Sau Khi Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Ép Gả Thay - Chương 94

Cập nhật lúc: 2025-11-13 13:31:55
Lượt xem: 339

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tẩm điện tĩnh lặng như tờ.

Ánh mắt Sở Triệu Hoài trống rỗng, y ngây Cơ Tuân.

Sao thể làm gì mà …!

Trước đây, dù Cơ Tuân đè y mật đến thì nơi đó vẫn luôn yên phận chút động tĩnh, cớ bây giờ y chỉ mới hôn một cái lên khóe môi mà phản ứng ?

Sở Triệu Hoài dám hôn nữa, thử dò dẫm lùi về .

Hai tay Cơ Tuân đột nhiên dùng sức ôm y chặt hơn, ngẩng đầu hôn lên cổ Sở Triệu Hoài, đáy mắt là dục vọng nồng đậm hề che giấu, mà giọng điệu ôn hòa.

"Đừng sợ, cứ xem như nó tồn tại."

Sở Triệu Hoài: "???"

Xem, xem ai tồn tại?

Đây là lời thể ?

Sở Triệu Hoài tài nào làm việc một thứ như cấn mà vẫn thể mật như thường, y khô khan : "Chúng ... ngày khác hẵng tiếp tục, Bệ hạ đợi nó yên xuống ..."

Nói xong Sở Triệu Hoài mới nhận , y hổ đến mức chỉ tự vả miệng .

Cơ Tuân khẽ trầm thấp: "Sao dễ e thẹn như ? Cũng từng làm."

Sở Triệu Hoài: "..."

Sở Triệu Hoài nhất thời thẹn quá hóa giận, một tay bịt miệng Cơ Tuân: "Lần ... thể, thể giống ?!"

Cơ Tuân thành thạo hôn lên lòng bàn tay Sở Triệu Hoài, thấy như thỏ con rụt tay , thản nhiên : "Chỗ nào giống ?"

Mặt Sở Triệu Hoài đỏ bừng: "Chính... chính là..."

Y định bụng đưa một ví dụ để rõ sự khác biệt căn bản giữa hai , thế nhưng nín nửa ngày trời vẫn bật nửa chữ.

Nghĩ , lúc đó Bạch thần y rõ ràng thể đầu bỏ , ám vệ trong phủ tự nhiên sẽ tìm đến giải quyết vấn đề cho Cơ Tuân.

...Vậy mà Sở Triệu Hoài vẫn ở .

Khi , tình cảm của y đối với Cơ Tuân chút manh nha, trong sự hòa hợp cũng xen lẫn một tia chân tình mà ngay cả chính y cũng nhận .

Cơ Tuân thấy y tức vội, đưa tay lau mồ hôi bên má y, mỉm : "Còn hận ?"

Sở Triệu Hoài ngơ ngác đối diện với .

Nếu còn bài xích Cơ Tuân, y thể chủ động bước tòa hoàng cung vàng son lộng lẫy .

Huống chi là hận.

Thắt lưng Sở Triệu Hoài dán thứ khiến y run rẩy, y buồn bực cúi đầu .

Cơ Tuân cho rằng y ngầm thừa nhận, hôn y một cái: "Vậy thì ."

Sở Triệu Hoài mờ mịt .

Cơ Tuân siết chặt vòng eo gầy của y, đang định đỡ từ xuống thì cảm thấy Sở Triệu Hoài bỗng hít một thật sâu, mạnh mẽ đưa tay vòng qua cổ .

Cơ Tuân sững : "Triệu Hoài?"

Sở Triệu Hoài dùng chân quấn lấy vòng eo thon gầy của Cơ Tuân, tựa trán cổ chịu ngẩng đầu, chỉ thể mơ hồ thấy vành tai đỏ rực ẩn mái tóc đen rối.

Một lúc lâu , Sở Triệu Hoài mới lí nhí như muỗi kêu mà thốt một câu.

"Không... hận ngươi."

Hơi thở Cơ Tuân chợt ngưng , ôm lấy lưng Sở Triệu Hoài một hồi lâu, mới nhẹ bế bổng lên, sải bước nội điện.

Thắt lưng Sở Triệu Hoài mềm nhũn, đột nhiên mất trọng tâm, y vội vàng dùng cả tay chân bám lấy Cơ Tuân, chỉ sợ tuột xuống.

