Sau Khi Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Ép Gả Thay - Chương 93
Cập nhật lúc: 2025-11-13 13:31:54
Lượt xem: 399
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng sớm trong hoàng cung còn thanh tịnh hơn cả Bạch phủ.
Chẳng rõ do thuốc của Bạch Hạc Tri hôm qua , mà khi Cơ Tuân hạ triều trở về, Sở Triệu Hoài vẫn còn ngủ say sưa.
Hắn long bào, vén màn tiến Thiên điện.
Sở Triệu Hoài sợ lạnh sợ nóng, mái tóc đen xõa tung gối, co ro ngủ yên chiếc giường nhỏ rộng đến lạ thường, trong tay vẫn còn nắm thanh kiếm gỗ đào Cơ Tuân tặng mấy hôm .
Cơ Tuân còn vẻ tùy tiện ngông cuồng như triều đình, nét mặt nhu hòa xuống mép giường, khẽ cất giọng: "Triệu Hoài."
Sở Triệu Hoài nhíu mày, đưa tay che tai, lẩm bẩm : "Ồn quá."
"Sắp đến giờ Tỵ ." Cơ Tuân cúi vuốt ve gò má y, "Thái y viện đưa thuốc tới, nửa canh giờ nữa của ngươi sẽ qua bắt mạch."
"Cậu..." Sở Triệu Hoài mơ màng , "Để ngủ thêm một lát nữa ."
"Ngươi ngủ từ đến giờ Hợi hôm qua, ngủ nhiều sẽ đau đầu." Cơ Tuân , "Hôm qua ngươi còn bảo dậy sớm, quên ?"
Sở Triệu Hoài lâu ngủ một giấc sâu như , buồn ngủ đến ch*t , nhịn bèn trở để khỏi lải nhải, nhưng mái tóc dài xõa , cử động liền đè lên tóc, đau đến mức y khẽ nhíu mày, tiện chân đá một cước.
Cơ Tuân tay mắt lanh lẹ, một tay giữ chặt cổ chân y, thấy y ngủ , khóe môi cong lên thành một nụ .
Sở Triệu Hoài vẫn đang chìm trong cơn mơ màng, bỗng cảm thấy một ngọn núi nhỏ đè lên , theo là ấm nóng hổi từ từ bao phủ lấy y.
Nặng quá.
Sở Triệu Hoài khó chịu đưa tay đẩy.
Vừa động đậy, y liền cảm nhận một bàn tay đang chậm rãi vuốt ve gò má , từ từ trượt xuống, thở nóng rực lướt qua, nơi cổ truyền đến cảm giác gặm cắn mềm mại.
Sở Triệu Hoài: "..."
Sở Triệu Hoài tỉnh táo ngay tức khắc.
Mùi Long Tiên Hương tràn ngập khắp nơi, Cơ Tuân đang đè y, đôi môi nóng bỏng hôn lên cổ Sở Triệu Hoài, lực đạo càng lúc càng mạnh, mơ hồ truyền đến cảm giác đau.
Sở Triệu Hoài vẫn còn ngái ngủ, mơ màng hỏi: "Làm gì ?"
Cơ Tuân hỏi y: "Tỉnh ?"
Sở Triệu Hoài: "..."
Cổ thiếu chút nữa gặm sạch, tỉnh cũng khó.
Sở Triệu Hoài mơ màng , đáy mắt vẫn còn vương nét buồn ngủ.
... Dường như phòng .
Cơ Tuân lâu quang minh chính đại thấy dáng vẻ Sở Triệu Hoài tỉnh ngủ, cái bộ dạng nửa tỉnh nửa mê, phân biệt mộng cảnh và hiện thực , cứ như thể dù làm chuyện gì quá đáng, y cũng chỉ thể ngoan ngoãn ôm lấy cổ mặc cho làm gì thì làm.
"Ngoan." Cơ Tuân khẽ , "Dậy mặc y phục, ăn chút gì , lát nữa ngươi qua mà thấy ngươi còn giường, tám chín phần sẽ mắng ngươi."
