Sau Khi Vạn Người Ghét Mặc Kệ Tất Cả Phát Điên Trong Show Du Lịch - Chương 24: Lục Tuấn Niên, tôi mang thai con của anh rồi!

Cập nhật lúc: 2026-03-30 16:21:37
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: YACchan

Thời gian ca phẫu thuật dài. Lục Tuấn Niên chờ băng ghế dài ngoài hành lang, rõ ràng phòng mổ chẳng mối quan hệ gì thiết với , nhưng cảm giác căng thẳng cứ quấn chặt lấy.

Anh cúi đầu đồng hồ đeo tay. Kim giờ vẫn chạy đều đặn, còn khá sớm. Dãy hành lang chờ ngoài phòng mổ đông nghịt , bệnh viện vốn lạnh lẽo mà giờ náo nhiệt như khu mua sắm.

Người nhà chờ đợi bên cạnh đang gọi video, mấy phía đều căng thẳng, lo lắng. Cũng vì chờ quá lâu nên đói bụng, liền chia bữa sáng.

Lục Tuấn Niên đó, giữ nguyên một tư thế suốt cả đoạn thời gian dài. Người đến , mà cảm giác mơ hồ và căng thẳng trong càng dâng lên. Nhìn ngoài thì vẻ bình tĩnh, im lặng, thực tim đập nhanh như hạt mè rơi chảo dầu, b.ắ.n tung tóe.

Không do ăn sáng, dậy quá sớm khiến thần kinh căng cứng, đến cả dày cũng bắt đầu lên tiếng phản đối.

Bệnh nhân đẩy từ phòng mổ hết lượt đến lượt khác, nhà trong khu chờ cũng liên tục . Dòng đến , duy chỉ Lục Tuấn Niên từ đầu đến cuối vẫn rời khỏi nửa bước.

Ban đầu khi ngẩng lên thấy Tạ Lễ phòng mổ, cảm giác căng thẳng mới chỉ nguôi bớt một chút, giờ bùng lên nữa.

Đèn trong phòng mổ vẫn sáng. Lục Tuấn Niên lặng lẽ lâu. Ba mươi tuổi, cưới, yêu. Bạn từng mắng : “Sau mày phòng mổ chỉ một một , tao ngoài chờ vợ con, mày cứ tự mà vui với cái danh ông già ai cần ha!”

Ông già.

Anh giơ điện thoại lên phản chiếu màn hình. Không râu mọc, da còn mịn, hầu như nếp nhăn. là tuổi lớn thật.

hôm nay, hiểu cảm giác như đang đợi vợ con sinh nở trong phòng sinh.

Thật kỳ lạ. Chắc do chạy show, hôm qua quá mệt, sáng nay ăn gì, chờ lâu nên đói lả .

Chưa kịp nghĩ thêm vài giây, cửa phòng phẫu thuật của Tạ Lễ mở .

Lục Tuấn Niên lập tức bật dậy, chỉnh quần áo, dõi mắt trong.

Bác sĩ cùng y tá và hộ công đẩy một giường bệnh . Tạ Lễ lặng lẽ đó, đôi mắt từng rạng rỡ nay nhắm nghiền, môi tái nhợt, khuôn mặt gầy gò nổi bật bởi những đường nét sắc sảo, đẽ như búp bê điêu khắc tỉ mỉ.

Bác sĩ đổi ca lên tiếng hỏi: “Người nhà của Tạ Lễ ? Ai là nhà của Tạ Lễ?”

Lục Tuấn Niên giơ tay lên như trẻ con, thử thăm dò: “Tôi...? Bác sĩ, là đồng...”

Chữ 'nghiệp' còn kịp , bác sĩ ngắt lời: “Đã gây mê , hiện giờ tỉnh nhưng vẫn tỉnh táo. Trên đường đẩy về phòng, luôn miệng gọi tên , để ngủ lịm, hiểu ?”

Lục Tuấn Niên đang định gật đầu, một bác sĩ khác bước tới, với : “Cậu trai trẻ , vợ con của thì chăm cho , đừng cãi . Tám tuần làm xét nghiệm huyết thống , khổ khổ con. Sau về nhớ nâng niu, quý như trân châu, chăm bẵm kỹ .”

Bác sĩ liếc Tạ Lễ đang nhắm mắt, thở dài: “Cậu xem vợ gầy thế , đây là một soái ca đó, giờ gầy xác xơ. Cậu làm chồng mà ở ngoài ăn diện bóng bẩy, keo kiệt với vợ con thế?”

