Sau Khi Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Ép Gả Thay - Chương 97: Phiên ngoại 1
Cập nhật lúc: 2025-11-13 13:31:58
Lượt xem: 384
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lập đông qua, Thương Lục rốt cuộc cũng tới kinh thành.
Kinh thành khác hẳn huyện Yến Chi, cũng xa hoa lộng lẫy, ngựa quý xe sang. Dẫu cho Thương Lục tính tình lạnh nhạt, thành cũng khỏi chút choáng ngợp.
Địa chỉ y quán Sở Triệu Hoài ghi trong thư dễ tìm, hỏi đường gần nửa canh giờ liền tới Tồn Hoài Đường ở phường An Thuận.
Chỉ trong mấy tháng ngắn ngủi, Tồn Hoài Đường từ một y quán hỏi thăm trở nên tấp nập kẻ đến , nối liền dứt, tất cả đều tìm đến Bạch Thần y diệu thủ hồi xuân.
Thương Lục tới cửa Tồn Hoài Đường, còn kịp bước một gã tiểu nhị lanh lợi đón, giọng giòn giã: “Hẳn là Thương đại phu , mời ngài mau trong!”
Thương Lục gật đầu, chậm rãi bước .
Tồn Hoài Đường thêm mấy tiểu nhị, ai nấy đều bận rộn ngơi tay. hôm nay đại phu chẩn bệnh ở đây, phần lớn tới đều là đến bốc thuốc theo đơn của thần y.
Thương Lục quanh một lượt, địa thế nơi phong thủy tệ, y quán cũng vô cùng rộng rãi, tu sửa tốn kém.
Tiểu nhị dẫn hậu đường, cung kính dâng : “Thương đại phu dùng , ông chủ của chúng lẽ đến trưa mới tới .”
Thương Lục nhấp một ngụm , ngẫm nghĩ một lát vẫn hỏi: “Làm ngươi nhận ?”
Tiểu nhị hì hì: “Ông chủ chúng dặn, trong đám , vị công tử nào thấy ôn nhuận như ngọc, nhất định là Thương Lục đại phu.”
Thương Lục: “…”
Trong tiểu viện cạnh y quán.
Cơ Tuân siết chặt thắt lưng Sở Triệu Hoài, vững vàng ôm trọn y lòng, cắn nhẹ vành tai y cọ xát, như : “Ôn nhuận như ngọc, ? Trẫm chẳng lẽ ôn nhuận? Hay miếng ngọc dùng ý ngươi?”
Sở Triệu Hoài: “…”
Năm ngón tay thon dài của Sở Triệu Hoài bấu lấy mép giường, cố bò ngoài, gương mặt đẫm nước mắt, hổn hển : “Ngươi… Ngươi bậy bạ gì đó, buông .”
Cơ Tuân dùng tay kéo lấy cổ chân y, chỉ dùng sức một chút dễ dàng lôi về, đè lên thể nửa để trần của y, răng nanh hung hăng ngậm lấy gáy y trắng nõn.
“Vương phi thật thiên vị, hình như từng khen trẫm bao giờ.”
Sở Triệu Hoài để lộ cánh tay ngoài, gắng sức bò về phía , gân xanh nổi lên làn da trắng như tuyết, giọng yếu ớt: “Ta khen bệ hạ tuấn, là ngươi nhớ rõ.”
Cơ Tuân hung hăng cắn một cái.
Sở Triệu Hoài “A!” lên một tiếng, gắng sức ngẩng đầu, đôi mắt thất thần tuôn hai hàng lệ.
Cơ Tuân giày vò y một trận, như lật mặt mà khẽ hôn lên cổ y, để một vết đỏ mập mờ: “Ngoan, khen trẫm thêm một câu nữa, khen…”
Bệ hạ buông thả đức hạnh mất, Sở Triệu Hoài vốn dĩ đôi mắt tan rã, ghé tai những lời hổ lang, mặt liền nóng bừng, thẹn quá hóa giận: “Ta ! A!”
Cơ Tuân ngậm lấy gáy y cắn nhẹ, uy hiếp: “Vậy hôm nay Vương phi đừng mong ngủ nữa, cũng đừng hòng gặp ai.”
Sở Triệu Hoài: “…”
Một lúc lâu .
