"Lâm Tân, chính là một kẻ điên cuồng và ghen tuông như đấy, em còn ở bên ?"
Chuỗi hạt cổ tay cấn, ánh mắt trống rỗng nên lời. Kỳ lạ là chẳng thấy sợ hãi chút nào, thậm chí còn thấy ... sướng. Chẳng lẽ... cũng là kẻ biến thái ?
"Tôi... ... để nghĩ kỹ ." Đối mặt với gương mặt xinh của Phó Thương, xìu xuống: "Tôi , thực sự , chúng tạm xa một đêm, sáng mai cho câu trả lời ?"
Phó Thương chịu: "Mười phút thôi bảo bối, cho em mười phút ?"
Mười phút thì làm gì cơ chứ. Tôi lắc đầu mặc cả: "Nửa tiếng."
Phó Thương : "Được."
Không ở bên nữa? Phó Thương làm chuyện gì tàn trời hại đất. Anh chỉ là thích quá thôi mà. Ở bên ? Phó Thương thích đến thế, nếu ở bên chắc chắn sẽ buồn lắm. Với cũng thích nữa. Quan trọng nhất là, cũng thích . Thích một thì chiếm hữu cao cũng là thường thôi, suy nghĩ đen tối chút cũng chẳng .
Tôi ở bên Phó Thương chẳng lẽ nghĩ đến mấy chuyện đó ? Dù mấy chuyện đó cũng sướng thật mà. Vậy nên, Phó Thương làm thế cũng là lẽ thường tình thôi. Ừ, đúng .
"Tôi nghĩ kỹ ." Tôi mân mê ấm còn sót chuỗi hạt mã não, : "Không chia tay."
Phó Thương định ôm cổ hôn , đưa tay ngăn : " điều kiện! Nếu bố đồng ý cho chúng ở bên , thì mới chia tay!"
Nhìn nụ đầy vẻ đắc thắng mặt Phó Thương, lòng thầm nhủ: Hỏng , cảm giác tí nào.
Quả nhiên sáng sớm hôm , một chiếc xe sang trọng mang biển lạ đỗ xịch cửa nhà . Một cặp vợ chồng trông hào nhoáng bước xuống. Người phụ nữ hạ kính râm xuống, trông cao quý và khó gần. chạm mắt , bà liền rạng rỡ như hoa, dẫm đôi giày cao gót chạy tót .
"Đây là Tân Tân bảo bối đúng , ôi Tân Tân ơi đây!"
Lúc đó sợ c.h.ế.t. Phó Thương vui đẩy bà : "Đây là con."
Tôi lập tức kinh hãi: "Cháu chào dì ạ!"
Mẹ Phó cực kỳ hài lòng, đó vẫy tay, bố Phó từ cốp xe bê một đống đồ đạc. Tiếp đó, một xấp sổ đỏ nhét tay .
"Tân Tân, quà nhỏ thôi nhé~ Ồ, con bằng lái xe ? Mẹ... dì mua cho con mấy chiếc siêu xe bản giới hạn , còn đặt làm tên tắt của con nữa, con chắc chắn sẽ thích."
Cánh tay gãy vì xấp sổ đỏ, mặt ngơ ngác . Phó Thương kịp gì, Phó khoác tay và kéo trong nhà.
"Hại, Tân Tân ngoan thế mà ở bên cái thằng Phó Thương tự luyến còn đang tuổi nổi loạn nhà đúng là uổng phí quá. Chị ơi, chị nuôi con khéo thế, hâm mộ quá, xin bí kíp với~"
Tôi hoảng hốt Phó Thương cầu cứu, còn thì đang lầm lũi bê sính lễ nhà...
Tôi vạn ngờ "sa lưới" đầu tiên là . Mẹ hóa là fan của Phó! Hai gặp muộn màng, tám chuyện rôm rả như chị em ruột. Bố Phó thì bếp trổ tài, hai vợ chồng họ cứ như coi đây là nhà .
Bố Phó ở làng vài ngày, bàn bạc với trưởng làng bỏ tiền túi sửa đường. Lý do là: "Để chúng thăm con trai cho tiện."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/sau-khi-o-ben-anh-trang-sang-cua-nguoi-yeu-cu/chuong-9.html.]