Sở Triệu Hoài mệt mỏi đáp: "Người nặng quá, động đậy."
Cơ Tuân khẽ, hai tay luồn qua sườn Sở Triệu Hoài, dùng sức nhấc bổng nửa của y lên.
Sở Triệu Hoài hiếm khi nào ỳ làm nũng như , tựa như cả mềm nhũn thành một vũng nước, đỡ lên tuột xuống.
Cơ Tuân để cằm y gác lên vai , ôm trọn lòng, cảm giác lấp đầy trong n.g.ự.c vô cùng thỏa mãn.
Nét mặt mang ý : "Được , thuộc hạ đành hầu hạ Vương phi y phục."
Vương phi phản ứng, chỉ híp mắt vai khẽ rên rỉ.
Cơ Tuân giỏi hầu hạ khác, nhưng cởi xiêm y của Sở Triệu Hoài thì thầy tự thông.
Đến khi Sở Triệu Hoài nhận ý tứ trong câu "hầu hạ Vương phi y phục" thì giật tỉnh hẳn, chỉ thấy y trần như nhộng cuộn trong lòng Cơ Tuân.
Sở Triệu Hoài: "..."
Màn trướng buông xuống, vặn che ảnh hai nửa kín nửa hở.
Cơ Tuân khoác chiếc áo trong sạch sẽ lên đôi vai gầy của Sở Triệu Hoài, đang định cầm tay y luồn ống tay áo, thì khóe mắt liếc thấy giai nhân mặc thao túng cuối cùng cũng hồn.
Cơ Tuân : "Vương phi tỉnh ?"
Sở Triệu Hoài cảm thấy một mảnh vải che , nửa đều rúc trong lòng Cơ Tuân, mặt nhất thời đỏ bừng nhưng dám trực tiếp lui bỏ chạy, chỉ thể run rẩy vùi mặt n.g.ự.c .
Ch*t mất thôi.
"Tỉnh là ." Cơ Tuân vẫn còn mải mê đóng vai "ám vệ" của , năng nghiêm túc, "Bằng Bệ hạ hạ triều trở về thấy ngươi và y phục xốc xếch, trần trụi đối mặt thế , nhất định sẽ c.h.é.m đầu thuộc hạ."
Sở Triệu Hoài: "..."
Sở Triệu Hoài níu chặt vạt áo , hai má nóng ran tan .
Trần như nhộng ôm với một nam nhân, mà còn luôn miệng "Bệ hạ", "thuộc hạ", "Vương phi", cảm giác cấm kỵ, bội đức bao trùm bộ tâm trí.
Đầu óc Sở Triệu Hoài gần như thể hoạt động, ép đến mức nảy sinh tính công kích.
Thật cũng chẳng gì.
Hai trần trụi đối mặt bao nhiêu , thậm chí còn… còn thâm nhập , hổ nữa cũng vô dụng.
Sở Triệu Hoài khi chuẩn tâm lý đầy đủ, cuối cùng cũng ngẩng mặt lên khỏi lồng n.g.ự.c Cơ Tuân.
Mái tóc nuôi hơn một năm nay dài ít, xõa xuống che thể.
Sở Triệu Hoài kéo chiếc áo lụa mềm mại vai tùy ý che chắn, giả vờ lạnh nhạt : "Vậy ngươi mau nhảy cửa sổ trốn , nhất là chạy đến chân trời góc bể, bằng đợi vị Bệ hạ chiếm đoạt vợ khác trở về, ngươi sẽ xong ."
Vị Bệ hạ chiếm đoạt vợ khác: "..."
Cơ Tuân hiếm khi chặn họng, im lặng một lúc lâu mới đưa tay mặc y phục cho Sở Triệu Hoài: "Bệ hạ chiếm đoạt vợ của ai ?"
"Cảnh Vương." Sở Triệu Hoài đối đáp trôi chảy, "Vong phu của ."
Cơ Tuân: "..."
Cơ Tuân sững sờ.