đấy, khổ cả lớn lẫn trẻ con. May mà phẫu thuật thành công...”

“Nhìn thế , bản ăn mặc chỉn chu, chẳng lẽ bạo hành vợ? Ồ chậc, đấy... chừng bên ngoài còn bồ...”

Bác sĩ và y tá tám chuyện, trở phòng. Lục Tuấn Niên nghẹn lời, câu phản bác mắc kẹt trong cổ họng, rốt cuộc thốt chữ nào.

Tạ Lễ và đứa nhỏ trong bụng , đều của .

Anh ba mươi tuổi mà vẫn còn là một xử nam trong sạch.

Còn mấy chuyện , càng dính dáng!

Sao bệnh viện ai cũng thích nhận vơ quan hệ họ hàng với ? Anh tự dưng thành chồng của Tạ Lễ, còn tự nhiên mọc thêm cả vợ lẫn con.

Anh với Tạ Lễ trông giống vợ chồng lắm ? Có... ?

Hiện tại, Lục Tuấn Niên gạt bỏ những âm thanh hỗn loạn trong đầu, tập trung gọi: “Tạ Lễ, Tạ Lễ, còn tỉnh ?”

Tạ Lễ đáp. Anh cúi xuống, ghé sát mặt , khẽ gọi: “Tạ Lễ, Tạ Lễ, đừng ngủ, ngủ .”

Tạ Lễ nhúc nhích ngón tay, khẽ xoay , miệng lẩm bẩm như trả lời: “Ừm... ừ.”

Lục Tuấn Niên vẫn yên tâm, gọi tỉnh táo hơn. Anh xuống, sát bên tai: “Tạ Lễ, đừng ngủ nhé? Ngủ , cố giữ tỉnh táo.”

Tạ Lễ từ từ mở mắt, như đang gỡ bỏ làn sương mù hỗn độn, lững thững tìm đường . “Ừ, ... ngủ.”

Lục Tuấn Niên lúc mới yên tâm, tiếp từng câu, làm theo lời bác sĩ dặn, cố giữ tỉnh táo: “Chưa ngủ là . Anh đưa em về phòng nghỉ. Lúc đó mới ngủ, bây giờ đừng ngủ vội.”

“Phẫu thuật đau ? Em ở trong đó lâu lắm, ngoài đến cả mấy lượt. Em đói ? Muốn ăn gì? Bác sĩ chờ vài tiếng mới ăn. Phồn Tinh và Miểu Miểu đang nấu canh, lát nữa sẽ mang tới. Anh cũng gọi chút canh bổ, lát nữa em thể uống.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/sau-khi-van-nguoi-ghet-mac-ke-tat-ca-phat-dien-trong-show-du-lich/chuong-24-luc-tuan-nien-toi-mang-thai-con-cua-anh-roi.html.]

Lục Tuấn Niên thật sự nên gì, giữa và Tạ Lễ cũng chẳng đến mức gì cũng .

Anh đang cố gắng tìm đề tài thì Tạ Lễ bất chợt mở miệng.

Cậu vẻ vẫn tỉnh hẳn, chuyện với là ai, lẩm bẩm: “Không... ai , ngủ ngủ, mệt...”

Lục Tuấn Niên hiểu, hỏi: “Gì cơ? Anh là Lục Tuấn Niên. Tạ Lễ, em ngủ.”

Chưa kịp thêm, Tạ Lễ gắng sức nâng ngón út lên, nhẹ nhàng móc ngón tay .

Lực nhẹ.

Dừng một giây, Lục Tuấn Niên và hộ công tiếp tục đẩy giường về phía phòng bệnh.

Hộ công đẩy tới cạnh giường bệnh, gọi Lục Tuấn Niên hỗ trợ: “Cậu trai, nhấc hai chân vợ , ôm eo . Cẩn thận bụng của vợ đấy nhé, đếm một hai ba cùng nâng lên giường.”

Lục Tuấn Niên đang định phản bác, hộ công hô to: “Một hai ba!”

Anh đành phối hợp, nhẹ nhàng ôm eo gọn gàng của Tạ Lễ, trong lúc thao tác, vô tình làm vạt áo bệnh nhân hở một đoạn. Chiếc eo mảnh khảnh lộ , như tre nhỏ.

Hoàn m.a.n.g t.h.a.i hai tháng. Bụng phẳng lì, thậm chí lõm xuống. Gầy quá, gầy đến đáng thương.

