Sau khi trùm trường thích tôi - Chương 67: Không trách

Cập nhật lúc: 2026-05-06 10:04:58
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Úc chuyện. Chuyện trách Thẩm Nam Kiều. bởi vì điện thoại ngắt suýt nữa cắt đứt tất cả cơ hội sống của . Nếu ngày đó Cố Chỉ đuổi tới kịp thời thì thể ngay cả cơ hội nhặt xác cũng .

Thính Bạch Thẩm Úc tiếp, do dự vài giây, hỏi: “Anh và trai em giấu em mười năm, em trách tụi ?”

Thẩm Úc ngẩng đầu, hỏi : “Vậy trách cả chuyện của hai cho em ?”

Hai con trai yêu , điều làm cho bọn họ hạnh phúc nhất chính là nhà chúc phúc.

Thính Bạch lắc đầu: “Anh yêu .”

Mười năm Thẩm Nam Kiều vốn nổi tiếng như bây giờ, thứ đều công ty. ngay cả như , Thẩm Nam Kiều vẫn sẽ lén lút chạy đến gặp , đưa đến lớp luyện thi học vẽ tranh.

Đối với những yêu xa, một tháng gặp mặt một cũng là bình thường, càng đừng đến ngôi lớn như Thẩm Nam Kiều. Sau đó hai xác định quan hệ, Thẩm Nam Kiều lập tức cho Thính Bạch một em trai, giới thiệu với duy nhất của . Thính Bạch đồng ý, bởi vì sợ hãi.

Có thể Thẩm Nam Kiều yêu thương em trai như thế nào từ trong sinh hoạt hàng ngày. Chỉ cần là đồ thấy , ngoài việc cho Thính Bạch một phần thì cũng sẽ cho Thẩm Úc một phần. Bởi , sợ Thẩm Úc đồng ý chuyện của bọn họ. Đến lúc đó hai em sẽ bởi vì chuyện mà xảy mâu thuẫn, Thính Bạch . Bởi , khi Chương Trình nhận một đồ nhỏ là Thẩm Úc, chút do dự đến thành phố C.

“Em sẽ giận cả, cuộc sống của , thể vì em mà lãng phí cả đời.”

Tuy Thính Bạch chút khác so với chị dâu trong tưởng tượng của nhưng cẩn thận ngẫm cũng thể. Cậu cũng hiểu rõ Thẩm Nam Kiều. Bởi vì yêu quá sâu, đồng thời cũng gánh vác nhiều trách nhiệm.

“Thực đây em xem qua ảnh chụp của , khi đó sư còn trẻ.”

Thính Bạch trong ảnh vẫn còn vẻ non nớt, là dáng vẻ mười lăm mười sáu tuổi, khi rộ lên má còn hai lúm đồng tiền nho nhỏ.

Thính Bạch chút khiếp sợ, Thẩm Úc giải thích: “Trong điện thoại của trai ảnh, nhưng em chỉ nghĩ là bạn học của trai, cũng nghĩ nhiều.”

Nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn của Thẩm Úc, lòng Thính Bạch mềm nhũn. Anh buông bát, đẩy Thẩm Úc tới ban công xem ipad.

Bởi vì buổi chiều tiết nên Thính Bạch chuẩn về Thanh Bắc, sợ Thẩm Úc ở nhà nhàm chán, bèn : “Hay là em đến Thanh Bắc cùng nhé, đại sư cũng lâu gặp em. Buổi trưa để Cố Chỉ đến đón em về.”

Anh và Từ Yến Tây đều là giáo sư của khoa mỹ thuật ở Thanh Bắc nên mang một thành vấn đề.

“Dù sớm muộn cũng đến, xem , coi như tham quan trường học .”

Thính Bạch tin tưởng kỹ thuật của tiểu sư . Thẩm Úc cũng lời hấp dẫn nên gật đầu đồng ý.

Tới Thanh Bắc, Từ Yến Tây ở cổng trường màu trắng, thấy xe của Thính Bạch tới thì vội vàng vẫy tay với hai .

“Thính Bạch, tiểu sư , ở đây.”

Từ Yến Tây vóc dáng cao lớn, mặc quần áo thể thao màu đen, hai chân thon dài ngừng nhảy lên. Thính Bạch đỡ Thẩm Úc lên xe lăn, đại sư của gì.

“Đại sư , dù cũng là giảng viên Thanh Bắc, chú ý hình tượng một chút.”

Tuy như nhưng Thính Bạch cũng Từ Yến Tây hình tượng gì. Lúc dạy ngủ còn ngon hơn sinh viên, tan học còn cùng sinh viên siêu thị mua mì gói. Loại giảng viên như Từ Yến Tây, sống hai mươi mấy năm thật đúng là đầu tiên gặp.