Chuyện giả ch*t ở bãi săn năm đó vẫn luôn là một lằn ranh tựa trời ngăn cách giữa và Sở Triệu Hoài, khi gặp , Cơ Tuân bao giờ chủ động nhắc đến chuyện đó, chỉ sợ y đau lòng, hoặc sinh lòng oán hận .
Thế mà bất tri bất giác, Sở Triệu Hoài dường như còn để tâm đến chuyện đó nữa, thậm chí còn thể đem trêu chọc.
Cơ Tuân tự nhận là kẻ tự phụ, hẹp hòi cay nghiệt, hiểu vì đời thông suốt lương thiện đến .
... cũng mừng vì vận may của , ngàn năm khó gặp như thế va .
Có điều vận khí của Sở Triệu Hoài đến thế, gặp một kẻ điên như , loanh quanh hơn một năm vẫn thể thoát .
Bàn tay đang cài vạt áo cho Sở Triệu Hoài của Cơ Tuân khựng , siết chặt bàn tay rộng dày vòng eo gầy bao bọc trong lớp áo, híp mắt khẽ vuốt ve: "Xem Bệ hạ đúng là một hôn quân kiêng nể gì, ngay cả vị vong nhân của khác cũng thèm ."
Sở Triệu Hoài: "..."
Rõ ràng chỉ hai , tại cảm giác như bốn đang dây dưa với .
Sở Triệu Hoài cả run lên, một luồng tê dại từ eo chạy thẳng lên não, y vội vàng gạt móng vuốt của Cơ Tuân , trầm giọng : "Mong ngươi tự trọng."
Cơ Tuân thuận thế đổi phận, cầm lấy tay Sở Triệu Hoài hôn lên đầu ngón tay, híp mắt : "Trẫm chiếm đoạt vợ khác , cớ còn tự trọng? Trẫm cứ vững cái danh hôn quân , đỡ chịu mắng oan."
Sở Triệu Hoài trêu chọc , mặt xu hướng đỏ lên, xòe năm ngón tay đè lên mặt Cơ Tuân đẩy ngoài, rầu rĩ : "Ta dậy."
Cơ Tuân thấy y tỉnh táo, cũng trêu chọc nữa, ngoan ngoãn mặc từng lớp y phục cho y.
Sở Triệu Hoài khi rời giường rửa mặt, dùng chút điểm tâm, Bạch Hạc Tri liền từ Thái y viện qua.
Thiên điện của Minh Thanh Cung thanh tịnh, giường, bàn học đều thiếu, một bên còn đặt hai giá sách, đó là một đống sách thuốc bản lẻ sưu tầm.
Sở Triệu Hoài đang giường sách, thấy động tĩnh liền ngẩng đầu lên, nhất thời vui vẻ trở .
"Cậu!"
Trên mặt Bạch Hạc Tri bao nhiêu vui vẻ, ngược mang theo vẻ mặt một lời khó hết.
Nội thị đặt hòm thuốc của Bạch viện khiến lên bàn, khom lui .
Bạch Hạc Tri hai bên một lượt, xuống cạnh Sở Triệu Hoài, nghiêm mặt : "Ngươi chuyện xảy triều hôm nay ?"
Sở Triệu Hoài rót cho , vô cùng mờ mịt: "A? Chuyện gì ạ?"
Bạch Hạc Tri chỉ tiếc rèn sắt thành thép : "Cả kinh thành đều đồn cả , Bệ hạ đương triều phát rồ, đòi nhét hết công tử của các đại thần trong kinh thành hậu cung!"
Sở Triệu Hoài: "..."
Sở Triệu Hoài suýt nữa thì phun cả ngụm ngoài, thể tin nổi mà trợn tròn mắt.
Nhét công tử của các đại thần hậu cung?
Lời Cơ Tuân hôm qua rằng thể một giải quyết dứt điểm, khiến các đại thần câm miệng...
Sở Triệu Hoài tuy Cơ Tuân làm việc cực đoan, nhưng ngờ cực đoan đến mức .
Sở Triệu Hoài vội : "Vậy chẳng là chọc giận ?"