Nhà họ Tạ thật sự đối xử với từng là một thành viên của họ như ? Nếu sống khổ thì gầy đến mức ? Còn tên đàn ông khiến Tạ Lễ thai, mạng bao nhiêu lời c.h.ử.i rủa, để một Tạ Lễ và đứa nhỏ gánh chịu. gì.

Lục Tuấn Niên vội rời mắt, nhẹ nhàng chỉnh vạt áo bệnh nhân cho .

Hộ công thở dài thườn thượt: “Gầy quá, còn dùng lực mà.” Rồi sang Lục Tuấn Niên: “Cậu cao to như thế, mét tám mấy cơ mà, để vợ gầy thành thế ?”

Lục Tuấn Niên: “...”

Rốt cuộc là bác sĩ nào lan truyền lời đồn là chồng Tạ Lễ ? Ai gặp cũng y như . Gương mặt ghi chữ 'chồng của Tạ Lễ' ? Hay trán khắc tám chữ ' vợ, con'?

“Cậu vợ .” Lục Tuấn Niên thở dài .

Hộ công liếc mắt , dường như từng trải đủ thứ đời: “Không , hiểu. Vợ như ở bên, yên tâm đứa nhỏ là của ai cũng là điều dễ hiểu.”

“Xét nghiệm huyết thống.” hộ công vỗ ngực. “Tôi hiểu mà.”

Lục Tuấn Niên: “...” dính thêm cái danh nữa .

Hộ công xong liền đẩy giường khỏi phòng bệnh. Trước khi còn quên trêu chọc: “Nếu vợ m.a.n.g t.h.a.i con , mà định ly hôn, thì thể xin wechat của ?”

“?” Dù - Lục Tuấn Niên - đàn ông của Tạ Lễ, cũng đến lượt đấy chen !

chẳng quan hệ thực tế gì với Tạ Lễ, chỉ thể mặt giữ thể diện, bực tức : “Dù con , cũng sẽ nuôi! Tất cả những gì liên quan đến vợ... , Tạ Lễ, đều quan tâm!” Giọng hụt , khí thế chẳng còn bao nhiêu.

Hộ công chậc một tiếng, đầu rời .

Lục Tuấn Niên vội vàng đóng cửa phòng . Câu thốt , lưng mồ hôi lạnh toát. Ngoài chột , còn cả sự hổ chẳng thể nên lời của một đàn ông.

Ông già. Dù tuổi lớn, dù trải đời bao nhiêu, thì khi gặp chuyện kiểu ' nhận nhầm là chồng ', tim vẫn đập rộn lên.

Nhiệt trong dần dần tản , Lục Tuấn Niên mới đến bên giường Tạ Lễ, khẽ thử: “Tạ Lễ, còn tỉnh ?” Anh chậm rãi . “Tôi ý định lợi dụng đứa bé ...”

Tạ Lễ thấy, t.h.u.ố.c mê trong vẫn tan hết.

Lục Tuấn Niên chỉ thể âm thầm cầu nguyện trong lòng, cầu nguyện rằng khi Tạ Lễ tỉnh , sẽ mấy lời 'vợ con' của bác sĩ y tá làm xúc động.

YACchan

Đêm qua vốn nghỉ ngơi , nếu hôm kế hoạch, sẽ đặt đồng hồ báo thức, nhưng khi đặt thì cứ liên tục tỉnh dậy sớm. Cảnh giác trong tiềm thức khiến ngủ sâu .

Lần Tạ Lễ làm phẫu thuật, cùng cũng như .

Cơn đói chẳng từ lúc nào biến mất. Lục Tuấn Niên cứ gọi tên Tạ Lễ hết đến khác, chuyện linh tinh chẳng đầu chẳng đuôi, cố gắng để ngủ .

Cho đến khi Tạ Lễ làm phiền đến phát bực, cuối cùng tỉnh hẳn, phản ứng rằng đang chuyện với là Lục Tuấn Niên, thì ngây thật lâu.

“Em phẫu thuật xong ?” Tạ Lễ ngơ ngác hỏi. “Em đang ở thế?”

“Ừ, em làm xong một lúc . Cảm thấy thế nào?” Lục Tuấn Niên hỏi.

“Không rõ nữa, lúc trong căng thẳng lắm, đó tiêm t.h.u.ố.c mê là em ngủ mất, chẳng nhớ gì hết.” Tạ Lễ thật thà đáp.

Loading...