Vị quản gia mới đến phủ của Bạch Cập thần y chuẩn xong áo bào chủ tử mặc, theo lời dặn mà hâm nóng thức ăn do Khiếu Phật Lâu đưa tới bếp lò nhỏ.
Sở Triệu Hoài che đậy kín kẽ từ trong phòng ngủ bước , lẽ vì mới nên mí mắt vẫn còn sưng, hàng mi dài ươn ướt. Trên cổ y còn quàng một chiếc khăn lông cáo tuyết trắng, càng làm nổi bật gương mặt đẽ ôn hòa như ngọc.
“Khụ.” Sở Triệu Hoài ho khẽ một tiếng, hỏi nhỏ: “Thương đại phu tới ?”
Quản gia cúi đầu đáp: “Tới ạ, ở hậu đường uống một chén .”
Sở Triệu Hoài gật đầu, chậm rãi về phía y quán.
Thương Lục ở y quán uống gã tiểu nhị hoạt bát hiếu động chuyện trời đất, bỗng tiền đường y quán truyền đến tiếng kêu thảm thiết, dường như đang gọi cứu mạng.
Tiểu nhị ngẩn , vội vàng chạy ngoài.
Sở Triệu Hoài còn tới, Tồn Hoài Đường đại phu chẩn bệnh, Thương Lục do dự một chút cũng dậy .
Người xông Tồn Hoài Đường là một phụ nhân, đang ôm một đứa trẻ mặt mày tím tái, lóc đến tay chân bủn rủn. Nghe loáng thoáng thì là đứa trẻ ăn một viên thịt nghẹn, y quán gần nhất chính là Tồn Hoài Đường nên mới vội chạy đến cầu đại phu cứu mạng.
Thấy đứa trẻ sắp tắt thở, tiểu nhị vội chạy mời Bạch thần y.
Thương Lục bước tới xem, thấy đứa bé chỉ thở mà hít , liền lập tức rẽ đám đông , quỳ một chân xuống, vẻ mặt nghiêm xốc ngược đứa trẻ lên, dùng tay ấn mạnh huyệt vị dày.
Đứa trẻ “Oa” một tiếng, nôn viên thịt trong cổ họng , khó khăn hít thở một lúc lâu cất tiếng lớn.
Phụ nhân sững sờ, tức thì nước mắt như mưa, rối rít cảm tạ Thương Lục: “Đa tạ đại phu!”
Thương Lục đứa trẻ hô hấp bình thường, lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.
Phụ nhân vội ấn đầu con, : “Còn mau tạ ơn đại phu cứu mạng ngươi!”
Đứa bé từ cõi ch*t trở về, rụt rè Thương Lục: “Cảm ơn ca ca.”
Tay Thương Lục khựng , đôi mắt cong lên nhẹ.
Thương Lục về hậu đường rửa tay xong, Sở Triệu Hoài vội vã chạy tới, tiểu nhị mới thở phào nhẹ nhõm.
Hai mấy tháng gặp, ngờ đến Tồn Hoài Đường cứu một mạng , xem Thương Lục thật sự là đại phu trời chọn.
Sở Triệu Hoài vui đến mức gần như nhảy cẫng lên: “Thương Lục ca diệu thủ hồi xuân!”
Thương Lục bất đắc dĩ : “Chỉ là nghẹn thôi, ấn huyệt vị là , gì là diệu thủ cả.”
Sở Triệu Hoài cong cong mắt, kéo về phía tiểu viện bên cạnh: “Đi, về nhà , Thương Lục ca đường sá xa xôi chắc đói bụng ?”
Thương Lục: “…”
Thương Lục nên đói , thăm dò hỏi: “Tiểu Thủy gần đây trù nghệ tiến bộ ?”
Sở Triệu Hoài đầu nhướng mày với : “Tiến bộ nhiều lắm, hôm qua xuống bếp, Cơ Tuân ăn liền ba bát cơm.”
Thương Lục: “…”
Chỉ ăn cơm ăn thức ăn ?
Thương Lục rụt rè : “Vậy vẫn quá…”
Chữ “đói” còn xong, Sở Triệu Hoài tiếp lời: “ Thương Lục ca từ xa tới, nhất định nếm qua mỹ vị của kinh thành, cho nên trưa nay chúng ăn tạm món của Khiếu Phật Lâu nhé —— hả? Thương Lục ca gì?”
Thương Lục ca gật đầu: “Ừ, đường dài mệt mỏi, quả thực đói .”
