Sau Khi Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Ép Gả Thay - Chương 89
Cập nhật lúc: 2025-11-13 13:31:50
Lượt xem: 336
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ở Yến Chi huyện, ngày ngày của Sở Triệu Hoài đều vô cùng bận rộn, trời hửng sáng y đeo túi thuốc nhỏ ngoài hành y.
Bây giờ đột ngột trở về kinh thành việc gì làm, y cảm thấy trong khó chịu.
Bạch thần y dạo trong phủ nửa ngày, gần như xem mạch cho tất cả hạ nhân trong phủ.
Một năm , khi còn ở trong phủ, vị tiểu công tử lúc nào cũng mang dáng vẻ u sầu, thêm Bạch Hạc Tri bảo bọc quá kỹ, hạ nhân trong phủ hầu hạ đều nơm nớp lo sợ, dám đến gần.
Nay trở về, tiểu công tử như biến thành khác, mày mắt cong cong xinh hoạt bát, tính tình hòa nhã, đầy hai ngày, trong phủ tíu tít tìm y chơi đùa.
Sở Triệu Hoài xem mạch xong, nghiêng đầu phơi nắng một lúc, thấy quản gia Bạch phủ đang tất bật lo việc, y bỗng nhớ đến Triệu bá.
Hôm qua Cơ Tuân cả và Cơ Dực đều ở Cảnh Vương phủ.
Sở Triệu Hoài nảy ý nghĩ, liền dậy cho chuẩn xe, đến Cảnh Vương phủ.
An Thuận phường cách Cảnh Vương phủ xa, chừng một khắc là tới.
Sở Triệu Hoài xách theo hộp thuốc bổ lấy từ chỗ , định bụng tặng cho Triệu bá —— chủ yếu là thể đến tay , chứ vì sợ đánh.
Cảnh Vương phủ vẫn như xưa.
Sở Triệu Hoài vén rèm xuống xe ngựa, bước lên bậc thềm thấy gác cổng từ xa trông thấy y, dường như sững một chút, vội dụi mắt, dám tin mà chạy đón: "Vương… Vương… Vương phi?"
Sở Triệu Hoài : "Ta còn là Vương phi nữa, hôm nay trở về là định bụng…"
Người gác cổng nhảy cẫng lên, gào toáng lên xông trong phủ: "Triệu bá! Vương phi trở về ——!"
Sở Triệu Hoài: "..."
Đã Vương phi mà.
Cảnh tượng dường như quen thuộc, Sở Triệu Hoài hết cách, đành làm vẻ mặt, ngoan ngoãn đóng cổng vương phủ, cất bước .
Cách bài trí trong Cảnh Vương phủ khác một năm chút nào, cây cối, hòn non bộ, đình nghỉ mát đều dọn dẹp ngăn nắp, trong khiến hoảng hốt cảm giác như từng rời .
Sở Triệu Hoài hạ nhân dẫn hậu viện, ngắm, chẳng mấy chốc Triệu bá vội vã chạy tới, tay còn cầm một cuốn sách.
Mấy tháng ở Cảnh Vương phủ, đều là Triệu bá chăm lo sinh hoạt thường ngày cho y, Sở Triệu Hoài chút ngượng ngùng, rụt rè bước tới: "Triệu bá…"
Vành mắt Triệu bá đỏ hoe, tiến lên Sở Triệu Hoài từ xuống : "Vương phi gầy nhiều thế , ở bên ngoài ăn uống tử tế ?"
Sở Triệu Hoài vội gật đầu: "Ăn ngon lắm ạ."
Y cảm thấy thể so với một năm bệnh tật khỏe hơn nhiều, lên núi hái thuốc thể vác túi thuốc nặng, nhưng từ khi về kinh ai cũng y gầy.
Rõ ràng là y khỏe mạnh hơn .
