Sau Khi Tối Tăm Thụ Sống Lại - Chương 79: Từ biệt, con đường của y

Cập nhật lúc: 2026-02-12 04:04:06
Lượt xem: 170

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Giám quốc sử Phù Dung ư?

Mắt Tần Vụ sáng rực, Phù Dung, cố ý hỏi : “Phù Dung, ngươi là giám quốc sử của nơi nào? Ngươi theo ai?”

Phù Dung cầm chiếu thư, y nghiêm nghị : “Ngươi nghĩ ?”

Tần Vụ nắm chặt vai Phù Dung, sợ y bỏ .

Giọng Tần Vụ mừng như điên: “Đương nhiên là theo .”

Hắn định dỗ dành Phù Dung như những : “Ta sẽ đưa ngươi đến thảo nguyên, cho ngươi ăn sữa đông chưng đường. Ta nợ ngươi, sẽ bù đắp cho ngươi cả đời sữa đông chưng đường.”

Phù Dung hỏi : “Vậy y nên làm gì đây?”

“Ngươi?” Tần Vụ nhíu mày, “Ngươi chẳng cần làm gì cả.”

Hắn : “Ta cần ngươi giám quốc, ngươi chỉ cần mỗi ngày ăn chơi hưởng lạc là , sẽ sắp xếp thỏa thứ. Hoài Châu quận tuy giàu , đông đúc, nhưng Lục hoàng t.ử thành khí hậu, vẫn cần ngươi bận tâm. Còn thì cần, sẽ quản lý Tây Bắc, ngươi chẳng cần làm gì cả.”

Tần Vụ đinh ninh rằng, như , Phù Dung chắc chắn sẽ động lòng.

Thế nhưng vì , ánh sáng trong mắt Phù Dung cứ từng tấc từng tấc lụi tàn ?

Phù Dung lặng lẽ , y kiên quyết đáp: “Ta cần.”

“Ta cần chẳng làm gì cả. Ta nỗ lực làm quan đến tận bây giờ, để chờ đến khi Thái t.ử đăng cơ, y liền từ bỏ tất cả, chẳng làm gì cả.”

Tần Vụ mơ hồ hiểu điều gì đó.

Hắn sai .

Mới , trong Dưỡng Cư điện, khi Phù Dung đang lưng về phía bản đồ, định đặt quân cờ, Tần chiêu gọi y .

Phù Dung nắm chặt quân cờ trong lòng bàn tay, y chút mơ màng đầu .

Tần chiêu chút bất lực: “Chuyện như thế, thể xem như trò đùa ?”

Phù Dung nhỏ giọng : “Chính là chọn .”

Tần chiêu : “Ngươi hỏi lòng , chính ngươi làm gì?”

“Ta……” Phù Dung ngẫm nghĩ, “Ngay từ đầu y làm quan, chỉ là rời khỏi cung, đón mẫu . Hiện tại y làm quan, là vì y thích sách, y cũng thích sắp xếp sách vở.”

Tần chiêu nghiêm nghị : “Cho nên, cần xem ngươi quan hệ với ai hơn, cũng cần xem ngươi thích ai hơn. Ngươi hỏi chính lòng làm gì, lựa chọn hiện tại của ngươi, lợi ích gì cho tương lai của ngươi .”

Phù Dung y như suy tư điều gì đó, gật đầu: “Ta .”

Tần chiêu lặng lẽ, : “Ngươi sống vì chính . Đời của trẫm thì thể , nhưng ngươi suy nghĩ cho thật kỹ.”

Phù Dung dùng sức gật đầu: “Vâng.”

Y hẳn là làm quan, sách, nên mắc kẹt trong suy nghĩ —— “Rốt cuộc y thích Tần Vụ? Hay là thích lục điện hạ hơn? Tần Vụ và lục điện hạ, ai đối xử với y hơn?”

Rời khỏi đô thành, y hẳn là đến những nơi rộng lớn hơn, tự trói buộc đây?

Cả ngày mắc kẹt trong việc ai thích y, ai đối với y, điều chẳng chút lợi ích nào cho y cả.

Xét thái độ hiện tại của Tần Vụ đối với y, đại khái sẽ khi dễ y nữa. Nếu theo Tần Vụ đến Tây Bắc, y lẽ sẽ thích ứng cuộc sống nơi đó, nhưng Tần Vụ sẽ chăm sóc y chu đáo.