Sở Triệu Hoài : “Vậy thì quá!”
Trở tiểu viện, quản gia hâm nóng và bày biện các món ăn do Khiếu Phật Lâu đưa tới lên bàn.
Thương Lục ngửi thử mùi vị.
Ừm, quả thực do Bạch Tiểu Thủy tự tay làm.
Thương Lục ca yên tâm xuống dùng bữa.
Sở Triệu Hoài cầm đũa ăn từng miếng nhỏ, tò mò hỏi: “Sân nhà của Thương Lục ca sửa sang xong ?”
Thương Lục gật đầu: “Đã dọn dẹp xong , chỉ là thể tiếp tục làm y quán nữa. Ta vốn định đến Lâm Giang tìm một nơi khác để hành y, thì thư của ngươi tới.”
Thương Lục lớn lên từ nhỏ ở huyện thành nhỏ Yến Chi tại Lâm Giang, từng xa nhà bao giờ. Có lẽ là Sở Triệu Hoài ảnh hưởng, cũng ngoài xem thế gian rộng lớn.
Đi suốt một đường, quả thực thấy ít và vật đây từng thấy qua.
Sở Triệu Hoài cong cong mắt: “May mà Thương Lục ca tới.”
Thương Lục hiếm khi mỉm .
Hai dùng cơm xong y quán xem xét, Sở Triệu Hoài vốn định cùng Thương Lục dạo một vòng những con phố nổi tiếng ở kinh thành, thì quản gia Bạch phủ vội vã tới, là trong phòng ngủ hình như động tĩnh.
Sở Triệu Hoài ngẩn : “Động tĩnh gì?”
Quản gia thôi.
Tự nhiên là động tĩnh của .
Sở Triệu Hoài sững sờ.
Cơ Tuân buông thả đức hạnh, xong “lời khen” về cung ?
Đuôi mày Thương Lục khẽ nhướng lên một cách để dấu vết.
Mơ hồ cảm nhận ý tứ “lầu vàng giấu ?” trong mắt Thương Lục ca, mặt Sở Triệu Hoài nóng lên: “Thương Lục ca cứ xem quanh y quán một chút nhé, một lát sẽ .”
Thương Lục gật đầu.
Sở Triệu Hoài vội vã chạy về phòng ngủ của Bạch phủ.
Y vén tấm rèm che hờ lên, chỉ thấy Cơ Tuân trong bộ áo bào màu tím lỏng lẻo, nửa che nửa đậy như từ chối vẻ mời gọi, đang chống má giường, lười biếng về phía y.
Sở Triệu Hoài: “??”
Sở Triệu Hoài ngây cả : “Sao ngươi còn ở đây, về cung ?”
“Vương phi thật nhẫn tâm.” Cơ Tuân ngáp một cái, chỉ vạt áo đứt một nửa đang buộc ngón út, “Ngươi cứ thế cường thủ hào đoạt trói trẫm giường, trẫm làm về cung ?”
Sở Triệu Hoài: “…”
Cơ Tuân híp mắt: “Sao nào, Thương đại phu ôn nhuận như ngọc tới ? Trẫm ở bên trong hai trò chuyện vui vẻ lắm, thật khiến khác ghen tị.”
Sở Triệu Hoài chịu thua, tức giận : “Bệ hạ thể chữa cái tật ăn giấm lung tung ? Ta và Thương Lục ca gì , ngươi đến mức…”
Nói đến đây, Sở Triệu Hoài bỗng sững , thẳng Cơ Tuân.
Bệ hạ nay thông minh, tuy giỏi nhớ mặt nhưng mắt thường sai, làm thể Thương Lục và y chỉ là bạn bè bình thường.
Vậy mà từ khi Thương Lục sắp tới kinh thành, bệ hạ vẫn luôn vin chuyện để gây sự.
Lòng Sở Triệu Hoài mềm nhũn, y nỡ dáng vẻ lo lo mất của , cho nên thường thường chỉ cần thấy ghen là y đều đáp ứng thứ.
Sở Triệu Hoài Cơ Tuân một lúc lâu, bỗng nhiên nghiêng tới gần, đầy ẩn ý: “Bệ hạ cố ý ?”
Cơ Tuân nhíu mày: “Vương phi là ý gì?”