Triệu bá giống Bạch Hạc Tri đánh đầu trẻ con, chỉ lau nước mắt: "Về là , tối nay ở dùng bữa nhé, Triệu bá tự tay làm bánh ngọt, còn món cá chua ngọt mà Vương phi thích ăn nhất."
Sở Triệu Hoài do dự : "Ta còn với …"
Triệu bá nặng nề thở dài một : "Cũng , Vương phi bây giờ còn ở Cảnh Vương phủ nữa, làm bánh ngọt cũng chẳng ai thèm ăn."
Sở Triệu Hoài nào chịu nổi cảnh , vội : "Ăn, ăn, ăn ạ, cho với một tiếng."
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Triệu bá tức thì tươi : "Ai! Vậy thì quá, tới đây, tới đây, hôm qua lễ Thất Tịch phơi sách, nhưng trời mưa, dính chút ẩm, hôm nay mang phơi , còn ít sách thuốc mà Vương phi xem dở đây nữa."
Sở Triệu Hoài thoáng chút nghi hoặc.
Luôn cảm thấy Triệu bá hình như đang dọa y.
nhận lời , Sở Triệu Hoài cũng nghĩ nhiều, theo Triệu bá hậu viện xem sách.
Khi đó Cơ Tuân sưu tầm ít sách thuốc tuyệt bản, Sở Triệu Hoài suốt ngày nghiền ngẫm, ngay cả khi đến Hộ Quốc tự tĩnh dưỡng cũng mang theo ít sách.
Nghĩ kỹ , chắc vẫn còn mấy chục cuốn xem xong.
Ở hậu viện, đang dùng ghế dài kê thành giá, mấy trăm cuốn sách bày , trông vô cùng đồ sộ.
Sở Triệu Hoài hít hà mùi sách phơi nắng, mắt cũng híp .
Ở đây sách cả ngày để gi/ế/t thời gian cũng tệ.
Triệu bá hiểu tính cách của Sở Triệu Hoài, thấy vẻ mặt của y là y đang nghĩ gì, liền cho mang một chiếc ghế đặt gốc cây ngô đồng.
Bóng cây rải xuống những đốm sáng lốm đốm, bên cạnh còn đặt mấy tảng băng, quạt bảy bánh xe chầm chậm , mang đến từng cơn gió mát.
Sở Triệu Hoài đó, cầm cuốn sách còn dang dở ở Hộ Quốc tự lên lật xem, Triệu bá bưng bánh tới, xa xa chút cảm khái cảnh còn mất.
Đặt đĩa bánh ngọt mới lò lên chiếc bàn nhỏ bên cạnh, Sở Triệu Hoài lời cảm ơn, cầm một miếng lên ăn.
Tuy sớm còn ham ăn uống, nhưng nếm món bánh ngọt từng thích nhất, tâm tình vẫn thấy vui vẻ.
Triệu bá hầu bên cạnh, thấy y ăn xong bưng sữa đến.
Sở Triệu Hoài vốn định ăn nữa, nhưng thấy Triệu bá y thở dài, y gầy nọ, đành ngoan ngoãn nhận lấy mà uống.
Sách bày phơi nắng, Sở Triệu Hoài ăn một lúc, vô tình liếc mắt, thấy cách đó xa một giá sách riêng đang phơi một loạt sách quen thuộc.
Mi mắt Sở Triệu Hoài khẽ giật, y dậy tới xem, mặt liền tái .
《 Vương phi ký chú 》...
Sao vẫn còn ở đây?!
Một năm trôi qua, Cơ Tuân hề vứt , còn bảo quản , chỉ mơ hồ nhận mỗi cuốn đều dấu vết thường xuyên lật xem.
Sở Triệu Hoài mặt đổi sắc, hỏi: "Sao vẫn vứt ?"
"Ai da." Triệu bá khoa trương kêu lên một tiếng, : "Thứ thể vứt , Bệ hạ thỉnh thoảng sẽ về vương phủ ở , nào cũng thư phòng lật xem những cuốn sách ."
