi với , trong mắt ông, đều là đám diễn viên rẻ rúng.”
Lục Tuấn Niên một lời. Giờ phút , hiểu rõ bản nên chen , cũng hiểu Tạ Lễ đang gì, lặng lẽ bên ủng hộ.
Tạ Tất An mắng đến á khẩu, mắt đỏ bừng, Tạ Lễ cũng chẳng tiếp tục chọc tức ông, chỉ : “Nếu ông thật lòng tha thứ, còn nhận tổ quy tông, thì xin ông, tránh xa và cuộc sống của .”
“Lục Tuấn Niên loại diễn viên rẻ tiền gì cả, là một con , còn là cha của con .”
Tạ Tất An chặn ngoài cửa, tức giận, bất lực, mang theo mặc cảm tội , chỉ đành cúi đầu dẫn theo Dương Nghiên Xuyên rời .
Một màn kịch nháo nhào kéo dài thật lâu mới kết thúc.
Mọi đều hít sâu một , nhao nhao hỏi Tạ Lễ .
Tạ Lễ phẩy tay: “Không hết, nếu mà ông đ.á.n.h gục thì mới gọi là chuyện.”
Thấy , cũng lượt rút . Ngu Miểu nhận tay vẫn còn đang nắm tay Lục Tuấn Niên, ý kéo Hạ Phồn Tinh ngoài chơi với mèo.
Tạ Lễ thở một thật dài.
Lục Tuấn Niên chậm rãi mở miệng: “Vừa im lặng phối hợp... biểu hiện chứ?”
Tạ Lễ gật đầu: “Ổn đấy. Hôm nay là sân khấu của em, em chỉ chọc tức ông , xen là tránh vạ lây.”
Nói đến đây, mới nhận vẫn còn khoác tay Lục Tuấn Niên, lập tức đỏ mặt buông .
Hai lập tức giữ cách.
Lục Tuấn Niên lấy hộp quà từ túi , hỏi: “Cái ... là tặng ?”
Tạ Lễ mở to mắt. Không định chút nữa mới đưa ? Sao tiện tay nhét túi !
“Chắc... chắc .” Tạ Lễ nuốt nước bọt.
“Không thích thì đừng trả em đấy.” Vừa xong, định chuồn .
Lục Tuấn Niên liền kéo , tay bưng bát thuốc, vẻ mặt nghiêm túc: “Em về , thì uống t.h.u.ố.c .”
“Vẫn còn nóng, t.h.u.ố.c hiệu quả nhất lúc .”
Tạ Lễ: “...”