Sở Triệu Hoài: “…”
Hai năm chung sống, những gì thể thấu hiểu sớm thấu hiểu, Sở Triệu Hoài còn tâm tư của Cơ Tuân. Y bực buồn , hung hăng trừng một cái.
“Đừng trừng.” Cơ Tuân miễn cưỡng , “…Động lòng .”
Sở Triệu Hoài: “…”
Nói thật, dù trải qua vô , y vẫn thể nào hiểu nổi cái sở thích đặc biệt của Cơ Tuân!
“Được thôi.” Sở Triệu Hoài như chuyện gì xảy mà , “Vốn dĩ còn nghĩ khi Thương Lục ca tiếp quản Tồn Hoài Đường, sẽ đồng ý với bệ hạ. xem bệ hạ đối với Thương Lục ca bài xích vô cùng, vẫn là nên mời Thương Lục ca đến y quán khác, đỡ chướng mắt bệ hạ.”
Cơ Tuân: “?”
Sở Triệu Hoài nhẹ nhàng xong câu đó, đợi bệ hạ phản ứng nhanh chân bỏ chạy.
Cơ Tuân bao giờ phản ứng nhanh đến thế, trong gang tấc kịp ôm ngang Sở Triệu Hoài đang định bỏ chạy về, hai tay từ lưng vòng ôm chặt lấy y, cằm tựa cổ Sở Triệu Hoài, một lúc lâu mới thấp giọng hỏi.
“Ngươi … gì?”
“Không gì.” Sở Triệu Hoài cũng sợ nữa, giả vờ nghi hoặc, “Ta chỉ để Thương Lục ca rời khỏi Tồn Hoài Đường, tiếp tục chẩn bệnh cứu , bệ hạ sẽ thấy nữa, cũng còn đau lòng vì chướng mắt nữa.”
Cơ Tuân: “…”
Sở Triệu Hoài tựa lưng lồng n.g.ự.c Cơ Tuân, cảm nhận nhịp tim đập dồn dập của , : “Bệ hạ mau buông , chấn chỉnh Tồn Hoài Đường, một ngày mười hai canh giờ chẩn bệnh cứu , diệu thủ hồi xuân… A!”
Cơ Tuân nâng mặt y lên, ép y nghiêng đầu , cúi xuống hôn thẳng lên môi y.
Mũi chân Sở Triệu Hoài gần như chạm đất, gắng sức duỗi thẳng chân: “Ưm… Buông, !”
Cơ Tuân hung hăng cắn môi của y một cái, cuối cùng mới chịu buông , nhưng vẫn ôm chặt.
Sở Triệu Hoài còn đang thở dốc, liền bệ hạ đột nhiên : “Ngày rằm tháng Chạp ?”
Sở Triệu Hoài hiểu: “Cái gì?”
Cơ Tuân : “Phong hậu đại điển.”
Sở Triệu Hoài: “…”
Chiếc khăn lông cáo quàng quanh cổ, Cơ Tuân buộc ghé sát dái tai Sở Triệu Hoài, thở nóng rực phả bên tai, giọng trầm thấp: “Trẫm cáo với thiên hạ, Bạch Cập thần y diệu thủ hồi xuân là hoàng hậu của trẫm.”
Sở Triệu Hoài sững một chút, tự nhiên mà ngừng đạp chân loạn xạ, cũng nỡ trêu nữa, nhỏ giọng : “Tại là mười sáu tháng Chạp?”
Hai năm , hai cũng là ngày mười sáu tháng Chạp bái đường thành .
“Mười sáu tháng Chạp là sinh thần của ngươi.” Cơ Tuân ôm lấy y, , “Ta mỗi một sinh thần của ngươi, trẫm đều thể quang minh chính đại tổ chức cho ngươi.”
Không với tư cách hoàng đế, mà là với phận danh chính ngôn thuận của bên gối để chúc mừng y.
Sở Triệu Hoài “Ừm” một tiếng, ngượng ngùng mím môi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/sau-khi-my-nhan-om-yeu-bi-ep-ga-thay/chuong-97-phien-ngoai-1.html.]
Từ khi Bạch phu nhân qua đời, y từng đón sinh thần, chút quen.
Sở Triệu Hoài từ nhỏ hâm mộ cảnh khác vây quanh chúc phúc ngày sinh thần, lời từ chối theo bản năng dừng bên môi, trong mắt mang theo chút mong đợi, nhưng vẫn giả vờ trấn tĩnh, nghiêm túc .