Bạch Hạc Tri mặt tái : "Cái đó thì ."
Sở Triệu Hoài đầu nổi lên một dấu chấm hỏi: "A?"
Chuyện Cơ Tuân điên thì ai cũng , lẽ vì chuyện của Cảnh Vương năm đó quá mức kinh thế hãi tục, để ấn tượng sâu sắc cho cả kinh thành, nên bây giờ chỉ năng linh tinh vài câu triều, chứ trực tiếp bắt công tử hậu cung gạo nấu thành cơm, thế mà chấp nhận .
Chỉ là oán thầm vài câu, cũng mắng chửi quá gay gắt.
Thế nhưng điều bàn tán nhiều hơn là câu cuối cùng Cơ Tuân để .
Gần như tất cả bá tánh đều cho rằng Cảnh Vương khi lên làm hoàng đế ruồng bỏ nam thê mà tiên đế sắp đặt cho , trong tối ngoài sáng mắng vong ân phụ nghĩa bao nhiêu .
bây giờ Bệ hạ lập Sở Triệu Hoài làm Hậu, phản ứng đầu tiên của là "nam tử thể làm Hậu", mà là "lẽ nào năm đó ẩn tình khác?"
Nếu là Bệ hạ bỏ vợ, tại đổi ý lập Hậu?
Hơn nữa với cái tính điên khùng của Bệ hạ, nếu thể lập Hậu thì lập thẳng , làm gì chuyện còn bóng gió bảo các đại thần đưa thiệp mời?
Đây chẳng là vẽ vời thêm chuyện ?
Lẽ nào...
Năm đó là bỏ vợ, mà là Vương phi bỏ chồng?
Nghe vị Vương phi như thiên tiên, tựa như trích tiên giáng trần, xem tám chín phần mười là bỏ chồng .
Nghĩ như , Sát thần dường như cũng còn hung tàn đáng sợ nữa, thậm chí còn chút đáng thương.
Bên ngoài gần như đều đang bàn tán chuyện , Bạch Hạc Tri thế nào, đành lấy gối bắt mạch đặt lên bàn, bực bội : "Không gì —— tối qua ngủ ngon ?"
Sở Triệu Hoài với cái tính thỏ đế , dựa chính y thì căn bản thể nào thoát khỏi sự thèm của một con sói ác.
Thôi thì tới tới đó .
Sở Triệu Hoài vẫn còn đang nghĩ về Cơ Tuân, thuận miệng đáp: "Rất , sáng nay suýt nữa dậy nổi."
"Thuốc đó quả thực tác dụng như ." Bạch Hạc Tri , "Trong cung chắc nóng lắm nhỉ, sắc mặt ngươi trông khá hơn nhiều ."
Sở Triệu Hoài gật đầu: "Gần như cảm thấy nóng nữa."
" cũng tham lạnh." Bạch Hạc Tri bắt mạch, phát hiện vấn đề gì khác, phương thuốc chuẩn xác, liền thu dọn đồ đạc, dặn dò, "Băng ăn ít thôi, nhất mỗi ngày ngoài phơi nắng, đừng ru rú trong phòng."
Sở Triệu Hoài gật đầu như giã tỏi: "Vâng ạ."
Bạch Hạc Tri liếc y một cái, bộ dạng của y cũng cũng như .
Bạch viện khiến còn về Thái y viện, nên cũng ở lâu.
Sở Triệu Hoài tiễn , tiếp tục giường sách thuốc.
Người của Thượng thiện giám hôm qua mang tới món chè làm từ quả vải ướp lạnh, thêm chút đá bào, ăn mát lạnh vô cùng, Sở Triệu Hoài vẫn còn thèm, sách một lúc thò đầu ngoài ngóng.
Chỉ là chè còn mang tới, thì vị Bệ hạ bận rộn chính sự đến .
Cơ Tuân cởi chiếc ngoại bào dày cộm, chỉ mặc huyền y màu đen, dáng vẻ lười nhác bước tới, trong tay còn bưng một cái khay, hương vải thoang thoảng bay đến.