Rất nhanh, Cơ Tuân bế trong tẩm điện, đặt lên chiếc giường lớn gần bằng hai ba chiếc giường thường, nhẹ nhàng đặt Sở Triệu Hoài xuống.

Dũng khí chớp nhoáng của Sở Triệu Hoài tiêu tan gần hết, y bắt đầu sợ hãi lùi .

Y sợ sệt : "Ta ngủ..."

Cơ Tuân giơ tay tùy ý vung lên, hai lớp rèm che màu vàng sáng và đen kịt buông xuống, che khuất ánh nến.

Hắn cởi giày lên giường, tố bào màu đen căn bản cần cởi, chỉ tùy ý kéo một cái là phanh ngực, để trần nửa .

"Được." Thân hình cao lớn của Cơ Tuân từ cao bao phủ lấy Sở Triệu Hoài, mày mắt tựa như một con sói đói sắp ăn no nê, cong môi , "Vậy để thuộc hạ đến vì Vương phi thị tẩm."

Sở Triệu Hoài: "..."

Nghiện , xong ?

Lần Cơ Tuân căn bản nhớ rõ chi tiết, càng Sở Triệu Hoài làm thế nào để khởi động, chỉ nhớ khoái cảm thực cốt và cảm giác ngạt thở cận kề cái ch*t.

Cũng may bây giờ giải độc, còn điên dại, ngay cả động tác hôn cũng dịu dàng như mưa thuận gió hòa.

Sở Triệu Hoài giường nệm mềm mại, cảm nhận cảm giác áp bức đến nghẹt thở từ Cơ Tuân... cùng với nam sắc khó lòng che giấu , lý trí và tình cảm đang giằng co kịch liệt.

Cơ Tuân nhẹ nhàng kéo đai lưng của y , cho y đủ thời gian để cự tuyệt, nhưng đôi tay thon dài xinh chỉ nắm chặt lấy ga giường.

Cơ Tuân đầy mê hoặc, hôn lên khóe môi Sở Triệu Hoài, dịu dàng : "Đừng sợ, giống , sẽ chậm một chút."

Sở Triệu Hoài nhắm chặt hai mắt, hàng mi dài khẽ run.

Lần y nhớ rõ là cảm giác gì, thoáng nghĩ đến chỉ nỗi sợ hãi ngập trời.

—— vì viên phòng quá đau đớn, mà là cơn mê của Cơ Tuân thực sự đặc thù, hình ảnh dùng đai lưng siết cổ y đến gần như ngạt thở mà vẫn thể giữ chặt eo y điên cuồng thúc thật sự quá đáng sợ.

Thấy thắt lưng Sở Triệu Hoài run lên, Cơ Tuân hôn lên mí mắt mỏng manh của y, đề nghị: "Là sợ tâm bệnh tái phát , , lấy một sợi đai lưng..."

Sở Triệu Hoài: "..."

Sở Triệu Hoài choàng mở mắt, hai tay đột ngột ôm lấy cổ Cơ Tuân cho .

Cơ Tuân kinh ngạc y.

Y phục Sở Triệu Hoài nửa cởi, ánh nến le lói qua khe rèm mơ hồ chiếu lên thể đỏ bừng của y, ngón chân y đang cố sức co : "Không , thật sự ... van cầu ngươi."

Thật sự quá đáng sợ.

Y lo rằng nếu xảy một nữa, y sẽ thật sự thất thủ mà siết ch*t Cơ Tuân giường.

Con ngươi Cơ Tuân co rút dữ dội, lúc quên mất định lấy thứ gì, trực tiếp phủ lên môi y, cạy mở khoang miệng công thành đoạt đất, thô bạo vô cùng.

"A..." Sở Triệu Hoài theo bản năng nắm lấy vạt áo Cơ Tuân, nhưng tay chạm thể nóng rực, móng tay hung hăng cào vài vệt máu.

Y giật kinh hãi, vội vàng buông tay, túm lấy ga giường tạo thành một nếp nhăn ám .

Cơ Tuân nhanh ý thức tái phát bệnh cũ, gian nan giằng co với lý trí nửa ngày mới buông Sở Triệu Hoài gần như ngạt thở .