“Chuyện tầm thường, suy nghĩ kỹ càng .”
Sắc mặt Cơ Tuân trong nháy mắt trầm xuống, nghiêm nghị : “Trẫm ý quyết, ai thể đổi —— nếu hoàng hậu đồng ý, trẫm đành cường thủ hào đoạt, lệnh cho ba ngàn thị vệ áp giải ngươi đón sinh thần. Hoàng hậu nên suy nghĩ cho kỹ, kháng chỉ bất tuân là chịu khổ đó.”
Sở Triệu Hoài giật nảy , hoảng sợ : “Bệ hạ là một bạo quân như ?”
“ .” Cơ Tuân , “Hoàng hậu nên cân nhắc cho kỹ.”
Sở Triệu Hoài sợ hãi thôi, dâm uy của bệ hạ bức bách, đành mang vẻ mặt đau khổ : “Nếu bệ hạ cố ý như , đành cố gắng đón một sinh thần .”
Bạo quân gằn: “Coi như hoàng hậu thức thời.”
Vì hoàng hậu phối hợp, Cơ Tuân cuối cùng trở thành “bạo quân” cường thủ hào đoạt.
Thật đáng mừng.
*
Lúc hạ triều.
Ân Trùng Sơn, Lục Vô Tật và Chu Hoạn bệ hạ gọi đến Minh Thanh Cung thương nghị việc trọng đại.
Cơ Tuân rũ mắt, lơ đãng xem tấu chương, : “Dặn dò Lễ bộ và Hồng Lư Tự, chuẩn sắc phong đại điển.”
Cả ba đều sững sờ, kinh ngạc .
Lục Vô Tật hiểu: “Sắc phong?”
Ai cơ?
Ân Trùng Sơn hít một khí lạnh, thăm dò hỏi: “Bệ hạ, chẳng lẽ là…”
Cơ Tuân đang định gật đầu, thì Ân Trùng Sơn : “…Thái tử điện hạ sắp thành hôn ? Thái tử phi nhanh ứng tuyển ?”
Cơ Tuân: “…”
Thái độ của bệ hạ quá mức thản nhiên, Ân đại nhân thông minh nhất cũng nghĩ ngay đáp án chính xác.
Cơ Tuân lạnh lùng , như : “Ái khanh nghĩ ?”
Ân ái khanh nhất thời im bặt.
“Chẳng lẽ bệ hạ lập hậu?” Chu Hoạn hỏi.
Cơ Tuân ném cho một ánh mắt hài lòng, hổ là tâm phúc tin tưởng nhất.
Chu tâm phúc gãi đầu: “Bệ hạ tìm ứng tuyển hoàng hậu ? Bạch thần y hẳn là vẫn hòa hợp với ngài, tùy tiện lập hậu, lắm ?”
Cơ Tuân: “…”
Chu họa lớn vẫn đang tiếp: “Bệ hạ vẫn nên kiên nhẫn một chút, Bạch thần y mềm lòng, ngài theo đuổi thêm ba bốn năm nữa nhất định thể khiến y hồi tâm chuyển ý.”
Cơ Tuân: “…”
Ân Trùng Sơn, Lục Vô Tật: “…”
Hai lặng lẽ dịch sang bên cạnh một chút, để khỏi m.á.u của văng lên .
Cơ Tuân như liếc ba : “Các vị ái khanh quả nhiên lời đoán ý, suy nghĩ thể râu ông nọ cắm cằm bà như , triều ba vị ngọa long tiểu phụng hoàng, quả là một đại sự may mắn. Trẫm dù tức ch*t, chắc cũng sẽ nhắm mắt xuôi tay.”
Ba : “…”
Thấy bệ hạ lời quái gở, ba đưa mắt .
Cuối cùng vẫn là Ân Trùng Sơn thông minh, linh quang chợt lóe, vội vàng : “Chúc mừng bệ hạ đại hỉ lập hậu!”
Lục Vô Tật kinh ngạc sang.
Thế cũng thể cứu vãn ?!
bệ hạ ba họ với ánh mắt như tẩm độc, ba nào dám nhiều lời, vội vàng chúc mừng bệ hạ đại hỉ lập hậu.
Chuyện bệ hạ cuối cùng cũng lập hậu nhanh chóng truyền khắp triều đình .