Sở Triệu Hoài: "..."
Sắc mặt Sở Triệu Hoài lúc xanh lúc đỏ, hận thể châm một mồi lửa đốt trụi hết mấy thứ mất mặt .
Cơ Tuân còn nào cũng xem?
Mấy thứ ghi chép vặt vãnh gì đáng xem chứ?!
"Vứt, mau vứt ." Sở Triệu Hoài nghiêm mặt , "Ngài lén vứt , đợi Bệ hạ trở về thì lúc phơi sách dọn dẹp thất lạc ."
Triệu bá vẻ mặt khổ sở : "Chuyện … Bệ hạ sẽ nổi giận."
Sở Triệu Hoài Cơ Tuân nổi giận , nhưng y thì sắp đống 《 Vương phi ký chú 》 xếp ngay ngắn làm cho thẹn quá hóa giận .
Sở Triệu Hoài dù chán ghét đến cũng thể làm chuyện vứt đồ của khác, đành mắt thấy tâm phiền, buồn bực tiếp tục xem sách thuốc của .
Cảnh sắc Cảnh Vương phủ yên bình, Sở Triệu Hoài hễ sách là dễ dàng đắm chìm, đợi đến khi lật gần hết cuốn sách dày như viên gạch thì trời cũng về chiều.
Triệu bá chuẩn xong bữa tối, món nào cũng là món Sở Triệu Hoài thích ăn.
Sở Triệu Hoài ung dung dùng bữa.
Triệu bá bên gắp thức ăn cho y, cảm khái : "Từ khi Vương phi , Cảnh Vương phủ lâu náo nhiệt, Bệ hạ mỗi trở về đều sắc mặt gì, hoặc là tự nhốt trong thư phòng, hoặc là ngủ một đêm giường nhỏ trong noãn phòng…"
Nghe qua chút chua xót.
Động tác gắp thức ăn của Sở Triệu Hoài khựng , y một cách mất tự nhiên: "Ồ."
Triệu bá thấy Sở Triệu Hoài mấy hứng thú, cũng thêm về Bệ hạ nữa, thấy y buông đũa, lo lắng: "Chỉ ăn một chút thôi , dùng thêm nửa bát canh cá nữa ."
Sở Triệu Hoài vốn ăn nhiều, huống hồ buổi chiều còn Triệu bá cho ăn một đống, thật sự ăn nổi nữa.
Triệu bá thấy y giống như từ chối, đành cho dọn dẹp.
Thấy trời tối, Sở Triệu Hoài ho một tiếng, thăm dò : "Trời còn sớm nữa ."
Triệu bá, luôn thấu hiểu lòng , như ý tứ trong lời của Sở Triệu Hoài, trời chiều suy nghĩ : "Mấy ngày nay cứ tối là trời mưa, hôm nay e cũng , Vương phi nếu may gặp mưa thì phiền lắm, là tối nay cứ ở đây một đêm ."
Sở Triệu Hoài: "..."
A?
Hôm qua Cơ Tuân dùng cớ để ở Bạch phủ , hôm nay Triệu bá cũng dùng lý do vụng về để giữ y ?
Sở Triệu Hoài thôi.
Triệu bá bắt đầu thở dài: "Vương phi một là hơn một năm, Bệ hạ và Thái tử ở trong cung, Cảnh Vương phủ rộng lớn thế trống trải vô cùng, hôm qua hạ nhân còn thấy ma quỷ, chắc chắn là do thiếu ."
Sở Triệu Hoài nín nhịn, ý của Triệu bá, đành bất đắc dĩ : "Được ."
Triệu bá vui mừng khôn xiết: "Vương phi là quý nhân phúc khí lớn, ở đây một đêm nhất định thể dọa đám tiểu quỷ sợ hãi."
Sở Triệu Hoài: "..."
Sở Triệu Hoài mười mấy năm "thiên sát cô tinh", đây là đầu tiên y phúc khí.