Hắn hôn lên đuôi mắt đẫm lệ của Sở Triệu Hoài, nhẹ giọng : "Ngoan, thích thì với ."

Sở Triệu Hoài đờ đẫn , thở dốc hổn hển, đầu óc thiếu dưỡng khí.

Cơ Tuân kiên nhẫn đợi y hồn.

Đợi đến khi đầu óc hồ đồ của Sở Triệu Hoài lắng , ý thức gian nan hồi phục, y liền cảm giác Cơ Tuân đang ôm dậy, khắp giường lớn tràn ngập mùi thuốc mỡ.

Sau đó, ý thức tỉnh táo nữa kéo vũng lầy, cơn đau nhói nơi thắt lưng cùng khoái cảm như bùng nổ lan thẳng đến tủy não.

Ánh nến u ám đầu lay động, mắt cá chân giữ lấy, lưu từng dấu răng một.

Tất cả dường như đều xa lạ.

Lần đầu tiên y quỳ suốt, đó đầu gối đau mấy ngày liền, cần dùng sức, chỉ đó cảm nhận sự dịu dàng xen lẫn thô bạo mà Cơ Tuân dành cho .

Sở Triệu Hoài nước mắt giàn giụa, ánh nến nước mắt nhòe tựa như những vầng sáng, rõ ràng.

Cơ Tuân hôn y, dường như hòa y xương thịt của .

Vẫn .

Sở Triệu Hoài ngơ ngác nghĩ.

So với mật , ngạt thở, thô bạo và m.á.u me đầy giường.

Sở Triệu Hoài nghĩ đến đây, Cơ Tuân vốn đang ấm áp dịu dàng bỗng phát bệnh gì, nhẹ ôm Sở Triệu Hoài lòng, hỏi y.

"Vương phi, khi vong phu của ngài qua đời, ngài nhớ ?"

Con ngươi Sở Triệu Hoài phút chốc tan rã, mắt trống rỗng.

Cơ Tuân nhíu mày, đè đôi chân đang đạp loạn của y, chậm rãi : "Như thích ?"

Sở Triệu Hoài mất chừng nửa khắc mới hồn, gần như nức nở đưa tay che khuôn mặt đẫm nước mắt, nghẹn ngào : "Ngươi... nổi điên làm gì?"

Cơ Tuân cúi đè lên y, thần sắc quả thực thể gọi là bệnh hoạn hiểm ác, hạ giọng hỏi: "...Có nhớ ? Hửm? Ai da, chỉ trả lời một câu thôi ?"

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Sở Triệu Hoài run rẩy, còn Cơ Tuân ép hỏi vấn đề hổ như .

Một lúc lâu , Sở Triệu Hoài triệt để chịu nổi, ôm lấy cổ Cơ Tuân mắng: "Cơ Tuân! Ngươi là đồ xa—!"

Cơ Tuân: "..."

Ngay cả mắng cũng mắng.

Cơ Tuân vuốt ve tấm lưng đẫm mồ hôi của Sở Triệu Hoài, dường như kẻ làm chuyện cầm thú , thoáng chốc biến thành , ôn nhu : "Được, ngươi mắng đều đúng, chậm một chút ?"

Sở Triệu Hoài trong lòng Cơ Tuân, run rẩy đưa tay lau nước mắt, nghẹn ngào gật đầu.

Trông đáng thương vô cùng.

Tim Cơ Tuân mềm nhũn, động tác rốt cuộc cũng trở nên cực kỳ dịu dàng, cũng hỏi những lời khiến co quắp ngón chân nữa.

Sở Triệu Hoài nhớ cùng kết thúc thế nào, chỉ nhớ đầu óc hỗn loạn, như thể trải qua một giấc mộng hoang đường.

Lần thứ hai ý thức, là lúc mặt trời lên cao.

Ánh nắng từ khe rèm rọi một vệt, Sở Triệu Hoài trở , cơn đau buốt bên hông khiến y suýt nữa hét lên một tiếng mà bật dậy.

Đau.

Sở Triệu Hoài gian nan tỉnh , ngẩn ngơ chằm chằm màn trướng nửa ngày mới nhận đang ở .

...Tối qua làm gì thế .

ký ức ngập trời trút xuống tâm trí, Sở Triệu Hoài chỉ đập đầu gối.