“Thính Bạch, thấy tiểu sư còn ở đây , cứ luôn vạch trần ?” Nói xong, Từ Yến Tây về phía Thẩm Úc.

“Tiểu sư , mới ngắn ngủi nửa tháng gặp gầy nhiều thế. Buổi trưa dẫn em đến căn tin của Thanh Bắc bồi bổ một chút.”

Từ Yến Tây xong, lập tức đẩy sân trường.

Ở Thanh Bắc, danh tiếng của Từ Yến Tây và Thính Bạch cũng xem như vang dội. Bởi khi Từ Yến Tây và Thính Bạch đẩy Thẩm Úc , sinh viên qua liên tiếp đầu . Ba khoa mỹ thuật, trong phòng học đầy sinh viên đang . Vốn phòng học chỉ chứa bốn năm mươi chen chúc đến bảy tám mươi .

Từ Yến Tây nhíu mày, vỗ vỗ bục giảng: “Các tiết khác thấy tích cực như , những lớp của mau rời .”

Rõ ràng chỉ là một lớp học lý thuyết bình thường nhưng biến thành lớp học nghiên cứu cao cấp.

Thẩm Úc ngạc nhiên nhóm sinh viên bục giảng, : “Đại sư thật sự hoan nghênh.”

Đặc biệt là trong lớp học phần lớn đều là nữ sinh.

Giọng Thẩm Úc nhỏ nhưng lúc trong phòng học lặng ngắt như tờ, tức thì giọng sữa của Thẩm Úc trở nên nổi bật trong phòng học. Tất cả đều Thẩm Úc. Mặt Thẩm Úc lập tức nóng như lửa đốt, hổ cúi đầu.

“Oa___”

Sinh viên mỹ thuật trong phòng học sáng mắt. Lúc bọn họ vẫn luôn Từ Yến Tây cho nên cũng thấy Thính Bạch và Thẩm Úc ở cửa.

“Thầy Từ, đây là em trai thầy , trai quá?” Một nữ sinh lớn mật đỏ mặt hỏi.

Từ Yến Tây tức giận trả lời: “Các trò cũng đừng đ.á.n.h chủ ý lên tiểu sư của , mới mười bảy tuổi, mấy trò xem thể xứng đôi ?”

“Vậy cũng chắc , đều nữ năm ba đại học ôm vàng ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/sau-khi-trum-truong-thich-toi/chuong-67-khong-trach.html.]

Một đám ồn ào, cuối cùng Thẩm Úc cũng phản ứng đây là đang .

Thính Bạch dáng vẻ của tiểu sư , buồn thôi, vội : “Được , đừng quậy nữa.”

Giọng Thính Bạch lớn, khi chuyện cũng dịu dàng, nhưng vẫn uy nghiêm, khiến dám phản kháng. Phòng học lập tức yên tĩnh , Thính Bạch đẩy Thẩm Úc phòng học, tìm ghế đơn xuống Từ Yến Tây giảng bài.

Sinh viên phía nghiêm túc giảng, Thẩm Úc ngủ gà ngủ gật. Một là do cơ thể mệt mỏi, hai là do những kiến thức Chương Trình sớm cho , mà vẫn luôn nhớ rõ.

Hiện giờ thời tiết dần dần chuyển lạnh, Thính Bạch mang theo chăn nhỏ, dịu dàng đắp lên đùi Thẩm Úc.

Thời gian của một tiết học là một tiếng rưỡi, Thẩm Úc ngủ bốn mươi phút thì tỉnh. Thấy các sinh viên còn đang tràn đầy sức sống giảng, chút ngượng ngùng. Bởi Thẩm Úc cũng lên tinh thần, đại sư giảng bài. Từ Yến Tây thấy tiểu sư nể tình như thế cũng càng hăng hái giảng bài hơn.

Sau giờ học, Thẩm Úc : “Đại sư giảng .”

Tuy những kiến thức đều là Chương Trình dạy, nhưng bên trong cũng nhiều ý kiến riêng, xong cũng sáng tỏ thông suốt.

Từ Yến Tây ngượng ngùng xoa đầu: “Thực Thính Bạch giảng hơn .”

Thính Bạch quyết tâm cao, thành tựu phương diện học thuật cũng cao hơn nhiều. Thẩm Úc vẻ đương nhiên.

Từ Yến Tây khó hiểu hai : “Tình cảm của hai như từ lúc nào?”

Cảm giác thời gian mặt giữa hai ngầm đạt thành giao dịch gì đó.

“Không tình cảm của bọn vẫn luôn như ?” Thính Bạch thản nhiên .

