Sau Khi Nhặt Được Anh Vợ Mù - Chương 26: Sinh Nhật Hạnh Phúc
Cập nhật lúc: 2026-03-20 05:32:14
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đây là sinh nhật đầu tiên của Chu An Canh kể từ khi hai quen .
Ứng Tảo làm qua loa, chuẩn quà sinh nhật từ lâu đó lén lút mua một đống đồ.
Hắn cố tình chọn lúc Chu An Canh ngoài bán hàng để lấy hàng ở trạm trung chuyển nhà.
Mấy món hàng đó làm Ứng Tảo mệt gần c.h.ế.t!
Đặc biệt là vì thể dùng một tay để lấy gậy dò đường, nhân viên trạm trung chuyển thấy khó khăn nên giúp buộc tất cả kiện hàng với .
Việc tuy tiện thật nhưng cân nặng thì đổi chút nào.
Dọn đến nửa đường, Ứng Tảo thậm chí còn vứt hết ở hành lang, mặc kệ chúng tự sinh tự diệt.
nghĩ vẫn cố gắng ôm về nhà.
Đây là sinh nhật đầu tiên của và Chu An Canh mà, cái "tiểu đáng thương" Chu An Canh chắc chắn bao giờ nhận quà, cứ coi như bố thí cho , thương cái "tiểu đáng thương" cha quan tâm yêu ...
Haizz.
Mình thật là rộng lượng mà.
Ứng Tảo lắc đầu cảm thán dùng một tay gõ cửa phòng ngủ của Bạch Thanh, định đặt quà phòng cô .
"...Ứng Tảo, em đủ đó nha."
Bạch Thanh mở cửa, thấy rõ mấy túi hàng tay , thở dài :
"Vẫn mua xong ? Mua thêm mấy món nữa là trực tiếp thuê luôn cái phòng cho em đó, hôm qua chị về nhà rõ làm chị giật cả , tưởng đang ở nhà kho chứ."
"Em vẫn kiếm tiền mà, đợi kiếm tiền mua tiếp."
Ứng Tảo hì hì,
"Chị Thanh đừng vội, đợi đến sinh nhật chị em cũng sẽ chuẩn quà cho chị mà."
"Sinh nhật chị qua xong ."
Ứng Tảo giật :
"Từ bao giờ ? Sao em ?"
"Đừng giả vờ."
Bạch Thanh mỉm ,
"Hôm đó chị đăng lên bạn bè em còn thả tim mà."
"Oa, thật ?"
Ứng Tảo vẻ mặt chân thành,
"Sao em nhớ gì nhỉ. Ối! Chị đấy, em thấy! Em mù thì rảnh rỗi mà xem bạn bè, chắc là Chu An Canh lén lấy điện thoại của em thả tim đó... Haizz cái , thứ khác đều chỉ cái tội mê chơi điện thoại, em về nhất định chuyện với mới ."
Bạch Thanh lạnh một tiếng.
Ứng Tảo giả vờ thấy, ôm túi hàng len trong.
Phòng ngủ của Bạch Thanh lớn bằng phòng của hai , đồ đạc ít, chỉ một cái giường và một cái tủ quần áo, tất cả đồ đạc còn đều ở trong cửa hàng.
Ứng Tảo thấy ngược trở thành lợi thế cần kiêng kỵ, đồ đạc đặt thẳng góc, nơi đó chất đống ít kiện hàng .
Bạch Thanh bóng lưng của , ánh mắt lướt qua cánh tay gầy gò của một vòng, tấm tắc cảm thán:
"Thật cảm động trời đất quá , chị thấy em tắm rửa còn để Tiểu Chu ôm, giờ tự dọn quà ... Em mua những gì ?"
"Không cho chị ."
"Hả?"
Bạch Thanh vui vẻ,
"Đồ ở phòng chị, em cũng ích gì, đợi em chị xem thì xem thôi."
"Chị dám!"
Ứng Tảo lập tức che kiện hàng, cảnh giác đầu.
Nhìn tư thế đó, Bạch Thanh thực sự chút tò mò,
"Cuối cùng đây? Chỉ là quà thôi mà, còn thể dám gặp ?"
"Đương nhiên là gặp chứ!"
Ứng Tảo vì chút chột , nhưng đồ vật thực cũng gì,
"Em mua quần áo với đồ dùng hàng ngày."
"Rồi nữa?"
"Không gì nữa ."
"...Không gì?"