Trên môi cắn rách mấy chỗ, lúc kết vảy, đau rát.

Sở Triệu Hoài cẩn thận l.i.ế.m khóe môi, muộn màng nhận một mùi thuốc quen thuộc.

Thuốc hôm qua Bạch Hạc Tri đưa tới chính là mùi , lẽ nào sáng nay lúc y ngủ đút thuốc cho y ?

Trên giường ai, Cơ Tuân hẳn là triều sớm.

Sở Triệu Hoài cẩn thận trở .

Không thấy cũng , đỡ hổ.

Sở Triệu Hoài giường, lúc thì nghĩ về chuyện hỗn loạn tối qua, lúc nghĩ về đống tấu chương đòi lập Hậu mà đám triều thần là " động" "chủ động" dâng lên.

Hôm qua nhất thời kích động cùng Cơ Tuân dây dưa, bây giờ tỉnh táo bắt đầu suy nghĩ.

Lẽ nào y thật sự trở thành "Hoàng hậu" ?

Từ xưa đến nay, minh quân nào lập một nam nhân làm Hậu, Cơ Tuân liệu đời lên án?

Sử sách sẽ về như thế nào?

Sở Triệu Hoài trở , chân mày càng nhíu càng chặt.

Đang nghĩ ngợi, bên ngoài truyền đến một trận tiếng bước chân nhẹ nhàng khoan thai, là Cơ Tuân.

Sở Triệu Hoài mặt đỏ bừng, vội vàng kéo chăn trùm kín đầu, trốn giả ch*t.

Tiếng bước chân ngày một gần, nhanh thấy tiếng rèm che vén lên khe khẽ.

Cơ Tuân xuống mép giường, tự : "Sắp đến trưa , Vương phi vẫn tỉnh, lẽ nào tối qua trẫm làm Vương phi mệt ? Có cần gọi Bạch viện sử của Thái y viện đến xem một chút ?"

Sở Triệu Hoài giật vén chăn lên, thẹn quá hóa giận : "Không !"

Cơ Tuân ha hả, đưa tay lau mồ hôi trán y: "Được, — Thái y viện đưa thuốc buổi trưa tới , đói ? Uống thuốc dùng bữa ?"

Bụng Sở Triệu Hoài thoải mái lắm, mệt mỏi : "Uống thuốc ."

Cơ Tuân "ừ" một tiếng, đỡ y tựa gối mềm, nhận thấy thuốc còn nóng, bèn khuấy cho nguội.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/sau-khi-my-nhan-om-yeu-bi-ep-ga-thay/chuong-94.html.]

Chuyện cũng làm , hổ nữa cũng vô ích.

Sở Triệu Hoài l.i.ế.m môi, nghi hoặc hỏi: "Sáng nay ngươi đút thuốc cho ?"

Cơ Tuân cụp mắt thổi thuốc: "Ừm."

Sở Triệu Hoài hiểu: "Người ngủ say như ch*t, làm mà đút?"

Đáy mắt Cơ Tuân thoáng hiện một tia ý , trả lời, thấy thuốc nguội bớt, liền ngửa đầu uống một ngụm, đó nghiêng tới , đỡ lấy cằm Sở Triệu Hoài, trực tiếp đưa thuốc qua.

Sở Triệu Hoài: "..."

Cơ Tuân như chuyện gì xảy : "Cứ như mà đút, đổ một giọt."

Sở Triệu Hoài ngây ngốc nuốt thuốc xuống, một lúc lâu mới phản ứng , cúi thấp đầu như thể đỏ mặt, hồi lâu mới ngập ngừng : "Lại... nữa ."

Ý của Cơ Tuân càng sâu, làm theo ý y, làm một nữa.

Chỉ là ngậm thuốc, còn kịp chạm môi, thấy Sở Triệu Hoài mạnh mẽ giơ tay bịt miệng , bàn tay chuẩn xác sai một li bấm một huyệt vị .

Yết hầu Cơ Tuân tự chủ mà trượt xuống, trực tiếp nuốt ngụm thuốc đắng ngắt .

Không đổ một giọt.

Cơ Tuân: "..."

Sở Triệu Hoài nhàn nhạt : "Đắng ?"