Sở Triệu Hoài vội vàng thu tầm mắt , giả vờ chuyên chú sách thuốc.
Cơ Tuân híp mắt tới: "Vương phi, sách mệt ăn chút vải ?"
Sở Triệu Hoài vẻ rụt rè đặt sách thuốc xuống, một bộ "ngươi mang tới thì đành miễn cưỡng ăn một miếng ": "Được."
Cơ Tuân nhịn , đặt mâm ngọc xuống.
Sở Triệu Hoài vui vẻ liếc , mặt liền xịu xuống.
Tại đá?
Trong mâm ngọc là vải bóc vỏ, căn bản chè.
Cơ Tuân nhíu mày: "Sao , thích ăn ?"
Hôm qua ăn đến mức mắt cũng híp ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/sau-khi-my-nhan-om-yeu-bi-ep-ga-thay/chuong-93.html.]
Sở Triệu Hoài lắc đầu, cầm sách thuốc lên.
Cơ Tuân thở dài, xắn tay áo rộng lên, đôi long thủ quen sống trong nhung lụa đưa tới , tự bóc vải cho Vương phi.
Sở Triệu Hoài giật nảy , vội : "Ta ăn nữa."
Cơ Tuân bóc xong một quả, cầm lấy đưa tới, giải thích cho y: "Bạch viện khiến cố ý dặn dò, nhất nên để ngươi đụng đồ lạnh, tẩm điện đủ mát , lát nữa cho mang vại băng ."
Sở Triệu Hoài nhăn cả mặt : " nóng."
Cơ Tuân : "Ngươi là hư hỏa."
Sở Triệu Hoài: "..."
Lúc y du ngoạn ở Giang Nam cũng nóng đến thế, chẳng lẽ vì thời tiết kinh thành vấn đề ?
Cơ Tuân lòng sắt đá, căn bản dáng vẻ đáng thương của Sở Triệu Hoài lay động, lập tức gọi nội thị mang vại băng .
Không do tác dụng tâm lý , băng dời , cho dù mở bảy cái quạt Sở Triệu Hoài cũng cảm thấy nóng chịu nổi.
Cơ Tuân vẫn xong, : "Chờ hoàng hôn khi mặt trời lặn, đưa ngươi khỏi cung một vòng phơi nắng."
Sở Triệu Hoài thể tin nổi mà trừng mắt .
Y đến hoàng cung là để nghỉ hè, bây giờ những ăn đá, mà còn ép ngoài phơi nắng?
Cơ Tuân đưa quả vải trong tay tới: "Ăn ?"
Sở Triệu Hoài trừng : "Ta thích ăn cái ."
Cơ Tuân thấy y nóng đến mức nhất thời nguôi giận, đành tự ăn.
Vị ngọt của quả vải len lỏi mũi Sở Triệu Hoài, y sầm mặt sách thuốc một lúc, tầm mắt bất giác liếc về phía mâm ngọc.
Ngọt thật.
Dù ngoài hơn một năm, Sở Triệu Hoài vẫn còn trẻ con, cứ ngỡ đang lén lút dùng khóe mắt liếc trộm, thực tế con cáo già thấu hết.
Cơ Tuân vốn thích những thứ quá ngọt, thấy liền cố ý bóc một quả vải, "chậc" một tiếng: "Ngấy thật, đừng đưa vải hậu cung nữa."
Ngón tay Sở Triệu Hoài khẽ động, dời tầm mắt sách thuốc, đáp phép khích tướng của .
Cũng từng ăn đồ ngon, đến mức vì chút ngọt ngào mà lưu luyến.
Lá sen, liên kiều, kim ngân hoa, đều là thanh nhiệt giải nóng, còn quả vải thì...
Suy nghĩ còn kịp lan man, bỗng cảm thấy Cơ Tuân nghiêng về phía .
Mùi Long Tiên Hương hòa quyện với vị ngọt của quả vải phả mặt, đợi Sở Triệu Hoài kịp phản ứng, y cảm thấy Cơ Tuân và dán sát , đầu lưỡi cạy mở hàm răng, quấn lấy chiếc lưỡi đang né tránh của y.