Y dường như hưởng thụ, khóe môi khẽ cong lên, rụt rè theo Triệu bá trở về.
Noãn phòng vẫn như cũ, chỉ chiếc tủ thấp dời , chiếc đồng hồ Tây Dương vẫn leng keng ở chỗ cũ.
Sở Triệu Hoài tắm xong, áo bào Triệu bá chuẩn trèo lên giường, chiếc giường quen thuộc, tâm tình vô cùng phức tạp.
Nếu ở bãi săn đó, lẽ cục diện bây giờ khác, tám chín phần là y chấp nhận Cơ Tuân, cùng an phận sống qua ngày.
cũng chắc, thể khi Cơ Tuân đăng cơ, quần thần sẽ bất mãn việc cưới nam thê, cuối cùng ồn ào khắp thiên hạ, lẽ còn khó xử hơn cả hòa ly.
Thôi .
Mọi chuyện nếu như.
Sở Triệu Hoài chiếc giường nhỏ thoải mái, nhanh chìm giấc mộng.
Vốn tưởng rằng ngủ ở nơi đầy ắp ký ức sẽ mơ thấy chuyện năm xưa, nhưng hiếm thấy là Sở Triệu Hoài hề mơ gì cả, chỉ tỉnh một lúc nửa đêm.
Trong gian phòng rèm che kín mít, dường như hai nhịp thở.
Sở Triệu Hoài mơ màng trở , tay như đặt lên một thể nóng hổi.
Thứ gì ?
Y sờ soạng.
Sở Triệu Hoài đưa tay qua , sờ xuống , từng khối từng khối còn rắn chắc.
Đang lúc nghi hoặc sờ soạng, bỗng cảm giác lòng bàn tay dường như khẽ phập phồng hai , một tiếng khẽ yếu ớt vang lên bên tai.
Tai Sở Triệu Hoài khẽ động, y nghi hoặc mở đôi mắt lim dim buồn ngủ.
Ánh trăng từ cửa sổ chiếu , xuyên qua lớp rèm sa mỏng manh, rọi lên giường một mảng sáng bạc trong trẻo.
Cơ Tuân lười biếng bên cạnh, vạt áo lỏng lẻo Sở Triệu Hoài cởi , để lộ lồng n.g.ự.c rắn chắc và vòng eo khỏe khoắn, tay chống bên thái dương, con ngươi ngậm y chăm chú.
Sở Triệu Hoài ngẩn .
"Sao tỉnh ?" Cơ Tuân hỏi.
Sở Triệu Hoài ngơ ngác .
Cơ Tuân "chậc" một tiếng, đưa bàn tay ấm áp che mắt Sở Triệu Hoài, kéo y lòng: "Ngủ ."
Bên ngoài dường như đổ mưa.
Vòng tay của nam nhân ấm áp rộng rãi, ôm chặt lấy thể mảnh khảnh của Sở Triệu Hoài, dường như thể ngăn cách mưa to gió lớn bên ngoài.
Giọng Cơ Tuân trầm thấp, hòa cùng tiếng mưa bão bên ngoài, khẽ hát một khúc hát Giang Nam —— Sở Triệu Hoài từng cữu mẫu dỗ biểu ngủ trưa, bài đồng d.a.o hát lên hình như cũng là như .
Chắc đang mơ thôi.
Sở Triệu Hoài rúc lòng Cơ Tuân, tay ôm chặt lấy eo , mặc cho chìm giấc ngủ sâu trong thanh âm dịu dàng.
Sở Triệu Hoài cuối cùng cũng một giấc ngủ ngon và sâu nhất trong suốt một năm qua.
Mặt trời lên cao, từ khe cửa dường như thoảng mấy làn hương cá, khiến Sở Triệu Hoài đang ngái ngủ bật dậy.
Rõ ràng khẩu vị thanh đạm, cũng ham mê hưởng thụ, nhưng trong lúc ngủ mơ màng, khi "lý trí" còn kịp kéo tâm tình, thể buông thả, căn bản thể chống sự cám dỗ của mỹ vị.