Cơ Tuân gậy ông đập lưng ông, như hồ ly l.i.ế.m mép môi vương vị thuốc, sâu xa: "Còn ngọt hơn cả lệ chi."

Sở Triệu Hoài: "..."

Cơ Tuân rốt cuộc từ khi nào biến cái miệng độc địa của thành miệng lưỡi ngọt ngào thế .

Quá buồn nôn, thật đáng sợ.

Sở Triệu Hoài chịu nổi, cụp mắt nhận lấy bát thuốc, một uống cạn.

Cơ Tuân thấy mày mắt y mệt mỏi, dường như nghỉ ngơi , đỡ y xuống: "Ngủ thêm một giấc nữa ."

Sở Triệu Hoài nghiêng , thấy dường như , nhịn dùng ngón cái và ngón trỏ nhẹ nhàng níu lấy tay áo thêu long văn của , tựa như đang níu đuôi rồng.

"Ngươi... định làm việc ?"

" ." Cơ Tuân đầu y, "Bận bịu chuẩn bữa trưa cho Vương phi, đây là đại sự hàng đầu."

Sở Triệu Hoài: "..."

Ngón chân Sở Triệu Hoài cuộn , hổ là rung động, chỉ thấy trong lòng như mèo cào.

Sở Triệu Hoài vẫn níu c.h.ặ.t t.a.y áo buông, một lúc lâu mới lúng túng : "Ngươi thể đừng gọi là Vương phi nữa ?"

Cơ Tuân nhướng mày: " ngươi từng đáp ứng trẫm, danh phận, trẫm cũng thể gọi ngươi là Hoàng hậu chứ? Kỳ cục lắm."

Sở Triệu Hoài: "..."

Giường cũng lên , bây giờ còn kỳ cục?

Sở Triệu Hoài dường như đạp , nhưng bắp đùi đau nhức, chỉ thể nén giận buông tay áo , rầu rĩ vùi mặt gối, tiếng nào.

Cơ Tuân cũng vội vàng, dậy rời .

Sở Triệu Hoài giường, chằm chằm cánh cửa gỗ chạm trổ, ánh mắt vô định đang nghĩ gì.

Buổi chiều Bạch Hạc Tri sẽ đến bắt mạch cho y, Sở Triệu Hoài dùng xong bữa trưa, gắng gượng dậy mặc y phục.

Cơ Tuân thấy cẳng chân y run rẩy, bèn khuyên vài câu.

Sở Triệu Hoài vốn đang đau đến bực bội, trực tiếp đưa tay gạt phắt móng vuốt đang định cởi vạt áo , lườm : "Cũng ngươi mắng, ngươi đương nhiên ."

Cơ Tuân đành đổi động tác "cởi" thành "buộc", lười biếng : "Trẫm triều đình chịu ít lời mắng nhiếc , là mắng trẫm còn lập Hậu."

Sở Triệu Hoài liếc , ăn khổ nhục kế của .

Không lâu , Bạch Hạc Tri đến bắt mạch cho y.

Sở Triệu Hoài trong lòng thấp thỏm yên, giường sách thuốc, ngoài sắc mặt chút yếu ớt thì trông khác gì ngày thường.

Bạch Hạc Tri điều gì khác thường, xuống lấy gối mạch , thuận miệng : "Ngươi ở trong cung thế nào, Bệ hạ..."

Sở Triệu Hoài run lên, trầm giọng : "Ta sống thế nào thì liên quan gì đến Bệ hạ? Hai chúng chẳng gì, cữu cữu vô duyên vô cớ nhắc đến ?"

Bạch Hạc Tri: "..."

Bạch Hạc Tri hiểu gì cả: "Ta chỉ là cảm thấy ngươi so với tưởng tượng của thì hợp với phương thuốc hơn, mấy ngày nữa cần mỗi ngày bắt mạch nữa, hỏi ngươi về phủ ở ?"

Sở Triệu Hoài nghẹn lời, ho khan một tiếng, khô khan : "Ừm, về."

"Vậy thì ."

Bạch Hạc Tri bắt mạch cho y, chỉ là bắt mạch nửa ngày, luôn cảm thấy cháu ngoại trai của yếu hơn mấy ngày , còn chút thận dương hư tổn?

Lẽ nào chẩn bệnh sai ?