Bạch Thanh ngập ngừng,
"Chỉ bấy nhiêu thôi , em gì mà che che giấu giấu chứ?"
Ai ngờ mặt Ứng Tảo đỏ lên, thậm chí chút ngượng ngùng,
"Thì đồ lót các thứ đó, chị cũng lắm mà."
"Có gì mà ?"
Bạch Thanh hiểu.
"Thì..."
Ứng Tảo ho khan hai tiếng,
"Chị hiểu mà."
Bạch Thanh suy nghĩ nửa ngày, dáng vẻ né tránh của thiếu niên mặt, bật :
"Em coi chị là thiếu nữ hoa quý ? Chị gần ba mươi ."
Ứng Tảo khô khan :
"À, ha?"
"Ha ha ha ha ha ha."
Bạch Thanh càng nghĩ càng thấy buồn ,
"Bảo bối em đáng yêu thật đó, chị cho em , trừ khi chị phát hiện em mua đồ tì... thôi coi như chị gì."
"À?"
"Không gì gì."
Bạch Thanh xua tay,
"Em sẽ hiểu... À, đương nhiên cũng thể cả đời cũng hiểu, dù ai cũng thích thứ đó."
"Cái gì cơ?"
Ứng Tảo mà ngơ ngác, nhưng Bạch Thanh cũng giải thích thêm, tới còn cố ý vỗ vỗ lưng , đầy ẩn ý:
"Đợi em thành niên chị cho em ."
"..."
Cứ thế lén lút lấy hàng và giấu quà, sinh nhật của Chu An Canh đến.
Vào ngày sinh nhật, hai thuê một chiếc xe chất đầy bao lớn bao nhỏ trở về thị trấn.
Hôm nay là ngày Tết Dương lịch, thị trấn Thành Đức lâu mới chút thở của sự sống.
Vài nhà sân đều treo đèn lồng, đủ màu sắc, mặt đất vương vãi một đống pháo bông và pháo hoa chơi xong, ống khói mái nhà cuồn cuộn nóng, qua thực sự chút khí đón năm mới.
Tiểu Đậu Nành sớm chuyện , hưng phấn xổm ở cổng sân chờ, thấy tiếng Ứng Tảo lập tức ngẩng đầu vui vẻ nhảy cẫng lên,
"Anh Tảo! Anh Canh!"
"Ai!"
Ứng Tảo gọi đáp qua cửa sổ xe,
"Đậu Nành!"
"Anh Sớm!"
"Tiểu Đậu Nành!"
"Anh!"
"Đậu Đậu!"
"Anh!"
"Đậu!"
Hai đối đáp gọi đợi đến khi xuống xe, Ứng Tảo trực tiếp mở rộng hai tay, mặc kệ phương hướng đúng , dù Đậu Nành thể chuẩn xác sai chui lòng .
Lúc Đậu Nành xông tới ôm , Ứng Tảo chợt nhận Đậu Nành cao hơn. Vốn dĩ giơ tay vặn thể chạm tóc, giờ thì chạm đến tai .
"Em cao lên ?"
Ứng Tảo bàn tay di chuyển lên , sờ sờ đầu cô bé,
"Tóc cũng dài , bảo bà nội giúp em cắt ."
"Con bé bây giờ chú ý hình tượng lắm."
Bà nội bật ,
"C.h.ế.t sống chịu cắt."
"Đâu ."
Đậu Nành ngượng ngùng ,
"Các bạn nữ trong lớp con ai cũng để tóc dài, con cũng để mà."
"Được , để , bà nội đồng ý ."
Bà nội cưng chiều ,
"Thích thì cứ để."
Nói xong bà nội ngẩng đầu chào hỏi Ứng Tảo, sang Chu An Canh đang bận rộn dọn đồ bên cạnh.
Mấy tháng gặp Chu An Canh đổi nhiều.
Vóc dáng tăng thêm, làn da còn đen như , đường nét cơ bắp càng rõ ràng. những điều đó trọng điểm, sự đổi lớn nhất chính là khí chất của .
Trước Chu An Canh quanh năm lang thang ở thị trấn tuần lặp , mơ màng hồ đồ, dường như tồn tại c.h.ế.t cũng chẳng gì khác biệt.
Giờ đây đầy tinh thần, đôi mắt sáng, thấy bà nội thậm chí còn chủ động mỉm một chút.
"Về ?"
Bà nội cũng mỉm .
"Vâng."
Chu An Canh gật đầu,
"Về ."