Sở Triệu Hoài cứng đờ, quyển sách thuốc trong tay rơi xuống đầu gối.
Cơ Tuân ăn xong quả vải, đôi môi đều là vị ngọt ngào , Sở Triệu Hoài ép mở miệng cùng môi lưỡi giao , bàn tay khó khăn níu lấy vạt áo mỏng của Cơ Tuân, cảm nhận nhiệt độ nóng bỏng và nhịp tim dồn dập lòng bàn tay.
Sở Triệu Hoài vì bệnh tim, quanh năm thở đều ngắn, khí tức dài, ôm hôn sâu bao lâu thở , khó khăn đưa tay đẩy vai Cơ Tuân.
Cơ Tuân cuối cùng cũng buông y , Sở Triệu Hoài thở hổn hển từng ngụm, thành , cúi xuống dùng đầu lưỡi l.i.ế.m nốt ruồi má y, trầm thấp : "Bạch thần y đừng giấu bệnh sợ thầy a."
Sở Triệu Hoài vì thiếu dưỡng khí mà con ngươi đều thất tiêu, y mơ màng một lúc lâu mới dời tầm mắt , rầu rĩ : "Ta ."
Y lời.
Cơ Tuân nhịn cắn nhẹ, để một dấu răng mờ gò má da thịt hơn một chút của y, vặn nhốt nốt ruồi chính giữa.
"Được ." Cơ Tuân mềm lòng chịu nổi, nhíu mày , "Vậy mười ngày ăn một ? Giấu ngươi cho ."
Dù Bạch Hạc Tri dặn là ăn ít, chứ đụng .
Sở Triệu Hoài vẫn vui: "Cậu cho ăn đá chắc chắn lý của , vẫn là nên lừa dối ."
Cơ Tuân : "Bảy ngày?"
Sở Triệu Hoài nhíu mày: "Ta thật sự đang mặc cả, Bệ hạ nếu còn như , liền..."
Cơ Tuân : "Năm ngày?"
Sở Triệu Hoài : "...Ta liền từ chối thì bất kính, hôm nay đột nhiên ăn."
Cơ Tuân: "..."
Cơ Tuân trầm ngâm y: "Bạch thần y là cố ý lừa ?"
"Ngươi chuyện thật đạo lý." Sở Triệu Hoài nghiêm mặt , "Ta gì, chính ngươi tự mặc cả nửa ngày, cuối cùng miễn cưỡng đồng ý, ngươi cố ý lừa ngươi, đạo lý như ?"
Cơ Tuân: "..."
Rõ ràng là nắm thóp, nhưng Cơ Tuân nhịn mà bật trầm thấp, như thể lợi lớn.
"Được ." Cơ Tuân thở dài, "Vẫn là Vương phi cao tay hơn một bậc, trẫm bái phục chịu thua."
Sở Triệu Hoài nét mặt đều là ý khi gỡ một bàn: "Ta bây giờ đột nhiên ăn."
Cơ Tuân gật đầu, cho Thượng thiện giám lấy.
Sở Triệu Hoài cuối cùng cũng cảm nhận niềm vui của việc ăn vạ, sách thuốc chờ, vui đến mức đầu ngón chân cũng cong lên.
Xem chỉ cần học cách ăn vạ, ngay cả Cơ Tuân cũng bó tay với y.
Sở Triệu Hoài cuối cùng cũng ăn món chè vải, tuy chỉ vài viên đá nhưng vẫn thỏa mãn đến mức híp cả mắt.
Cứ như nâng niu trong lòng bàn tay, ngay cả khẩu vị đây cũng về ít.
Thậm chí còn kén ăn.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Hoàng cung rõ ràng đại diện cho hoàng quyền mà Sở Triệu Hoài sợ hãi nhất, nhưng nửa tháng ở Minh Thanh Cung là những ngày vui vẻ nhất trong mười mấy năm qua của y.
Không cần sợ hãi Sát thần sẽ ăn thịt như một năm , cũng cần lo lắng ăn nhờ ở đậu ghét bỏ, làm gì thì làm.