Trên chiếc bàn nhỏ đầu giường như thường lệ đặt một bộ áo bào mới.
Sở Triệu Hoài còn ngái ngủ trèo xuống mặc y phục, chiếc áo bào màu xanh lam hôm qua đổi thành áo bào tím tay rộng thêu hoa diên vĩ, tăng thêm mấy phần quý khí.
Nghe thấy bên trong động tĩnh, Triệu bá phất tay, hạ nhân vội vàng đặt đồ ăn sáng trong tay lên bàn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/sau-khi-my-nhan-om-yeu-bi-ep-ga-thay/chuong-89.html.]
Sở Triệu Hoài rửa mặt xong, đẩy cửa bước , thấy một bàn đầy đủ các loại điểm tâm, do dự liếc Triệu bá.
Ăn xong bữa sáng chắc là thể để y chứ.
Y thật sự chống đỡ nổi đòn tấn công "thở dài" của Triệu bá.
Sở Triệu Hoài đến bàn xuống, ánh mắt lướt qua liền thấy đối diện còn một bộ bát đũa.
Sở Triệu Hoài nghi hoặc hỏi: "Vì bày hai bộ?"
Triệu bá : "Bệ hạ lúc lâm triều rằng buổi chầu sẽ về phủ dùng bữa sáng, tính thời gian chắc một lát nữa sẽ đến."
Sở Triệu Hoài định cầm đũa, đầu ngón tay khẽ run, làm rơi đôi đũa ngọc xuống đất, vỡ thành mấy đoạn.
Y mặt đầy kinh ngạc: "A? Lâm triều? Bệ hạ tối qua về phủ ?"
Nụ của Triệu bá cứng , thầm nghĩ sáng sớm trời sáng Bệ hạ từ noãn phòng , chẳng lẽ tối qua hai ngủ chung một giường ?
Chuyện gì thế ?
Triệu bá "a" một tiếng, múc một chén canh cá màu trắng sữa đưa cho Sở Triệu Hoài, lảng sang chuyện khác: "Nào, Vương phi uống chút canh cho ấm bụng ."
Sở Triệu Hoài nhận lấy, đầu óc cuối cùng cũng tỉnh táo hơn một chút, ngỡ ngàng.
Tối qua… chẳng lẽ là mơ ?
Canh cá còn uống hai ngụm, tiếng bước chân dồn dập truyền đến từ cửa.
Cơ Tuân dường như hạ triều vội vã trở về, mặc cổn phục màu đỏ thẫm thêu giao long tôn quý, phía là một đoàn thị vệ áo đen vây quanh.
Cả phòng hạ nhân vội vàng quỳ xuống hành lễ.
Sở Triệu Hoài sững sờ tại chỗ.
Nhìn thấy miện phục thiên tử , y như tỉnh mộng, đầu tiên ý thức một cách rõ ràng rằng, Cơ Tuân là hoàng đế.
Chủ nhân của thiên hạ, tôn quý vô ngần.
Chỉ cần một ý niệm của bậc đế vương, quyền lực tối cao liền thể tùy tâm hành động, giống như tiên đế, dễ dàng nghiền y thành tro bụi.
y hề cảm thấy sợ hãi.
Ánh mắt Cơ Tuân sắc bén như mũi đao lạnh lẽo, cho đến khi thấy Sở Triệu Hoài vẫn an trong noãn phòng dùng bữa sáng như thường lệ, ý lạnh trong mắt mới lặng lẽ tan .
Cơ Tuân tùy ý phất tay, phía lập tức tan như chim muông, ngay cả hạ nhân phục vụ trong noãn phòng cũng chậm rãi lui .
Sở Triệu Hoài yên, lúng túng dậy.
Cơ Tuân đè vai y, ấn xuống , tự nhiên xuống bên cạnh y, bắt chéo chân, thản nhiên : "Tối qua ngủ ngon ?"