Nghe các bộ lạc thảo nguyên Tây Bắc như hổ đói rình mồi, ngày thường lẽ còn đ.á.n.h giặc, nhưng y mù tịt về những chuyện .

Văn tự Tây Bắc y cũng hiểu, y hiện tại ngay cả sách Trung Nguyên còn xong.

Ở Tây Bắc, y giống như chẳng làm gì cả.

Cũng giống như khi ở lãnh cung cùng Tần Vụ, y chỉ thể quanh quẩn bên Tần Vụ, ngay cả làm việc gì, cũng bắt đầu từ đầu.

Vứt bỏ tất cả những gì y học trong một năm qua.

Còn y sẽ nhận gì? Có lẽ là mỗi ngày một chén sữa đông chưng đường? Quan hệ với Tần Vụ lẽ cũng sẽ hơn?

điều , kiếp y từng .

Sữa đông chưng đường ăn mỗi ngày cũng sẽ ngán, “thích” càng là thứ vô dụng nhất đời.

Kiếp Tần Vụ cũng dạy y như .

—— “Ta và ngươi thể giống ? Ngươi thích , liền cho ngươi cơm ăn, cho ngươi xiêm y mặc. Ta thích ngươi, ngươi thể cho cái gì? Có lợi gì cho ?”

Tần Vụ đầu thích, mạnh mẽ và hung hãn, Phù Dung thế mà suýt nữa chống đỡ nổi.

Phù Dung bỗng nhiên rùng sợ hãi, thật nguy hiểm, y suýt nữa rơi cái bẫy của kiếp .

Vạn nhất Tần Vụ thích y thì ? Vạn nhất Tần Vụ đối xử với y như kiếp thì ?

Y thể Tây Bắc, y tiếp tục làm những việc làm.

Như , cho dù Tần Vụ thích y, chính y cũng thể tự kiếm cơm ăn, tự kiếm xiêm y mặc.

Thái t.ử điện hạ cho y cơ hội đến , y thế mà nghĩ nhân cơ hội kết giao thêm vài vị quan viên, thêm chút sách, y thế mà nghĩ đến Tần Vụ thích y, nên y liền cùng Tần Vụ.

Y thật là ngốc nghếch vô cùng, ngốc như đây .

Phù Dung khẽ nhéo một cái, để y tỉnh táo .

Y nắm quân cờ bạch ngọc, dùng đầu ngón tay vuốt ve đôi chút, tiến lên, đặt quân cờ lên Hoài Châu quận.

Tần chiêu hỏi y: “Nghĩ kỹ chứ?”

Phù Dung gật đầu: “Nghĩ kỹ .”

Tần chiêu với y về phong thổ Hoài Châu quận, tên tuổi và tính cách các quan viên nơi đó. Phù Dung nghiêm túc lắng , Tần chiêu xác nhận với y một , mới chiếu thư cho y.

Phù Dung cầm chiếu thư, khi y bước Dưỡng Cư điện, trời chạng vạng tối.

Ánh nắng chiều rực rỡ, chiếu rọi cả chân trời.

Phù Dung khẽ thở phào nhẹ nhõm một thật dài, chuẩn trở về Hoàng t.ử sở.

Y còn thêm chút sách.

Cho đến lúc , khi Tần Vụ chặn y ở một góc tường cung, y cũng vẫn nghĩ như .

Phù Dung ngẩng đầu, y chút sợ hãi đón nhận ánh mắt Tần Vụ: “Ta cần như ở lãnh cung nữa.”

Lời đến nước , Tần Vụ còn hiểu nữa?

Phù Dung chọn .

vẫn từ bỏ ý định.

Tần Vụ đột nhiên vươn tay, như một con sói, chộp lấy chiếu thư trong tay Phù Dung.

Phù Dung theo bản năng rụt tay về: “Tần Vụ!”

Tần Vụ dịu giọng, thấp giọng : “Cho xem, Phù Dung, cho xem.”

Phù Dung , y chậm rãi buông tay.

Tần Vụ cầm lấy chiếu thư, bỗng nhiên mở , đôi mắt sắc bén như mắt sói, đột ngột lướt qua.

Chỉ cần liếc mắt một cái, liền thấy rõ.

Tần Vụ cứng đờ , lòng cuộn trào, yết hầu lên xuống.