Các triều thần vô cùng khó hiểu, thể tin bệ hạ thật sự lập một nam nhân làm hậu. Những lão thần ngoan cố dồn dập dâng tấu chương, thỉnh cầu bệ hạ suy xét .
Lập nam tử làm hậu, trái với luân thường.
Từ khi Sở Triệu Hoài đồng ý, tâm trạng của Cơ Tuân vẫn luôn , đủ loại khuyên can triều cũng tức giận.
“Các vị ái khanh lý.” Cơ Tuân lười biếng , “Các ái khanh phản đối nam tử làm hậu, chẳng qua cũng vì nam tử thể con nối dõi. nếu hoàng hậu thể con nối dõi thì ?”
Mọi từng qua chuyện kinh thế hãi tục như , kinh ngạc trợn tròn mắt.
Những lão thần tư tưởng cũ kỹ càng sợ đến run rẩy cả .
Nam tử sinh con, đó là điềm lành!
Nghĩ đến danh tiếng diệu thủ hồi xuân, cải tử sinh của vị Bạch Thần y , nếu thật sự linh dược sinh con…
Lão thần đầu run rẩy : “Sở công tử… thật sự thể sinh con nối dõi?”
Cơ Tuân kinh ngạc vô cùng: “Tự nhiên là thể, đây là trái với lẽ thường ? Các vị ái khanh sống từng tuổi mà vẫn tin loại lời vô căn cứ ? Xem quả thực là già nên hồ đồ , đề nghị của các ngươi trẫm thực sự thể chấp nhận.”
Lão thần: “…”
Mọi : “…”
Lão thần suýt nữa bệ hạ chọc cho tức hộc máu, yếu ớt : “Không bệ hạ ?”
“Trẫm còn hết.” Cơ Tuân miễn cưỡng , “Trẫm là, nếu hoàng hậu thật sự con nối dõi, các ngươi sẽ đồng ý ? Vậy xem thứ các ngươi bài xích là nam tử làm hậu, mà là vấn đề con nối dõi của trẫm.”
Các vị triều thần sững sờ, suýt nữa bệ hạ vòng .
Hình như cũng đúng.
Cơ Tuân thản nhiên : “Trẫm lập hoàng thái tử làm trữ quân, vài năm nữa trẫm thoái vị, chính là tân đế danh chính ngôn thuận, trẫm con nối dõi khác cũng quá quan trọng.”
Tất cả ngơ ngác bệ hạ long ỷ.
Hoàng đế thể lên chiếc ghế cửu ngũ chí tôn đó, ít đều khó khăn đến nhường nào, vị trí nắm giữ quyền thế ngập trời trong thiên hạ đó, nên đến trăm năm ?
Bệ hạ “vài năm nữa thoái vị”…
Cơ Tuân tuy miệng lưỡi độc địa, nhưng xưa nay suông.
Hắn tám chín phần mười thật sự ý định đợi thái tử điện hạ đủ lông đủ cánh sẽ thoái vị.
Các thần tử lặng lẽ hít một khí lạnh, trọng điểm đổi.
Sáng sớm hôm , hoàng thái tử điện hạ triều, như thường lệ một vòng cho , mấy lão thần cãi vặt râu hạ triều ngoài chơi.
chẳng vì , hôm nay tất cả triều thần đều chằm chằm, ánh mắt mang theo một loại chờ đợi bức thiết, nóng rực vô cùng.
Cơ Dực hiểu , những ánh mắt đến rùng .
Hắn chỉ vắng mặt một ngày, rốt cuộc xảy chuyện gì?
Thật đáng sợ.
Sau khi hạ triều, Lương Phương kéo thì thầm một lúc lâu, kể chuyện cho .
Cơ Dực: “???”
Cái —— gì?!
*
Một buổi sáng sớm, Sở Triệu Hoài còn đang ngái ngủ quản gia đánh thức.
Nói là thái tử điện hạ và Võ An Hầu tới.
Sở Triệu Hoài miễn cưỡng dậy mặc quần áo, tiếp đãi điện hạ và Hầu gia.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Vừa khỏi phòng ngủ, còn thấy , chỉ thấy một bóng vàng óng loè loẹt lao tới, một cái nhào lên y ôm chặt lấy cổ, giọng vô dụng của thái tử điện hạ gào lên.
“Triệu Hoài! Triệu Hoài !”
Sở Triệu Hoài suýt xô ngã, miễn cưỡng vững, hiểu hỏi: “Không cái gì?”