"Dự định ở mấy ngày?"
"Mai là ."
Chu An Canh .
"Nhanh ?"
Bà nội giật , vội sang Ứng Tảo bên cạnh, dường như là để xác nhận,
"Sao ở thêm hai ngày, một chuyến cũng rẻ ."
"Bận ạ."
Chu An Canh ít lời.
"Chúng cháu việc gì thì sẽ về."
Ứng Tảo thấy cuộc đối thoại, lập tức ,
"Chúng cháu bây giờ thiếu tiền như , về tiện."
"Vâng."
Chu An Canh đồng tình.
"..."
Bà nội thở dài, hiểu ý của hai ,
"Cũng , bận rộn cũng . Cháu như bây giờ so với hơn nhiều , gia đình, sự nghiệp, theo đuổi riêng. Đây là chuyện nhưng cũng chú ý kết hợp làm việc và nghỉ ngơi, chú ý sức khỏe, ?"
Chu An Canh gật đầu, đáp "Biết ạ", tiếp tục dọn đồ.
Xe thuê của hai dừng ở cổng sân.
Lần mua sắm nhiều đồ, Chu An Canh đang cùng tài xế vội vàng dọn xuống, bao lớn bao nhỏ, túi ni lông cũng thùng giấy carton rõ là gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/sau-khi-nhat-duoc-anh-vo-mu/chuong-26-sinh-nhat-hanh-phuc.html.]
Trong thị trấn xe cộ ít, thỉnh thoảng mới một chiếc, trong thị trấn đều xem náo nhiệt. Bốn phía đều thò những cái đầu tò mò, xem là nhà ai khách đến.
Vừa thấy là "thằng ngốc" và " mù" một thời gian , ngạc nhiên, thấy Chu An Canh dọn đồ từ trong xe xuống, càng kinh ngạc hơn nữa.
"Ôi chao!"
Bà cụ hàng xóm bước , từng thùng hàng dọn xuống, cảm thán với bà nội của Đậu Nành:
"Bà thật là phúc đó! Thằng ngốc cũng về báo hiếu, nhiều đồ như ... Chậc chậc bà xem bà xem, chắc tốn ít tiền nhỉ?"
"Chẳng bao nhiêu tiền cả, là tấm lòng của lũ trẻ thôi."
Bà nội ha hả chắp tay lưng,
"Tôi là tiểu phúc thôi, bà mới là thực sự phúc đó, con dâu nhà bà mới sinh đôi long phụng ?"
"Ai đó, chuyện sinh đôi long phụng bà cũng ?"
Bà cụ vui,
"Nói đến đây mới nhớ, con trai chiều nay về nhà! Cái gì gì đó... Tôi chuyện với bà nữa, nhanh về thái nhân sâm đây!"
"Ai."
Bà nội đáp lời.
Giọng bà cụ lớn, cả phố xung quanh rõ tình hình bên , sôi nổi nghĩ đến con cháu nhà cũng về phòng chuẩn đồ.
Cuối cùng xung quanh cũng yên tĩnh , bà nội vỗ vỗ lưng Chu An Canh, bảo nhanh chóng mang đồ sân đỡ để ngoài đỏ mắt.
Trên đường dọn đồ, bà nội mấy thứ khỏi :
"Mua nhiều đồ thế làm gì? Trong nhà cái gì cũng thiếu..."
"Chắc chắn là ý của Tiểu Tảo, các cháu ngoài tốn tiền nhiều lắm, cần mang nhiều đồ về thế ..."
"Ối chao nhẹ tay thôi!"
Bà nội đ.á.n.h Chu An Canh một cái,
"Đừng làm hỏng đồ!"
Ứng Tảo kéo tay Đậu Nành sân, trộm mà vui vẻ,
"Bà nội đừng lo, đồ nhiều thôi chứ đắt ."
"Quá mười tệ là coi là đắt ."
Bà nội vuốt thùng giấy carton, cảm thán :
"Mấy thứ bán ve chai cũng mười tệ chứ gì?"
"Chắc là ạ."
Ứng Tảo suýt nữa bật thành tiếng.
Đồ vật quả thật vẻ nhiều nhưng đều là những món đồ thiết thực.
Mùa đông nhiệt độ thấp, trong sân nhiều biện pháp giữ ấm, Ứng Tảo mua chăn đệm và áo khoác lông vũ, cố ý chọn ở siêu thị lớn đối diện phòng thuê, giữ ấm thực dụng, điểm quan trọng là màu sắc đặc biệt .