Hắn thấp giọng hỏi: “Thật sự theo ?”

Phù Dung lắc đầu: “Không .”

Tần Vụ quả thực phát điên: “Phù Dung!”

Phù Dung lặng lẽ , đột nhiên hỏi: “Nếu là kiếp , điện hạ thể vì mà từ bỏ ngôi vị Hoàng đế ?”

Sắc mặt Tần Vụ trầm xuống, đương nhiên là sẽ .

Kiếp Phù Dung ở lãnh cung, Tần Vụ cũng hoãn đại điển đăng cơ của .

Hắn ngay cả hoãn cũng chịu, huống chi là từ bỏ?

“Ta cũng .” Phù Dung nghiêm nghị , “Ta cần vì ngươi mà từ bỏ sự nghiệp còn dang dở của .”

Phù Dung lúc vô cùng tỉnh táo: “Ta thể giúp ngươi đỡ mặt Bệ hạ, cũng thể giúp ngươi chuyện mặt các đại thần buộc tội ngươi, nhưng theo ngươi.”

Tần Vụ siết chặt lụa gấm trong tay, gần như xé nó thành mảnh nhỏ.

Hắn nhịn lâu như , giả vờ lâu như , mưu tính lâu như , chính là để Phù Dung cùng đến thảo nguyên.

hiện tại, Phù Dung , thể nhẫn nhịn ?

Mọi mưu tính của trong khoảnh khắc đều thất bại.

Phù Dung thấy , y vội vàng gỡ tay : “Tần Vụ, .”

Vẻ mặt Tần Vụ u ám, c.ắ.n răng, thấp giọng : “Ta c.h.ế.t tiệt sẽ lập tức trói ngươi đến thảo nguyên.”

Phù Dung nghiêm nghị : “Không , tuy là Giám quốc sử của Hoài Vương, nhưng chức quan của cũng cao hơn ngươi.”

Tần Vụ chịu buông tay: “Ngươi làm Giám quốc sử của , chức quan chẳng cũng cao hơn ?”

Phù Dung chỉ lặng lẽ .

Vấn đề , y mới trả lời .

Tần Vụ nhắm mắt , cố gắng kiềm chế lòng đố kỵ.

Hắn một tay nắm lấy cổ tay Phù Dung, đột nhiên kéo y đến mặt . Phù Dung nhón chân, mũi chân khẽ run, nhưng vẫn cố gắng vững, dựa Tần Vụ.

Tần Vụ mở to mắt, thể áp chế lòng đố kỵ đang hừng hực thiêu đốt: “Ngươi cho một nữa, ngươi cùng ai?”

Phù Dung cũng nghiêm nghị : “Dù cũng cùng ngươi.”

“Được.” Tần Vụ buông cổ tay y , đặt chiếu thư trở tay y. “Được, ngươi cứ làm Giám quốc sử của Hoài Vương, làm Giám quốc sử của Ngụy vương, ngươi cùng ai thì .”

Tần Vụ mới chuẩn buông tay Phù Dung , Phù Dung cũng đang định rụt tay về.

Chính là lúc , Tần Vụ bỗng nhiên siết chặt tay, kéo Phù Dung gần mặt .

Hắn c.ắ.n răng, thấp giọng bên tai Phù Dung: “Sớm muộn gì cũng g.i.ế.c hết bọn chúng. Hoài Vương, Ngụy vương tất cả đều là bại tướng tay , sẽ bắt ngươi về.”

Phù Dung nhẹ giọng : “Ngươi dám ?”

Thần sắc Tần Vụ khựng , trở nên cường ngạnh: “Ngươi cứ xem dám .”

Tần Vụ xoay định .

Bọn thuộc hạ sững tại chỗ, làm gì bây giờ.

Rốt cuộc nên trói .

Đang lúc , Tần Vụ đột nhiên đầu , sải bước xông lên, bế Phù Dung lên định .

“Đi!”

Chờ Phù Dung kịp phản ứng, y Tần Vụ vác lên vai.

Đây đầu tiên.

Phù Dung dùng sức đ.ấ.m vai : “Tần Vụ, ! Ngươi giở trò !”

Bước chân Tần Vụ khựng , đầu, đối mặt với Phù Dung, thấp giọng : “Đi thôi, Phù Dung, ngươi tiễn một đoạn, ?”

*

Sắc trời dần tối.