Đầu hạ nhanh chóng trôi qua hơn nửa, tiết trời oi bức dần tan.
Hoàng hôn buông xuống, chân trời là những áng mây rực rỡ ngũ sắc.
Sở Triệu Hoài ghế mềm nhắm mắt nghỉ ngơi, trong lòng tính toán gần đây ít sách thuốc, xem y thuật chút thành tựu, nên đến y quán mà Cơ Tuân mua cho để khám bệnh vài ngày .
Y tuy suốt ngày uống thuốc chữa bệnh, nhưng là chịu yên, mạch tượng của ít cung nhân trong cung đều y bắt gần hết trong thời gian .
Đang suy nghĩ miên man, bên tai truyền đến một giọng quen thuộc.
"Không nắng ?"
Sở Triệu Hoài mắt cũng mở: "Cũng ."
Cơ Tuân khẽ một tiếng.
Sở Triệu Hoài mở mắt cảm thấy thể đột nhiên nhẹ bẫng, một trận trời đất cuồng, Cơ Tuân bế ngang y lòng, sải bước về phía Minh Thanh Cung.
Sở Triệu Hoài vội níu chặt lấy , xung quanh, hận thể nhảy thẳng xuống đất.
"Lát nữa dùng xong bữa tối với ngươi còn bận rộn với tấu chương." Cơ Tuân ôm chặt trong điện đặt xuống, , "Gần đây triều thần dâng lên ít tấu chương khiến trẫm phiền não, ai, đầu đau như búa bổ."
Sở Triệu Hoài khẽ nhíu mày: "Vậy bắt mạch kê cho ngươi một đơn thuốc nhé?"
Y hiểu triều chính, chỉ thể hành y.
"Không cần." Cơ Tuân chau mày, bất đắc dĩ thở dài, "Chỉ là chút chuyện vặt vãnh."
Sở Triệu Hoài khô khốc "" một tiếng, đơn giản lên tiếng nữa.
Hoàng đế chắc hẳn đều ngoài can dự triều chính, Cơ Tuân chắc chỉ là thuận miệng than thở.
Cơ Tuân: "..."
Cơ Tuân ho một tiếng: " thần y kiến thức rộng rãi, nếu dùng xong bữa tối thời gian, thể xem giúp trẫm một chút."
Sở Triệu Hoài vội vàng lắc đầu: "Ta hiểu gì cả, là nên gây thêm phiền phức."
"Sao thể gọi là gây thêm phiền phức?" Cơ Tuân , "Vậy cứ quyết định thế —— , mang hết tấu chương ở Thái Hòa điện đến Thiên điện."
"Vâng."
Nội thị lĩnh mệnh rời , Sở Triệu Hoài cuống lên: "Ta thật sự... A."
Cơ Tuân gắp một miếng sườn đưa cho y: "Dùng bữa tối ."
Sở Triệu Hoài liếc một cái.
Y thật sự hiểu tại Cơ Tuân bày mưu tính kế cho , chính sự y một chữ cũng , tìm Cơ Dực còn hơn tìm y.
Trong lòng oán thầm suốt bữa tối, cho đến khi cung nhân chuyển tấu chương đến chiếc bàn nhỏ giường ở Thiên điện, Sở Triệu Hoài mặt cảm xúc, cuối cùng cũng hiểu .
Chồng tấu chương gần như chất thành một ngọn núi nhỏ, Sở Triệu Hoài lật một bản, liền mấy chữ to do Binh bộ Thị lang dâng lên đập mắt.
"Quốc thể một ngày vô Hậu, thần thỉnh Bệ hạ lập cháu ngoại của Bạch viện khiến, Sở Triệu Hoài, làm Hậu."
Sở Triệu Hoài: "..."
Binh bộ Thị lang là Lục Vô Tật ?
Sở Triệu Hoài sầm mặt ném tấu chương của tên chân chó Lục Vô Tật sang một bên, lật một bản khác.