Thấy sắc mặt cữu cữu đúng lắm, Sở Triệu Hoài vội rụt tay về, đông tây : "Vậy chúng khi nào về phủ, trong cung ở lắm."

Bạch Hạc Tri cũng nghĩ nhiều: "Hôm nay về luôn?"

Sở Triệu Hoài sững sờ.

Nhanh như ?

lời là do y , cũng tiện nuốt lời, đành ngoan ngoãn đáp: "Được."

Bạch Hạc Tri lâu, thu dọn đồ đạc .

Không bao lâu , Cơ Tuân liền tin Sở Triệu Hoài dọn .

Sở Triệu Hoài đang xếp mấy quyển sách thuốc xong trong ngăn kéo để của Bạch phủ đến mang , thấy Cơ Tuân sải bước đến, y hiểu chút chột , dời tầm mắt tiếp tục tìm sách.

Cơ Tuân cho lui tả hữu, tiến lên lấy mấy quyển sách giá mà Sở Triệu Hoài lật tới, như chuyện gì xảy : "Những thứ mang ?"

Sở Triệu Hoài ngẩn , ngẩng đầu .

Vốn tưởng rằng sẽ đối mặt với một trận mưa to gió lớn, ngờ Cơ Tuân bình tĩnh như ?

"Ừm, mấy quyển đó xem, mang ."

Cơ Tuân gật đầu, đặt sách trong ngăn kéo nhỏ.

Sở Triệu Hoài cầm thanh kiếm gỗ nhỏ xoắn xuýt nửa ngày, vẫn hỏi: "Ngươi... tức giận ?"

Cơ Tuân dường như kinh ngạc, mày mắt khẽ động, : "Lời ý gì? Ngươi thấy nên phản ứng gì?"

"Gầm lên giận dữ, mặt mày hung tợn hiểm ác mà ‘Ngươi ch*t cũng đừng hòng rời ’." Sở Triệu Hoài liệt kê từng cái một, "Hoặc là mặt hì hì , thực tế ngầm sai gây khó dễ cho cữu cữu khiến sứt đầu mẻ trán, lo cho , hoặc là tìm một sợi dây xích..."

Cơ Tuân: "..."

Cơ Tuân mà như : "Mấy đề nghị của Vương phi cũng tệ, trẫm sẽ cân nhắc."

Sở Triệu Hoài: "?"

Nhìn vẻ mặt một lời khó hết của Sở Triệu Hoài, Cơ Tuân ha hả, tiến lên đỡ lấy gáy y nhẹ nhàng hôn một cái, ý giảm: "Ngươi thì , sẽ vì tư dục của bản mà giam ngươi trong hoàng cung nữa."

Ánh mắt Sở Triệu Hoài ngơ ngác, một lúc lâu mới cúi đầu, tự nhiên cọ cọ gò má: "Vậy nếu về Giang Nam thì ?"

"Cũng thôi." Cơ Tuân suy nghĩ một chút, "Bệ hạ lẽ sắp tới sẽ vi hành tư tuần, nhưng Vương phi nhất định tin trẫm là làm công vụ, chứ bám lấy Vương phi rời một tấc."

Sở Triệu Hoài: "..."

Sở Triệu Hoài nhịn mà bật .

Cơ Tuân đưa tay kéo y lòng, : "Không , cứ từ từ. Cứ để Bệ hạ tiếp tục lòng như lửa đốt ."

Sở Triệu Hoài ngập ngừng : "Ta... ."

Cơ Tuân cũng y cố ý giày vò , chỉ là chính làm tổn thương quá nhiều, khó để dễ dàng giao cả lẫn tâm .

"Đừng sợ." Cơ Tuân hôn lên mi tâm của y, "Ngươi ở trong cung ngoài cung đối với đều gì khác biệt, chẳng qua là gặp ngươi thì tốn thêm chút thời gian thôi."

Sở Triệu Hoài chống đỡ nổi kiểu , chỉ vùi đầu n.g.ự.c , tiếng nào.

"Có điều..." Cơ Tuân nghiêng đầu suy nghĩ, trầm tư , "Chúng cứ danh phận thế , nếu ở ngoài cung lén lút gặp , gọi là tư tình ?"

Sở Triệu Hoài: "..."