Khi cửa cung sắp đóng , một chiếc xe ngựa đen kịt từ trong cung .

Một tiểu đội trưởng cấm quân quát lớn chặn họ : “Ai ở bên trong? Cửa cung khóa , thấy ?”

Người đ.á.n.h xe ngựa là một cung nhân, ngẩng đầu: “Đây là xa giá của Nhiếp Chính Vương điện hạ.”

Người trong xe cũng vén rèm lên, Tần Vụ chỉ để lộ đôi mắt màu lục đậm, ánh mắt hờ hững liếc : “Là .”

Tiểu đội trưởng là Tần Vụ, vội vàng ôm quyền hành lễ: “Nhiếp Chính Vương điện hạ, thần đắc tội.”

Hắn đầu , phất tay về phía binh lính: “Mở cửa, mở cửa.”

“Vâng.”

Cửa cung chậm rãi mở , tiểu đội trưởng nữa hành lễ, theo xe ngựa rời .

Xe ngựa lăn bánh, hướng ngoài cung.

Trong xe ngựa, Tần Vụ và Phù Dung đối mặt , một lời, yên tĩnh đến quỷ dị.

Phù Dung là Tần Vụ cưỡng ép kéo lên xe ngựa, cổ tay y còn quấn lụa gấm mềm mại ——

Không sai, chiếu thư phong Phù Dung làm Giám quốc sử của Hoài Vương do Tần chiêu ban, Tần Vụ lấy , dùng để trói y .

Tần Vụ bắt đầu phát điên.

Hai yên lặng đối phương.

Tần Vụ hỏi: “Phù Dung, thật sự theo ?”

Phù Dung nhẹ giọng : “Không .”

Tần Vụ hỏi: “Không cùng ?”

Phù Dung lặp một nữa: “Không .”

Suốt dọc đường , Tần Vụ hình như hỏi đến một trăm .

Phù Dung cũng trả lời một trăm ——

Không .

Giọng Phù Dung nhẹ, nhưng mỗi một tiếng vang lên bên tai Tần Vụ, đều như tiếng kim loại va chạm, tiếng trường đao kéo lê.

Tần Vụ cố gắng nhốt con dã thú vây hãm trong lòng, nó dùng móng vuốt cào mạnh xuống đất, phá tan nhà giam.

Tần Vụ ngẩng đầu, Phù Dung, đáy mắt u tối, như đang tích tụ sức lực chờ bùng nổ.

Phù Dung nép một góc, sợ sẽ lao đến, c.ắ.n cổ y một miếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/sau-khi-toi-tam-thu-song-lai/chuong-79-tu-biet-con-duong-cua-y.html.]

Hắn tựa như một con sói.

Tần Vụ thấy phản ứng của y, như một cây kim đ.â.m trái tim , cũng đ.â.m con dã thú đang bực bội , khiến nó yên tĩnh .

Tần Vụ đầu, vén rèm lên, phân phó thuộc hạ.

“Phát tín hiệu, cho 500 t.ử sĩ tập trung ngoài thành, mang theo vũ khí và lương khô đầy đủ, chuẩn Tây Bắc.”

“Cử báo với Hoàng đế một tiếng, cứ đất phong, chiếu thư cứ phái đưa tới là , nghi thức gia phong thì thôi.”

Tần Vụ liếc Phù Dung, cuối cùng : “Còn nữa, cần giám quốc sử.”

Từ cái liếc mắt đó, Phù Dung hiểu ý của Tần Vụ.

—— Ta giám quốc sử , cần giám quốc sử khác.

“Tần Vụ, chẳng ngươi chỉ là để tiễn ngươi ……”

Phù Dung giật , y dậy định đ.á.n.h , kết quả đụng nóc xe ngựa, loảng xoảng một tiếng, y phịch xuống.

Tay y trói, thể xoa đầu, đau đến mức nước mắt lưng tròng.

Đau……

Tần Vụ buông rèm, xuống bên cạnh y, ấn đầu y, liếc một cái.

Không sưng đỏ, cả.

Sau đó, Tần Vụ thấy dáng vẻ của Phù Dung, nâng tay, ấn lên đầu y, giúp y xoa xoa.

Động tác Tần Vụ dịu dàng, nhưng giọng điệu vẫn lạnh lùng, cứng rắn: “Ngươi theo ?”

