Sau Khi Vạn Người Ghét Mặc Kệ Tất Cả Phát Điên Trong Show Du Lịch - Chương 29: Nghén rồi!
Cập nhật lúc: 2026-03-30 16:21:44
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: YACchan
“Các đây là...?” Có ai trúng xổ ?
Lục Tuấn Niên còn kịp tỉnh ngủ thấy khí kỳ lạ của , kịp phản ứng thì đạo diễn nhào lòng , xúc động đến mức như : “Lục Tuấn Niên, Ảnh đế Lục, vất vả !”
Lục Tuấn Niên: “?”
“Đạo diễn, xuất sắc, nhưng mấy câu mở đầu sến súa thế , thể đừng dùng nữa ...” Lục Tuấn Niên chậm rãi vỗ nhẹ lưng đạo diễn, nhận lấy bó hoa trong tay ông .
Đạo diễn tươi như hoa, lặp lặp : “Sao thể chứ! Giờ ai chẳng chương trình [Minh Tinh Đã Đến] của chúng chính là thẻ thông hành cho minh tinh! Qua chặng mới gọi là trang t.ử hán!”
“Đạo diễn, danh tiếng chương trình đây khá vang xa, nhưng giờ thì... tiếng hình như còn vang xa hơn...” Lục Tuấn Niên lúng túng nuốt lời định trong.
“Không , lên Weibo mà xem , đảm bảo đảo chiều đấy! Hiện giờ phản ứng cư dân mạng với chúng đang cực kỳ !” Đạo diễn phấn khích tới mức suýt nữa kéo múa một bản valse.
Lục Tuấn Niên còn đang mơ hồ, đạo diễn nhân cơ hội nhào tới bên Tạ Lễ, nắm c.h.ặ.t t.a.y , thành kính : “Tạ Lễ, chương trình [Minh Tinh Đã Đến] thể thiếu ! Vị trí khách mời cố định , nhất định tiếp tục tham gia! Cậu là linh hồn của chương trình chúng ! Có , chương trình mới thực sự tồn tại!”
Vừa dứt lời, ông lập tức phía , Ngu Miểu và Hạ Phồn Tinh như nhận ám hiệu, phụ họa theo: “ đúng !”
Ngu Miểu: “Tạ ca, mấy ngày nay , chương trình chán c.h.ế.t , em với Phồn Tinh ngày nào cũng rúc trong phòng.”
Hạ Phồn Tinh: “Phải đó! Đội ba chúng làm thiếu tiên phong! Quay ở Hạ Môn sắp kết thúc , tụi em còn chơi ăn uống cùng nữa kìa!”
Trải qua bao ngày ở chung, tình bạn giữa ba bọn họ là nhất, càng thiết càng năng bạo dạn.
Ngu Miểu và Hạ Phồn Tinh cùng nhào tới.
Tạ Lễ: “...”
“Sao các đột nhiên trở nên sến súa như , học ai thế?” Tạ Lễ về phía đạo diễn, giọng nhàn nhạt: “Ồ, đạo diễn, ông làm hư hai cô gái nhà .”
Đạo diễn lập tức bật dậy, nghiêm trọng phủ nhận: “Đâu ! Không mà.” ông Hạ Phồn Tinh và Ngu Miểu, hỏi: “Sao thể dạy hư mấy cô , đúng ?”
Trong lòng ông nghĩ, còn thi đậu chứng chỉ sư phạm cơ mà.
Hạ Phồn Tinh, Ngu Miểu: “?”
Rõ ràng giữ Tạ ca , nhưng vẫn tôn trọng quyết định của , chứ lúc cửa, ép tụi mấy câu ông , đạo diễn!
Ngu Miểu thầm nghĩ, , thêm một gạch nữa sổ, cách đối xử với nhân viên ưu tú như đó hả?
Tạ Lễ cần đoán cũng đáp án đúng, rút tay khỏi tay đạo diễn: “ dạo bận, tham gia .”
“Á, thế? Cậu yên tâm, thuê hẳn tám vệ sĩ bảo vệ , còn cả đứa nhỏ trong bụng nữa, đó là linh vật của chương trình chúng mà!” Đạo diễn càng càng hăng. “Tuyệt đối xảy chuyện giống thi vượt biển khiến rơi xuống nước nữa !”
“Đạo diễn.” Tạ Lễ .
“Ừ ừ!” Đạo diễn phấn khởi đáp: “Sao nào?”
“Xin , sáng nay phẫu thuật.” Tạ Lễ im lặng một lát. “phá thai.”