Đường sửa xong, trưởng làng nảy ý kiến liên kết với tập đoàn họ Phó làm du lịch sinh thái. Ngôi làng thực sự khởi sắc. Phó Thương cũng bận rộn tối mặt tối mày vì dự án . Những lúc rảnh rỗi, sẽ đè giường mà "hành hạ" cả ngày trời. Tôi chẳng dám phản kháng, vì lý do của là: "Bảo bối, em là mối tình đầu của , mối tình đầu của em ?"
Mỗi như thế chột c.h.ế.t, đành để mặc làm gì thì làm.
Mẹ Phó và nhanh chóng gọi là "chị em ", còn rủ du lịch. Mẹ cả đời khỏi làng, tối đó kích động nắm tay bao nhiêu chuyện, mãi 12 giờ mới ngủ. Đợi bà ngủ say, leo lên sân thượng hóng gió ngắm .
Mẹ Phó lên, định dậy thì bà ấn xuống, xuống chiếc ghế dựa bên cạnh. Tôi nhịn mãi đành hỏi: "Dì ơi, dì phản đối con và Phó Thương ở bên ạ?"
Đam Mỹ TV
Mẹ Phó dường như đoán sẽ hỏi , hừ hừ: "Đứa trẻ như con mà với thằng Thương nhà dì là quá hời cho nó ." Tôi tại bà thấy , nhưng bà kể: "Tân Tân, con , Phó Thương hồi nhỏ đáng thương."
Tôi mở to mắt, Phó chìm hồi ức: "Dì và bố nó yêu tự do, sinh nó xong là du lịch khắp thế giới. Nó từ nhỏ lớn lên với ông nội, ông nội nó phong kiến truyền thống, coi nó như kế thừa mà đào tạo. Nó luôn ưu tú, cho đến năm 18 tuổi, nó báo cho ai mà bỏ nước ngoài, lúc đó tụi dì mới nó luôn đau khổ."
"Ra nước ngoài , nó l..m t.ì.n.h nguyện viên ở những quốc gia nguy hiểm. Dì và bố nó chỉ thể thấy bóng dáng bận rộn mệt mỏi của nó qua tin tức. Tụi dì chỉ sợ nó mất mạng ở đó, lúc nào cũng hối hận khôn nguôi. Cho đến một ngày nó bảo về nước, dì hỏi tại , nó bảo nó thích đang ở trong nước, nó theo đuổi."
"Sau đó dì âm thầm điều tra xem đứa trẻ nào thể khiến nó bắt đầu quý trọng mạng sống như ." Cổ họng nghẹn , Phó lau nước mắt, dịu dàng : "Hóa là một đứa trẻ của đất . Lâm Tân, con kiên cường, dũng cảm, là một đứa trẻ . Dì mừng vì thể trở thành một nhà với con."
Bàn tay dịu dàng của Phó đặt lên đầu . Tôi nén nỗi cay đắng nơi đáy mắt, gọi: "Con cũng vui, thưa ." Mẹ Phó hớn hở đáp lời.
Đêm đến, khi chuyện lắng xuống, Phó Thương từ phía ôm lấy đang thở hổn hển cơn mây mưa, hỏi: "Có chuyện gì mà vui thế?"
Tôi l.i.ế.m đôi môi sưng đỏ: "Em chuyện với ."
Phó Thương mỉm , kịp trêu chọc thì bỗng khựng : "Bảo bối, nào cơ?"
Tôi ác ý trả lời. Phó Thương xoay đè lên , chóp mũi chạm hõm cổ : "Hai gì?"
Tôi nhột quá cứ né tránh, nhưng né kiểu gì cũng thoát khỏi vòng tay . "Nói về lịch sử thầm mến và lịch sử nổi loạn của ."
Lông mi Phó Thương run rẩy: "Lúc là hiểu chuyện."
Tôi hiểu cảm xúc của . Vì yêu nên mới cẩn trọng từng chút một. thế, nghĩ yêu thì nên đường đường chính chính.
"Nước ngoài vui ? Làm tình nguyện viên thú vị ?" Mắt sáng rực.
Phó Thương bỗng bật , rạng rỡ lạ thường. "Đợi em và chơi về để họ trông dự án, sẽ đưa em qua những đất nước từng qua."
Tôi gật đầu, ngước lên hôn môi .
"Phó Thương, em yêu ."
Phó Thương ôm chặt lấy , trân trọng đáp : "Tôi cũng . Lâm Tân, yêu em."
Chúng trán chạm trán, thu trọn hình bóng đối phương trong mắt, trong tim, và cả trong tương lai tươi sáng rực rỡ phía .