Phù Dung y vẫn đáp: “Không .”

Tần Vụ dùng ngón cái ấn một chút chỗ y đụng .

“A!” Phù Dung kêu lên một tiếng, “Tần Vụ, ngươi chỉ là để tiễn ngươi thôi mà!”

Tần Vụ , thấp giọng : “Ngươi thấy bao giờ giữ lời ?”

Phù Dung mím môi, y nên lời.

Một lát , xe ngựa bỗng nhiên dừng .

Họ đến cửa thành, lính gác cửa thành tra hỏi.

Cũng giống như ở cửa cung đó, trong xe ngựa là Nhiếp Chính Vương, họ nhanh liền cho qua.

Xe ngựa một nữa lăn bánh.

Phù Dung đếm đầu ngón tay, nhỏ giọng : “Lần , ngươi đáp ứng sẽ cứu Thái t.ử điện hạ, ngươi giữ lời.”

Tần Vụ đầu y.

Phù Dung y tiếp tục bẻ ngón tay: “Còn nữa, ngươi ngươi bao giờ quản , ngươi liền thật sự mấy tháng liền đến tìm , ngươi giữ lời.”

“Còn nữa nữa, ngươi đáp ứng , ngươi sẽ trốn trong tủ quần áo, phát tiếng động, ngươi cũng……”

Vẻ mặt Tần Vụ cứng đờ, thấp giọng : “Đừng nữa.”

Lần nữa, bao giờ quản Phù Dung, Phù Dung hề , thật mỗi ngày đều chạy đến xem Phù Dung.

Còn nữa nữa, trốn trong tủ quần áo, phát tiếng động, là bởi vì trong miệng đang c.ắ.n áo lót của Phù Dung, luyến tiếc chịu nhả .

Quá mất mặt.

Hắn mặc kệ, lúc nhất định mang Phù Dung đến thảo nguyên.

Dù là trói, là cướp, cũng kéo Phù Dung đến thảo nguyên cho bằng .

Tần Vụ : “Đi theo .”

Phù Dung lắc đầu: “Ta .”

Hai cứ thế lặp hai ba , cuối cùng, xe ngựa dừng .

Đây là một rừng cây tươi ngoài thành, hiện tại là ban đêm, ai đến đây.

Tần Vụ xuống xe ngựa, đầu , Phù Dung.

Hai tay Phù Dung vẫn còn trói, tiện xuống xe.

Tần Vụ nhắm mắt , vươn hai tay về phía Phù Dung, ôm y xuống.

Thuộc hạ tiến lên bẩm báo: “Theo phân phó của chủ tử, 500 t.ử sĩ tập trung đầy đủ, mang theo vũ khí và lương khô, thể giả làm hầu của chủ tử.”

“Hai ngàn t.ử sĩ khác, chờ đến hừng đông, mỗi cải trang lên đường, hội hợp ở biên thùy Tây Bắc.”

Tần Vụ khẽ gật đầu, ánh mắt về phía trong rừng cây.

Phù Dung theo ánh mắt .

Năm trăm , là tiêu chuẩn hầu của một phiên vương bình thường.

Năm trăm t.ử sĩ, tất cả đều ẩn trong rừng cây ?

Trời tối, Phù Dung dường như chẳng thấy gì.

Tần Vụ đầu y, Phù Dung ngẩng đầu, nhẹ giọng : “Ta chỉ tiễn điện hạ đến đây thôi, điện hạ thong thả, thuận buồm xuôi gió.”

Tần Vụ thấp giọng : “Nói gì ? Ngươi cùng .”

Phù Dung vô cùng bướng bỉnh: “Ta .”

Tần Vụ chỉ dùng một tay, liền giữ chặt hai tay y, định kéo y lên xe ngựa: “Chuyện do ngươi quyết định.”

Phù Dung giãy giụa: “Ta về, ngoài lâu lắm ……”

Tần Vụ lạnh lùng : “Ngươi xem ngươi ngoài lâu như , Hoàng đế cùng Lục hoàng t.ử phát hiện ? E rằng đợi mang ngươi đến thảo nguyên, bọn họ mới thể phát hiện .”

Phù Dung giãy giụa thoát , y liền nhấc chân đá , còn định c.ắ.n . Tần Vụ ôm chặt lấy y, kéo y lên xe ngựa.