Cơ Dực mặt lộ vẻ sợ hãi: “Không hòa hợp với phụ hoàng !”
Sở Triệu Hoài: “…”
Lương Phương: “…”
Cơ Dực đau đớn : “Sao ngươi mềm lòng như ?! Chuyện giả ch*t cứ thế cho qua , nên cho nếm mùi lạnh nhạt mười mấy năm ?”
Sở Triệu Hoài: “…”
Sở Triệu Hoài thôi: “Điện hạ…”
Cơ Dực vẫn còn gào: “Phụ hoàng bây giờ đang tính đợi lớn lên sẽ thoái vị, ! Ta làm thái tử cả đời!”
Sở Triệu Hoài thấy càng càng gì, đưa tay sờ đầu , khổ sở : “Điện hạ, tuy ngươi đáng thương, nhưng vẫn …”
Cơ Dực bỗng như cảm nhận điều gì, lông tóc dựng .
Sở Triệu Hoài thương hại : “…Phụ hoàng ngươi đang ở ngay lưng .”
Cơ Dực: “…”
Cơ Dực run lên, cứng ngắc từ từ ngẩng đầu khỏi vai Sở Triệu Hoài, tầm mắt từng tấc từng tấc dời lên, cuối cùng dừng ở cửa.
Cơ Tuân một áo tím tay rộng, lười biếng khoanh tay tựa cửa, vai còn khoác một chiếc áo choàng nhỏ, tóc dài lộn xộn như mới từ giường dậy, ánh mắt hiện lên ý lạnh như .
Cơ Dực: “…”
Xong .
Ánh mắt Cơ Dực gần như ch*t trong chớp mắt.
Cơ Tuân : “Thái tử điện hạ, mượn một bước chuyện.”
Cơ Dực sắc mặt tái nhợt, chân tay cứng đờ theo phụ hoàng thiên thất.
Một lát , tai Cơ Dực đỏ bừng, vui vẻ chạy khỏi thiên thất, với Sở Triệu Hoài: “Tốt quá , cô thật hung hăng mà soán vị làm hoàng đế!”
Sở Triệu Hoài: “…”
Đứa trẻ đánh choáng váng ?
Cơ Tuân đánh con xong liền nghênh ngang rời .
Sở Triệu Hoài đỡ Cơ Dực đang ngậm nước mắt xuống ghế, : “Loại lời đại nghịch bất đạo vẫn nên ít thôi.”
Cơ Dực như cà tím sương đánh, yếu ớt : “Ta thật đó, hôm qua triều, phụ hoàng mặt tất cả triều thần là vài năm nữa sẽ thoái vị.”
Tay Sở Triệu Hoài đang xoa tai khựng .
Cơ Tuân vì quyền thế mà ẩn nhiều năm, cuối cùng cũng lên vị trí vạn đó, tại thể dễ dàng hai chữ “thoái vị” như ?
Lương Phương bất đắc dĩ : “Điện hạ tuổi còn nhỏ, đợi đến khi thể tự chấp chính chắc cũng mất một thời gian, huống hồ bệ hạ nếu lập hậu, chứng tỏ trong thời gian ngắn sẽ thoái vị, cần quá lo lắng.”
Cơ Dực nhíu mày.
Hình như cũng đúng.
Nếu thoái vị, tại còn rầm rộ lập hậu làm gì.
Cơ Dực xoa xoa tai.
Bị đánh oan .
“Không nghĩ nữa, chúng Khiếu Phật Lâu ăn cơm .” Ưu điểm lớn nhất của Cơ Dực là tâm lớn, nhanh chỉnh đốn tâm trạng, nhảy nhót tưng bừng, “Triệu Hoài, Triệu Hoài?”
Sở Triệu Hoài như tỉnh mộng: “A? Cái gì?”
Cơ Dực : “Đi Khiếu Phật Lâu ăn cơm.”
Vành tai Sở Triệu Hoài nóng lên, như thể cũng hung hăng véo mấy vòng giống Cơ Dực, ngay cả gáy cũng đỏ bừng, vội vàng gật đầu.
“À, thôi.”
Chưa từng ai quan tâm đến y như , càng ai đặt y vị trí quan trọng đến thế.
Sở Triệu Hoài cảm thấy còn cố gắng thích ứng thêm một chút nữa.
--------------------