Đạo diễn: “?!”
Hạ Phồn Tinh, Ngu Miểu: “!”
Lục Tuấn Niên lặng lẽ liếc một cái, cụp mắt xuống.
Đạo diễn nuốt nước bọt ừng ực, giọng run run: “Tạ ca, định bỏ linh vật của chúng ? Đừng mà... còn tưởng với Lục Tuấn Niên vượt qua biến cố sẽ càng thêm...”
“Không .” Tạ Lễ nhỏ giọng phản bác.
“Là ai giữ ?” Đạo diễn c.ắ.n răng hóng hớt.
Lục Tuấn Niên còn kịp gì, Tạ Lễ giành lời: “Cả hai đều .”
“Ồ...” Đạo diễn ngượng ngùng gãi đầu. “Thế... thế mấy giờ phẫu thuật? Giờ cũng sáng .”
“Rửa mặt xong là .” Tạ Lễ đáp.
Mọi lặng như tờ.
Lục Tuấn Niên tim đập liên hồi, Tạ Lễ câu , ngược thấy nghẹn họng.
Anh : “Đạo diễn, cứ theo lịch trình, bọn lát nữa sẽ qua khu phẫu thuật.”
Ngu Miểu và Hạ Phồn Tinh thấy lập tức kéo đạo diễn ngoài, sợ ông buông lời vạ miệng.
“Dù nữa, vị trí khách mời cố định luôn để dành cho đấy Tạ Lễ!” Giọng đạo diễn vẫn vang vọng trong phòng bệnh.
Không khiến bầu khí trong phòng bớt ngượng chút nào.
Lục Tuấn Niên tinh ý, lập tức dậy rửa mặt: “Anh vệ sinh chút.”
“...Được.” Tạ Lễ mặt , cố mắt .
Chờ bước phòng vệ sinh, mới lấy điện thoại kiểm tra tin tức mới nhất.
WeChat: 99+.
Cuộc gọi nhỡ: 99+.
Tin nhắn: 99+.
Không cần mở cũng , nhà họ Tạ chắc chắn đang tìm cách liên lạc với bằng phương diện, phần lớn tin nhắn là từ nhà họ Tạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/sau-khi-van-nguoi-ghet-mac-ke-tat-ca-phat-dien-trong-show-du-lich/chuong-29-nghen-roi.html.]
Khi giẫm đạp chân, họ cũng từng sốt ruột như thế. Bây giờ sự thật phơi bày, vội vã như kiến bò chảo nóng, chờ nổi mà tìm đến .
Thời gian đủ để giải quyết gọn ghẽ chuyện .
Từ khi nhận Kiều Minh, vốn sống thoải mái ở nhà họ Tạ, thái độ ngoắt trong phút chốc, đó là những cha gì. Giờ tới cầu xin , để làm gì?
Chẳng lẽ nghĩ rằng xem những lời lẽ vớ vẩn đó là sẽ mềm lòng? Là sẽ nhượng bộ? Là sẽ nuốt trọn nỗi oan ức cả mạng xã hội bôi nhọ?
Không, còn là Tạ Lễ của nhà họ Tạ nữa .
Tạ Lễ chẳng buồn xem, cũng cuốn mớ rối rắm của nhà họ Tạ một nào nữa.
Cậu chỉ xử lý thỏa chuyện cái t.h.a.i trong bụng, đó xong chương trình du lịch, cầm tiền khắp nơi tìm niềm vui.
Cho dù là chẩn đoán sai, những kế hoạch và mong ước khi cũng sẽ đổi.
Đang nghĩ ngợi thì Lục Tuấn Niên rửa mặt xong .
Trong phòng bệnh chỉ còn hai bọn họ, hành động, âm thanh như phóng đại.
Tạ Lễ lúng túng hỏi: “Anh... cùng em ?”
“Ừ, cùng.” Lục Tuấn Niên , chuẩn sẵn thứ. “Anh sẽ chờ em ngoài phòng phẫu thuật.”
“Ồ...” Tạ Lễ khịt mũi, ngại ngùng bước xuống giường.
Tay Lục Tuấn Niên định đưa đỡ, lặng lẽ rụt về.
Rõ ràng mới đầu còn cùng cho mèo ăn, giờ xa lạ như mới quen.
“Anh ngoài , chờ em ở đó.” Lục Tuấn Niên cầm đồ, xoay rời khỏi phòng.
Mười mấy phút , hai xuất hiện cửa phòng phẫu thuật.