Rốt cuộc, Tần Vụ ấn Phù Dung vách xe ngựa.

Hai như đ.á.n.h một trận, đều chút chật vật.

Tần Vụ chỉ dùng một tay chế trụ tay y, đưa tay y giơ cao qua đỉnh đầu, ấn vách xe ngựa, giữ chặt.

Tần Vụ thở hổn hển, dùng ngón cái ấn ấn khóe môi y: “Phù Dung, làm nhiều đến , đều là vì ngươi theo , ngươi thể nhẫn tâm đến , khiến chẳng mang cả.”

Trong mắt Tần Vụ sóng gió cuộn trào: “Ta với ngươi cuối, theo .”

Phù Dung lặng lẽ , giọng điệu y cũng cố chấp kém: “Vậy cũng với ngươi cuối, .”

Tần Vụ siết chặt nắm đấm, hung hăng đ.ấ.m vách xe ngựa phía Phù Dung, nắm đ.ấ.m lướt qua gương mặt Phù Dung, khiến tóc mai y bay lên.

Phù Dung liếc một cái, đầu .

Hai giằng co lâu.

Cuối cùng, Tần Vụ cúi đầu, thấp giọng : “Hôn một chút.”

Phù Dung theo bản năng định từ chối: “Không cần.”

Tần Vụ ngước mắt, giả vờ ủy khuất, thấp giọng khẩn cầu: “Hôn một chút, Phù Dung, ngươi hôn một chút, liền .”

Phù Dung chút kinh ngạc, y xuất thần.

Do dự một chút, Phù Dung chậm rãi buông đôi tay đang giơ qua đỉnh đầu xuống, y dùng đôi tay vẫn còn trói, ôm lấy cổ Tần Vụ.

Tần Vụ theo động tác của y mà cúi đầu, Phù Dung ôm , y khẽ nhón chân, ngẩng đầu lên.

Đôi môi mềm mại chạm nhẹ sườn mặt Tần Vụ.

Tần Vụ khựng một chút, lệ khí quanh tiêu tán ít.

Phù Dung sườn mặt , y khẽ nghiêng đầu, hôn lên.

Môi răng tương tiếp.

Chỉ trong khoảnh khắc, trăng phá tan tầng mây, tràn ngập ánh sáng trong trẻo.

*

Nhiếp Chính Vương đến đất phong, ngay cả thánh chỉ của Bệ hạ cũng đợi mà .

Trong lúc nhất thời, triều đình và dân chúng phê bình nhiều. Các triều thần vốn sớm quen Nhiếp Chính Vương ngang ngược, nhân cơ hội yêu cầu nghiêm trị.

Phù Dung lấy phận Giám quốc sử, vài lời, nhưng chuyện vẫn tranh luận mấy ngày, mới dần lắng xuống.

Không lâu , Phù Dung cũng theo Hoài Vương Tần Huyên mới phong đến đất phong.

Hoài Vương chính là Lục hoàng t.ử .

sắp tới là đại hôn của Bệ hạ, Hoài Vương là bào của Hoàng đế, tiện tham gia đại điển mà ngay.

Chính là Phù Dung nghĩ ở .

Nên Hoài Vương để Phù Dung một bước, chờ tham gia xong đại điển, sẽ khởi hành .

May mà Phù Dung đây từng đến Hoài Châu.

Trước cưỡi ngựa, thuyền, nhanh liền đến nơi, y cũng quen thuộc.

Đến Hoài Châu hôm nay, thời tiết thật .

Phù Dung boong thuyền, y chống cằm, dòng sông cuồn cuộn chân.

Y nghĩ đến năm , cũng là thuyền, tối hôm đó, boong thuyền, y đính ước cùng Thái t.ử điện hạ.

Hôm nay đúng là ngày đại hôn của Bệ hạ.

Phù Dung từng gặp Hoàng hậu, bất quá là một thế gia nữ t.ử cực kỳ hòa nhã, ôn nhu.

Trước đây Tiên đế định ba vị cô nương cho Bệ hạ, vốn định cùng lúc nhập cung, nhưng Bệ hạ sợ đường đột Hoàng hậu, sợ họ lấn át sự nổi bật của Hoàng hậu, nên lúc chỉ lập Hoàng hậu.

Quả là một giai thoại.

Lúc , Lan Nương T.ử từ trong khoang thuyền .