Từ Yến Tây gãi gãi đầu, ủ rũ : “ , nhưng cảm giác chút giống.”

Tựa như hai từ tình cảm chung thầy biến thành tình cảm em ruột. Lần Thính Bạch trả lời, trực tiếp đẩy Thẩm Úc tới căn tin. Hai tới khá sớm, bởi trong căn tin còn nào. Thính Bạch cầm khay ăn, nghĩ đến Thẩm Úc thích ăn cơm chiên, bèn đầu bếp xúc cho một muỗng cơm chiên trứng lớn. Hơn nữa còn chu đáo mà chuẩn thìa nhỏ cho Thẩm Úc.

“Cảm ơn nhị sư .”

Thẩm Úc cầm thìa bằng tay trái, thử hai , tuy quá thuần thục nhưng vẫn thể ăn cơm chiên. Ba chậm rãi ăn nửa giờ mới về tới ký túc xá của giảng viên.

Khi Cố Chỉ tới đón Thẩm Úc, sô pha ngủ gật. Hắn nhẹ chân nhẹ tay qua ôm lấy bạn học nhỏ rời khỏi trường học. đường trở về Thẩm Úc tỉnh.

“Ngủ tiếp một lát, hiện tại kẹt xe, sẽ về đến nhà nhanh .”

Thẩm Úc buồn ngủ, lắc đầu hỏi: “Anh cả ?”

Hai ngày nay Thẩm Nam Kiều thường xuyên ngoài, cũng bận cái gì.

“Ra tòa với Tập đoàn Thẩm thị, hai ngày nay sẽ chút bận.” Cố Chỉ rời mắt chăm chú lái xe, nhưng trộm quan sát cảm xúc của Thẩm Úc.

Thẩm Úc sửng sốt, cuối cùng cũng hiểu Tập đoàn Thẩm thị trong lời Cố Chỉ là công ty của Thẩm Thanh Trạch. Cậu chỉ khẽ gật đầu, cũng để ý quá nhiều.

Trở nhà trọ, là hai giờ chiều, Cố Chỉ mang tất cả tài liệu của công ty về nhà xử lý, dù vẫn cần sử dụng trí óc và thời gian.

Hai giờ , thấy bạn học nhỏ còn đang tràn đầy sức sống tiểu thuyết. Hắn đến gần, lấy điện thoại qua, ghé bên tai Thẩm Úc, nhẹ giọng hỏi: “Bạn học nhỏ đang tiểu thuyết gì?”

Thẩm Úc lấy điện thoại, tay đột nhiên cảm thấy thiếu cái gì đó, chút quen, nhưng thấy lời Cố Chỉ thì đỏ mặt: “Em xem tiểu thuyết đam mỹ.”

Trước tiểu thuyết mạng, nghĩ tới hiện tại đắm chìm thế giới tiểu thuyết đam mỹ.

Cố Chỉ thoáng qua điện thoại, thấy tên tiểu thuyết bạn học nhỏ đang “Sau khi trùm trường thích ” thì giật giật khóe miệng.

Hắn cảm thấy tiểu thuyết thể so sánh với “Học bá cùng bàn siêu sủng ”, cũng nam chính bên trong giá trị vũ lực và bộ não siêu trí tuệ .

bạn học nhỏ thích, Cố Chỉ đương nhiên dám , ủng hộ : “Bạn học nhỏ cảm thấy , nhưng nhất định kiểm soát thời gian sách .”

Đương nhiên Thẩm Úc Cố Chỉ lo lắng khi sách quá lâu. Cậu mấp máy môi, cuối cùng vẫn thành thật cất điện thoại. Thẩm Úc bên cạnh Cố Chỉ làm việc cũng cảm thấy nhàm chán.

Bỗng nhiên nghĩ tới cái gì đó, hỏi: “Anh Cố, việc thiết kế nhân vật trò chơi gấp ?”

Cố Chỉ sửng sốt, lắc đầu: “Không vội, đợi tay bạn học nhỏ hồi phục thiết kế cũng .”

Thực đây là kế hoạch quan trọng trong việc xây dựng thương hiệu của công ty. Tuy thành công cũng tổn thất gì nhưng mất cơ hội vẫn làm cho tiếc hận.

Mặc dù Thẩm Úc suy nghĩ trong lòng Cố Chỉ nhưng hiểu rõ nếu lúc Cố Chỉ vội thì sẽ để thiết kế nhân vật trò chơi.

“Thực em thể dùng miệng mô tả để của công ty Cố vẽ.”

Nói xong, Thẩm Úc giơ tay trái của lên, nghịch ngợm nháy mắt: “Huống hồ tay của em cũng thể vẽ.”

Loading...