Ngu Miểu, Hạ Phồn Tinh cũng đang đợi ở đó, đạo diễn về .
Thấy hai đến, hai cô cũng dậy đầy lúng túng.
Ngu Miểu: “Tạ ca, em hỏi bác sĩ , còn hai nữa, chắc còn đợi khá lâu.”
Hạ Phồn Tinh: “Em mua bữa sáng , Lục ca ăn ?”
Lục Tuấn Niên Tạ Lễ, lắc đầu: “Anh ăn cùng Tạ Lễ, giờ đói.”
“Anh cần để ý đến em , em còn đợi lâu, với phẫu thuật cũng ăn . Anh ăn .” Tạ Lễ ghế, mặc áo bệnh nhân.
“Vậy đợi em phòng mổ ăn.” Lục Tuấn Niên xuống bên cạnh .
Ghế chờ trong bệnh viện vách ngăn, chân hai chạm chân trái, cách hai lớp vải vẫn cảm thấy mật kỳ lạ khiến cả hai đổ mồ hôi lạnh.
Tạ Lễ c.ắ.n môi, âm thầm dịch một chút.
Lục Tuấn Niên cũng cảm nhận , phối hợp nhích đầu gối , chừa trống để cả hai dễ thở hơn.
Ngu Miểu nhanh chóng kéo Hạ Phồn Tinh xa, sợ cuốn bầu khí mơ hồ giữa Tạ Lễ và Lục Tuấn Niên.
YACchan
Thời gian như trôi chậm hẳn, chờ ngoài phòng phẫu thuật vẫn ngớt, nam nữ đều .
Tạ Lễ dám ngẩng đầu, trong lòng căng thẳng.
khi lấy hết dũng khí ngẩng lên, đúng lúc một đôi chồng chồng cùng đến phá t.h.a.i ngang qua, đàn ông bụng nhô lên, trông như vài tháng, mắt sưng đỏ vì .
Người bên cạnh an ủi: “Không , gây tê sẽ cảm thấy gì . Chúng nuôi nổi đứa bé , em để cả nhà uống gió tây bắc sinh cho nó chịu khổ hả?”
Tạ Lễ siết chặt cánh tay, cố gắng thẳng lưng.
Hai đối diện và Lục Tuấn Niên, đàn ông m.a.n.g t.h.a.i thảm.
“Bao... bao giờ đến lượt chúng ?”
“Ngay là tới, đừng hỏi nữa.” Người mất kiên nhẫn đáp.
Tạ Lễ mắng nhưng ngại chuyện riêng nhà , nên im lặng.
Người đẩy khỏi phòng mổ, Tạ Lễ liếc nhanh vài cái, cáng mặt trắng bệch, phần bụng lộ vết thương do chỉnh áo bệnh nhân.
Tạ Lễ dám lâu, hình ảnh khiến mất vẻ bình tĩnh thường ngày, vội rút điện thoại lướt video ngắn.
Người trong phòng mổ , lượt kế tiếp sẽ . Tạ Lễ lật nhanh điện thoại, đầu ngón tay run nhẹ.
“Tạ Lễ, Tạ Lễ?” Lục Tuấn Niên dịu giọng gọi.
“Hử?” Tạ Lễ đáp khẽ. “Sao... thế?”
Lục Tuấn Niên an ủi nhưng bắt đầu từ , lập trường.
Đành chuyển chủ đề, mà cũng chẳng gì với Tạ Lễ, cố gắng vắt óc nghĩ cách làm vui: “Lần em cho mèo ăn xong, nó gọi nguyên bầy bạn tới, nào cũng phòng khách kêu meo meo, cứ quấn lấy ống quần mãi. Chắc là đang nghĩ bụng cho ăn ở đó. Đợi em phẫu thuật xong, chúng cho nó ăn tiếp nhé.”
Tạ Lễ giọng khàn khàn: “Được.”
“Triệu Hiên ở đây ? Triệu Hiên?” Trước cửa phòng mổ, bác sĩ mặc đồ phẫu thuật cầm danh sách gọi tên.
Ánh mắt ông bất ngờ giao với Tạ Lễ, vội vàng tránh , còn cặp vợ chồng đối diện thì chậm rãi dậy, về phía phòng mổ.
Người m.a.n.g t.h.a.i vẫn đang : “ nó tim t.h.a.i , là một đứa bé khỏe mạnh, nhà còn tiền mà, chỉ đem đ.á.n.h bạc thôi. Giữ vẫn nuôi mà!”