Sau Khi Thái Giám Câm Bỏ Trốn - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-04-06 00:20:49
Lượt xem: 77
01
Ta sinh là kẻ câm.
Nếu đầu t.h.a.i nhà phú quý, còn thể bình lặng mà sống hết một đời.
sinh đúng một thôn làng gặp nạn đói.
Đối với nhà nghèo, đứa câm là điều tối kỵ.
Cha nương cần , ngoài càng chẳng cần.
Nuôi đến năm tuổi, họ biếu chút bạc cho công công quản sự trong cung, mong ông đưa hầu hạ chủ tử.
Đó là con đường nhất mà cha nương thể nghĩ cho .
Trong nhà đủ cơm ăn, cung ít nhất còn áo mặc, cơm ăn, chỗ ngủ.
Biết còn gặp quý nhân, nhờ đó mà hưởng chút phúc lây.
Huống hồ là kẻ câm. Kẻ câm giỏi giữ kín miệng nhất, lời nên , nửa chữ cũng chẳng thốt .
Trong cung khéo cần hạng quê mùa thật thà như .
02
Năm đưa cung, mới năm tuổi.
Ta mơ mơ hồ hồ dắt .
Người nắm tay bảo trong cung đồ ăn.
Ta đói quá, đành theo ông rời .
Đi nửa đường, nương bỗng xông níu lấy , bà hối hận .
Hối hận?
Hối hận là gì?
“Trong cung ghi tên sổ ! Đâu tới lượt ngươi đổi ý!”
Ta mở to mắt họ cãi vã.
Ta hiểu họ đang cãi chuyện gì, nhưng n.g.ự.c dấy lên một nỗi bất an mơ hồ.
Nương bỗng im bặt, cũng câm lặng theo.
Ta bế lên một cỗ xe ngựa.
Mọi sự đều diễn như trong màn sương.
Ta ngoái đầu nương, bà gượng với .
Tựa như chuyến hôm nay chỉ là để thực hiện lời hứa đưa du xuân từ lâu đó.
Nụ gượng gạo vô cùng, bà cố làm vẻ bình thản như thường.
Tựa hồ nụ cũng chẳng khác ngày thường là bao.
Khi , thật sự lừa.
Về , qua bao đêm dài trằn trọc, vẫn nhớ mãi nụ của nương.
Đến khi mới hiểu, điều gì đó đổi .
03
“Ôi chao, giữa mày còn nốt ruồi son... lớn lên ắt hẳn là một mỹ nhân.”
“Người ... chẳng cũng...”
“Suỵt! Nhỏ tiếng thôi, đó là điều cấm kỵ trong cung, coi chừng vách tai!”
“Sợ gì chứ, nơi chỉ mấy chúng . Một ngươi suốt ngày đa nghi.”
“...”
Mấy công công vây quanh , săm soi đ.á.n.h giá.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/sau-khi-thai-giam-cam-bo-tron/chuong-1.html.]
Đại công công dường như ý với , bèn đích dạy dỗ lời ăn tiếng cùng cử chỉ hằng ngày.
Thấy là câm, họ năng mặt cũng chẳng kiêng nể.
Họ còn bảo sẽ đưa đến bên cạnh Hoàng hậu nương nương để hầu hạ.
Ta tròn bảy tuổi, họ gọi tới tịnh cho .
Lần đầu tiên thấy nhiều m.á.u đến , mà chảy từ chính thể .
Ta xin tịnh nhẹ tay một chút, đừng để đau đến thế.
.
Người tịnh thấy c.ắ.n răng hé tiếng nào, bèn bảo là hạng hiếm , đặc biệt giỏi nhẫn đau...
Nỗi đau xác vẫn đau nhất.
Đau nhất là ở trong tim.
Khi còn mơ hồ về chuyện nam nữ, một cung nhân chuyên rửa thùng phân nhổ xuống đất một bãi nước bọt, bảo cũng là thứ quái vật chẳng nam chẳng nữ .
Hóa nam tử.
Cũng chẳng nữ tử.
Ta là một con quái vật nhỏ chẳng nam chẳng nữ.
Không, còn là một kẻ câm.
Vậy nên, là một con quái vật nhỏ câm, chẳng nam chẳng nữ.
04
Sinh thần của khéo rơi đúng ngày Đại Hàn. Sau khi tịnh , bệnh liệt giường, đứt quãng sốt li bì suốt hai ba tháng.
Đại công công thường xuyên đến thăm, với rằng đại nạn c.h.ế.t ắt hậu phúc, dặn nhất định gắng gượng qua khỏi.
Ta mơ mơ màng màng gật đầu. Không ngờ hai tháng , giá rét tan , xuân về hoa nở, thật sự dần hồi phục.
Không riêng thể, mà cả vận cũng .
Hoàng hậu nương nương gặp xong dường như đặc biệt thương xót, cho ở bên , cùng Tam Hỷ hầu cận gần bên.
Thế là thuận thế thành Tứ Hỷ.
Đại công công nhận thưởng, mừng rỡ khôn xiết, cứ khen .
“Đương kim Hoàng hậu nương nương sủng ái nhất hậu cung, hiền lương đức độ, ngươi đúng là gặp vận lớn .”
Ta quả thật gặp vận lớn.
Đứa con đầu lòng của Hoàng hậu nương nương và đương kim Thánh thượng, giữa mày cũng một nốt ruồi son.
Đáng tiếc ông trời chẳng chiều lòng , đứa trẻ đầy năm đột ngột lâm bệnh mà mất.
Hoàng hậu đau đớn tột cùng, từ đó tụng kinh ăn chay suốt hai năm.
Tính tuổi , nếu đứa trẻ còn sống, giờ hẳn cũng trạc tuổi .
05
Thái giám Tam Hỷ thường xuyên che chở cho .
Hoàng hậu nương nương cũng đối đãi với như con ruột.
Bên cạnh nương nương, hầu đông. Nói là để hầu cận sát bên, kỳ thực cả ngày cũng chẳng mấy việc, phần lớn thời gian đều thong thả.
Thức ăn nơi đây cũng đặc biệt tinh mỹ.
Không riêng Hoàng hậu nương nương dùng bữa ngon miệng, mà đến đám hạ nhân cũng ăn uống no đủ.
Mỗi ngày dùng ba bữa, bữa nào cũng đổi món. Xế chiều, buổi tối, còn điểm tâm do Hoàng thượng sai mang tới.
Khẩu vị Hoàng hậu nương nương vốn nhỏ, ăn vài miếng là dùng thêm nữa.
Thấy bên cạnh nuốt nước bọt, bèn ban cho phần còn nguyên dùng tới.
Ta xuất thôn dã, chẳng hiểu thế nào là khách sáo, cũng từng thấy điểm tâm tinh xảo đến .