Đậu Nành thấy chiếc áo khoác lông vũ màu vàng nhạt thì mắt sáng lên, ôm lấy áo khoác reo thơm,
"A a a trai em yêu ! Sau chính là trai yêu nhất của em!"
"Ồ?"
Ứng Tảo nhướng mày,
"Trước ?"
"Là là! Mãi mãi đều là trai!"
Đậu Nành cởi ngay chiếc áo khoác bông của , chiếc áo khoác lông vũ màu sắc tươi sáng.
Ứng Tảo thấy, động tĩnh hỏi:
"Có ?"
"Vừa ạ!"
Đậu Nành toe toét, dạo một vòng trong sân vẻ mặt đặc biệt tự mãn.
Ngoài các biện pháp giữ ấm, Chu An Canh chân cẳng bà nội , hai liền mua một chiếc chậu ngâm chân.
Mua mạng, tự động vài chế độ massage, đảm bảo các huyệt vị thư giãn thông suốt.
Bà nội xem mà liên tục cảm thán, đất nước thật là phát triển mà thể phát minh thứ cao cấp như .
Ngoài đồ dùng hàng ngày, hai cũng mua đồ Tết và nguyên liệu nấu ăn cho buổi tối.
Bánh kem sợ tan chảy, Chu An Canh bỏ tủ lạnh từ sáng sớm, các nguyên liệu nấu ăn khác thì đặt thớt chuẩn chế biến buổi chiều.
Năm nay tuyết rơi muộn, nhiệt độ khí ngược lạnh hơn mấy năm .
Ứng Tảo nhớ rõ năm là ở quê kế ăn Tết, xa là thị trấn lân cận thị trấn Thành Đức.
Hôm đó mang theo bài tập nghỉ đông qua đó, ở góc làm bài tập tiếng cãi vã ồn ào bên cạnh.
Có họ hàng khen kế khéo nuôi con, đứa trẻ trắng trẻo mũm mĩm thấy phúc tướng. Cũng khen hiểu chuyện, học giỏi thể giành học bổng.
Tâm trạng hôm đó thế nào, ăn gì là khi nào về nhà, Ứng Tảo nhớ rõ lắm. Trong tiềm thức đoạn ký ức đó là vô dụng, cho nên đại não tự động xóa bỏ.
Mà chỉ một năm.
Cuộc sống của Ứng Tảo đổi nghiêng trời lệch đất.
Hắn bắt đầu mong chờ Tết, mong chờ Tết Dương lịch,càng mong chờ sinh nhật của Chu An Canh.
Khi nến thắp sáng Ứng Tảo cảm nhận ấm phả mặt, nheo mắt cùng bà nội và Đậu Nành cùng hát bài "Chúc mừng sinh nhật".
Cảm giác thật thoải mái, giống như cảm giác khi ngâm trong nước ấm.
Toàn bao bọc bởi sự ấm áp, nước ấm dần thấm đẫm , thoải mái nhắm mắt là ngủ .
"Được !"
Hát xong bài hát, Đậu Nành giục giã,
"Thổi nến ước nguyện!"
"Là nhắm mắt, chắp tay, ước xong nguyện vọng mới thổi nến."
Ứng Tảo bên cạnh làm mẫu.
Chu An Canh học theo dáng vẻ của Ứng Tảo nhắm mắt , vụng về chắp hai tay ước nguyện.
"Không nha!"
Đậu Nành bổ sung.
"...Ừm."
Chu An Canh nuốt lời suýt bật xuống.
Nguyện vọng.
Ước nguyện.
Chu An Canh rõ ràng ý nghĩa của từ nhưng cảm thấy hạnh phúc, gì thực hiện nguyện vọng.
Trước khi gặp Ứng Tảo, Chu An Canh khái niệm về vui buồn.
Sau khi gặp Ứng Tảo, đầu tiên cảm giác vui vẻ, đó là lo lắng, đau lòng, hoảng loạn, phẫn nộ, mãn nguyện...
Những cảm xúc sinh vì Ứng Tảo, khiến mỗi giây mỗi phút đều kinh ngạc cho nên hạnh phúc.
Hạnh phúc đến mức gì để nguyện vọng.
Nếu nhất định ...
Chu An Canh nghĩ nghĩ, thì ước bà nội mạnh khỏe, Đậu Nành học tập ngày càng , Tảo cả đời vui vẻ .