“Dung Dung, nương nấu cháo đậu xanh bách hợp, giải nhiệt, con ăn một chút .”

Phù Dung thu ánh mắt khỏi mặt sông, y đầu : “Vâng.”

Y trong khoang thuyền, y nâng chén, uống hai chén cháo đậu xanh. Trong lúc bất tri bất giác, con thuyền chậm rãi dừng .

Phù Dung đầu , thì đến nơi.

Y lên, đỡ mẫu rời thuyền.

Y cúi đầu, dòng sông cuồn cuộn chân, nhẹ giọng : “Mẫu , thuyền dừng, nhưng nước vẫn chảy về phía .”

Lan Nương T.ử thuận miệng : “ , vĩnh viễn đừng về phía . Từ hôm nay trở , chúng sẽ an cư lạc nghiệp ở Hoài Châu.”

Vĩnh viễn đừng về phía .

Khi y trọng sinh, tự nhủ như .

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Y hiện tại cũng tự nhủ như .

*

Giám quốc sử phủ riêng, Phù Dung cùng mẫu y dọn , dọn dẹp một chút, nhanh liền định cuộc sống.

Hoài Châu giàu và đông đúc, sông ngòi chằng chịt, phong cảnh độc đáo.

Nơi đây văn nhân đông đảo, đại nho ẩn cư, vô cùng phong nhã, sách vở, tranh cuộn rực rỡ muôn màu.

Từ khi Phù Dung đến Hoài Châu, y như cá nhỏ chui nước, mỗi ngày đều mang sách, tranh về nhà, mua một đống bảng chữ mẫu.

Cho đến khi Lan Nương T.ử lệnh cưỡng chế y dừng , mua nữa.

Không lâu , Hoài Vương cũng đến.

Đây là đầu tiên rời đô thành, thống trị một châu quận, Bệ hạ rốt cuộc yên lòng , còn phái mấy cận thần theo .

Tần Huyên hứng thú bừng bừng, việc đều cùng Phù Dung hợp sức làm, quả thực làm khá , tiếng tăm cũng .

*

Cuối hạ năm thứ nhất.

Phù Dung cùng Tần Huyên thi đấu chèo thuyền hồ sen của Hoài Vương phủ. Giữa đường hoa lá che phủ, thế mà Phù Dung lạc phương hướng, tìm thấy Tần Huyên ở .

“Hoài Vương điện hạ? Hoài Vương điện hạ?”

Phù Dung chiếc thuyền gỗ nhỏ, y hô hai tiếng sâu trong bụi hoa sen, nhận tiếng đáp .

Thôi, lớn như cũng sẽ lạc đường, chắc là sợ thua nên trốn .

Phù Dung y nghĩ , vén ống tay áo tuột xuống, cầm lấy mái chèo, chọn một hướng, tiếp tục chèo thuyền.

Hoa lá trùng điệp, chen chúc. Phù Dung ẩn trong bóng râm, nhẹ nhàng lướt qua giữa bụi cây, chỉ để một vệt nước, nhanh liền biến mất.

Y chèo đến gần một tiểu đình bên hồ sen, mơ hồ thấy các thần t.ử trong vương phủ đang chuyện.

“Nghe chỉ dẫn theo hai ngàn , trong vòng mười ngày, liền bắt Phụ Ly và Thương Dương, hiện tại đang tiến về phía bắc hơn nữa.”

“Nơi đ.á.n.h hạ , tính là đất phong của , là lãnh thổ của Bệ hạ?”

“Ấy, đương nhiên là của . Bệ hạ nhân hậu, nào thể hổ mà lấy của ? Hơn nữa, vốn dĩ là chê đất phong của nhỏ, nên mới đ.á.n.h giặc.”

Cuối cùng họ cảm khái : “Kia thật đúng là một Diêm Vương sống, chắc là sinh ba đầu sáu tay nhỉ?”

Phù Dung thuyền nhỏ, ẩn trong bụi hoa sen, y xong một câu, liền họ đang về ai.

Y định ngoài, nhưng y động đậy, ống tay áo y chạm một cánh hoa sen rơi bên cạnh. Cánh hoa đó từ mặt y bay xuống, lướt qua khóe môi y.

Có chút ngứa.

Phù Dung bỗng dưng nhớ , cảnh tượng y và Diêm Vương sống hôn môi đêm hôm đó.

--------------------

Loading...