Tấn Lăng Tổng đốc Ân Trùng Sơn...
Vứt.
Lại một tên chó săn.
Võ An Hầu Lương Phương...
Được, một tên chó săn mới thăng cấp.
Sở Triệu Hoài một đống tấu chương của đám chó săn thỉnh cầu lập Hậu, mặt vô cảm về phía Cơ Tuân.
Cơ Tuân chống cằm đó y, lườm một cái liền tỏ vô cùng vô tội: "Oan uổng quá, đây đều là do triều thần thỉnh tấu, trẫm hề ép buộc bọn họ dâng tấu chương."
Sở Triệu Hoài : "Ngươi thề ."
Cơ Tuân giơ ngón tay lên, mặt đổi sắc : "Nếu trẫm một câu dối, liền để trẫm..."
Sở Triệu Hoài thấy thật sự định thề, vội : "Đừng nữa, ... tin ngươi là ."
Cơ Tuân thở dài: "Xem Vương phi đối với trẫm một chút tín nhiệm cũng , nhưng cũng là của trẫm, tự làm tự chịu thôi."
Sở Triệu Hoài: "..."
Vừa còn tin ép buộc triều thần thỉnh tấu, bây giờ lời giải thích , bắt đầu hoài nghi tính chân thực.
Dù chân long chắc cũng sợ sét đánh.
Sở Triệu Hoài bằng chứng, dám thật sự nghĩ theo hướng nhất, bèn hắng giọng, nhỏ giọng : "Không , là nên tin ngươi."
Cơ Tuân nghiêng tới: "Thật ?"
Sở Triệu Hoài lùi một chút, gật đầu.
Dường như từ khi đưa đến Minh Thanh Cung, Cơ Tuân thích tiếp xúc chân tay với y, chạm một cái, ôm một cái, sờ tay, sờ mặt, lúc còn hôn đến mức thể dừng .
Trong con ngươi Cơ Tuân mang theo ý , thần thái vẫn tùy tiện ngông cuồng như cũ, trông như một con sói xiềng xích, cho dù nguy hiểm nhưng vẫn khiến theo bản năng mà kinh hồn bạt vía.
"Hửm? lòng trẫm sắp tan nát , Vương phi định bồi thường thế nào đây..."
Lời còn dứt, Sở Triệu Hoài đột ngột nhoài tới hôn .
Cơ Tuân sững sờ.
Để Sở Triệu Hoài chủ động một khó như lên trời, hô hấp của Cơ Tuân đều rối loạn, hất chồng tấu chương xin lập Hậu xuống đất, thành thạo vòng tay qua eo Sở Triệu Hoài ôm lên đùi .
Đang định ôm mật như thường lệ, liền một tiếng "chát", Sở Triệu Hoài hung hăng vỗ móng vuốt của .
Trong con ngươi Cơ Tuân đều là dục vọng thể kìm nén, nhưng vẫn cưỡng ép đè nén sự kích động sắp trào dâng, như một con sói dồn đường cùng, trừng trừng y, thở một luồng khí nóng rực.
"Sao ?"
Gáy Sở Triệu Hoài đều đỏ ửng, nhưng vẫn cố gắng từ cao xuống trừng : "Ngươi... ngươi đừng động."
Cơ Tuân ngẩn .
Sở Triệu Hoài đỡ lấy gò má Cơ Tuân, nhẹ nhàng thăm dò cúi đầu xuống, học theo dáng vẻ đây của Cơ Tuân, như chuồn chuồn lướt nước hôn lên khóe môi .
Con ngươi Cơ Tuân run lên, bàn tay đỡ lưng Sở Triệu Hoài đột nhiên siết chặt, gần như xé rách lớp áo bào mỏng manh.
Sở Triệu Hoài lấy hết can đảm hôn khóe môi một cái, còn kịp chủ đề, cảm nhận một cảm giác kỳ lạ ở ngay eo.
Sở Triệu Hoài: "..."
Sở Triệu Hoài đờ đẫn xuống, cứng ngắc tại chỗ.
... Cơ Tuân chủ đề .
--------------------