Buổi tối khi ngủ, Ứng Tảo vẫn còn quá hưng phấn, khi trở sân trở cái tổ nhỏ mà hai nương tựa , biểu hiện trực tiếp nhất là ngủ .
Ứng Tảo nghiêng giường, nghĩ nghĩ xoay bò lên Chu An Canh.
"Chu An Canh."
"Ừm."
Chu An Canh mở mắt , vỗ vỗ lên Ứng Tảo.
"Tôi buồn ngủ, mệt ?"
Chu An Canh lắc đầu,
"Không buồn ngủ."
"Tôi cũng ."
Ứng Tảo ghé sát tai hỏi,
"Sinh nhật vui vẻ, hôm nay ăn sinh nhật vui ?"
"Vui."
Chu An Canh đáp dứt khoát,
"Rất vui, quà cũng , thích, cảm ơn Tảo."
Lời .
Giống như trong miệng phết mật .
"Không gì!"
Ứng Tảo nheo mắt , tức khắc cảm thấy thành tựu mười phần. Hắn hì hì, tay chịu yên ngón trỏ và ngón giữa mô phỏng bước vuốt ve Chu An Canh.
Quán lẩu lượng công việc lớn, đặc biệt là điều kiện đặc biệt như Chu An Canh, công việc luôn là nhiều nhất vất vả nhất, cơ bắp đều rèn luyện .
Ứng Tảo theo hướng lên, chạm yết hầu của Chu An Canh.
Yết hầu cuộn lên một chút.
Ơ?
Ứng Tảo tò mò sờ sờ, quả nhiên yết hầu cuộn lên một chút.
Hắn chú ý đến tiếng thở dốc đột nhiên đổi cũng chú ý đến phản ứng ở những chỗ khác, tò mò rụt tay sờ sờ chính .
Ừm, ngoài dự liệu.
Ứng Tảo thở dài,
"Sao nhỏ thế ?"
Chu An Canh sang, lòng bàn tay sờ sờ lên yết hầu của Ứng Tảo. Anh làm việc đồng áng nhiều, ngón tay chai cứng, sờ qua mang theo cảm giác vi diệu.
"Không nhỏ, ."
Ứng Tảo hiểu chút ngượng ngùng, đặc biệt là chỗ Chu An Canh dùng tay lướt qua, cảm giác tồn tại cực kỳ mạnh chút nóng chút ngứa.
Hắn dùng sức xoa xoa yết hầu của , lớn:
"Biết , dù cũng chỉ hai câu thôi, chẳng thành tâm chút nào... Anh chờ xem! Đợi thành niên chắc chắn cũng yết hầu lớn! Chiều cao cũng sẽ cao hơn ! Chỗ nào cũng !"
Chu An Canh gật đầu cổ vũ:
"Ừm."
"Còn to hơn nữa!"
"Ừm!"
Chu An Canh tiếp tục gật đầu.
Ứng Tảo đếm ngày đầu ngón tay,
" còn lâu lắm, em thi xong còn mất mấy tháng nữa mới thành niên."
"Không vội."
Chu An Canh Ứng Tảo,
"Rất nhanh thôi."
Quả thật vội.
Cũng quả thật nhanh.
Trước sinh nhật Ứng Tảo còn kỳ thi quan trọng đó, thời gian đủ dùng, mỗi ngày ôn tập đều hận thể phân thành tám cánh tay để học, đừng chi là sốt ruột.
Ngày hôm Tết Dương lịch, hai liền trở .
Từ thị trấn trở phòng thuê, Ứng Tảo ngoài việc ôn tập, bắt đầu bận rộn với công việc khởi nghiệp.
Hắn hiểu những thứ liền học theo mô hình kinh doanh mạng chỉ đạo Chu An Canh phim tìm làm hậu kỳ chỉnh sửa, đăng video nuôi tài khoản.
Hắn chị Thanh livestream là lợi dụng gương mặt của hai họ, tuy việc lợi dụng khiến khó chịu nhưng nhờ đó hai tích lũy ít fan.
Nền tảng fan quan trọng, Ứng Tảo bỏ lỡ cơ hội, đảm bảo mỗi video đều cả hai cùng xuất hiện.
Ban đầu, tài khoản cũng nhiều lượt chú ý. Cho đến livestream tiếp theo, Ứng Tảo chỉ đạo Chu An Canh trưng bày trang sức màn hình, lượng xem đầu tiên đột phá mốc nghìn .
--
Hết chương 26.