Sở Triệu Hoài nhịn thúc cho một cùi chỏ, nghiến răng nghiến lợi : "Ngươi thể đắn một chút ?"

Cơ Tuân đành đắn : "Ngươi còn , trẫm bắt đầu nhớ ngươi ."

Sở Triệu Hoài: "..."

Vẫn là đắn.

Hoàng hôn, Bạch Hạc Tri tan làm, đến đón Sở Triệu Hoài về Bạch phủ.

Đã lập thu, thời tiết còn nóng bức như nửa tháng , Sở Triệu Hoài chậm rãi đặt sách trong ngăn kéo mà Cơ Tuân tặng, suy nghĩ một chút nhét thanh kiếm gỗ đào nhỏ .

Nhìn chiếc tủ vốn trống rỗng nay lấp đầy một hàng, Sở Triệu Hoài chằm chằm nửa ngày, trong lòng bỗng nảy một ý nghĩ.

Đợi đến khi chiếc tủ lấp đầy, sẽ...

Bạch Hạc Tri ở bên ngoài : "Triệu Hoài, trong cung đưa đồ tới, ngươi xem một chút?"

Sở Triệu Hoài còn " sẽ" xong, đột nhiên cắt ngang liền giật dậy, thắt lưng đau đến suýt co giật, y nhíu mày chịu đựng cơn đau, ngoài xem.

Sở Triệu Hoài vốn tưởng là sách thuốc, nhận lấy xem mới phát hiện trong tráp là một đôi ngọc bội long phượng.

Long phượng hình như là ngọc bội đính ước của gia đình bình thường?

Sở Triệu Hoài cầm ngọc bội nửa ngày, phát hiện bên còn một phong thư.

Vừa điệu bộ Bệ hạ bắt đầu lời tâm tình, Sở Triệu Hoài còn mở chua đến nhe răng, làm đủ chuẩn tâm lý mới mở thư .

Cơ Tuân , như một sến sẩm.

"Xa cách nửa ngày mà ngỡ như trong mộng, nguyện hóa rồng phượng sớm tối bên , ân ái mặn nồng đến bạc đầu."

Sở Triệu Hoài: "..."

Sở Triệu Hoài da mặt vốn mỏng, lúc mặt liền nóng bừng.

Bạch Hạc Tri nghi ngờ hỏi: "Bệ hạ ?"

Sở Triệu Hoài đột nhiên ấn lá thư ngực, liều mạng lắc đầu: "Không gì, chỉ là quên mang đồ, cho đưa về."

Bạch Hạc Tri cũng hỏi nhiều, : "Trước ngươi còn đến y quán ở phường An Thuận xem thử, vặn ngang qua, dẫn ngươi xem một chút?"

Sở Triệu Hoài , suy nghĩ một chút hỏi: "Y quán đó tên là gì?"

Bạch Hạc Tri : "Tồn Hoài Đường."

Sở Triệu Hoài sững sờ.

"Tên thật khó ." Bạch Hạc Tri còn đang , "Cũng là ai đặt, nửa năm nay tuy khai trương nhưng chỉ bán thuốc, một đại phu cũng , tiền thuê ở phường An Thuận hề rẻ."

Sở Triệu Hoài: "..."

là khó , giống tên y quán.

cái chữ Tồn Hoài ...

Mặt Sở Triệu Hoài nóng lên, tiếng nào ôm tráp chạy , dáng vẻ hôm nay xuống xe nhăn mặt nhíu mày mất nửa ngày.

Ngăn tủ vẫn còn mở.

Sở Triệu Hoài đó hồi lâu, chậm rãi thở một .

Được .

Y cất đôi ngọc bội long phượng trong tủ, lá thư tràn ngập lời tâm tình cũng đặt cùng với phong thư tình đó một chiếc hộp tinh xảo riêng.

Sở Triệu Hoài trầm mặc một hồi lâu, lấy thư của mẫu , cẩn thận đặt lên cùng.

Cạch một tiếng, đóng tráp .

Chiếc tủ mới tinh, chứa đựng những mong chờ tương lai của y.

Cùng với tình yêu ít ỏi của nửa đời đan xen quấn quýt, rốt cuộc cũng thể khiến y lưu luyến thế gian .

--------------------

Loading...