Sở Triệu Hoài khẽ run, muộn màng nhớ trong lúc mơ màng…
Cơ Tuân dường như hát đồng d.a.o dỗ y ngủ.
Sở Triệu Hoài đột nhiên sặc nước bọt.
Cơ Tuân… hát?
"Chậm một chút." Cơ Tuân rót cho y một chén nước, nhíu mày , "Nghĩ đến cái gì mà mặt đỏ bừng thế?"
Sở Triệu Hoài nhận lấy chén nước uống một ngụm để nén cơn ho, buồn bực : "Ta là ho."
"Thôi ." Cơ Tuân bắt chéo chân, long bào hoa lệ trang nghiêm, mặc thêm mấy phần phóng khoáng, khiến nhịn mà đưa mắt .
Sở Triệu Hoài cụp mắt xuống.
Y quy nguyên nhân cho việc long bào quá chói mắt, tuyệt đối y Cơ Tuân.
Ăn , hai im lặng dùng xong bữa sáng.
Cơ Tuân cầm khăn ướt nắm lấy cổ tay Sở Triệu Hoài, ung dung lau tay cho y, tùy ý : "Mấy ngày nữa là tiết Trung Nguyên, bài vị của ngươi đặt ở Thượng Thanh quan ngoài kinh, đến lúc đó tế bái một chuyến ."
Cơ Tuân Sở Triệu Hoài cũng nhớ, y hổ rút tay về, nắm lấy từng kẽ ngón tay lau sạch, cảm giác tê dại yếu ớt từ mu bàn tay lan đến đỉnh đầu.
"Được, , đa tạ Bệ hạ nhắc nhở." Sở Triệu Hoài khô khan .
Động tác lau tay của Cơ Tuân dừng một chút, một lúc lâu mới bất đắc dĩ : "Một năm qua, đêm nào cũng gặp ác mộng, mười giấc thì đến chín giấc rưỡi ngươi gọi là Bệ hạ."
Sở Triệu Hoài sững sờ.
"Tối qua cũng ." Cơ Tuân cầm lấy bàn tay sạch sẽ của Sở Triệu Hoài áp lên má , khuôn mặt lạnh lùng mang theo vẻ yếu thế , , "Tim trẫm cũng sắp tan nát ."
Sở Triệu Hoài: "..."
Không cho y gọi Bệ hạ, cố ý tự xưng "trẫm"?
Sở Triệu Hoài hiểu nổi Cơ Tuân rốt cuộc sở thích kỳ quái gì, cố gắng rút tay về, cụp hàng mi dài xuống lẩm bẩm: "Ta thấy ngươi hát vui vẻ, giống dáng vẻ đau lòng."
Đuôi mày Cơ Tuân khẽ nhướng, khuỷu tay chống lên bàn, lười biếng nâng má : "Thật là độc ác, Bạch thần y, là đang dỗ ngươi ngủ đó."
Sở Triệu Hoài nghiêm mặt đáp trả: "Không ngươi, tỉnh."
Không cần dỗ.
Cơ Tuân trách móc cũng thấy hổ, ngược còn chiêu đối phó, thở dài : "Hết cách , ai bảo Bạch thần y trong mộng cởi y phục của trẫm, còn sờ đông sờ tây —— may là trẫm lập hậu, bằng sự trong sạch cũng còn."
Sở Triệu Hoài: "..."
Cơ Tuân làm thể những chuyện liên quan một cách hùng hồn như ?
Sở Triệu Hoài , dậy sửa áo bào, chọc nổi thì trốn cũng chứ.
"Ta, nên về nhà ."
Có thể khiến Triệu bá bất chấp mặt mũi già nua dùng thủ đoạn giữ một đêm, là cực hạn .
Cơ Tuân tuy câu cá, nhưng giỏi câu Sở Triệu Hoài, thể ép buộc, liền gật đầu: "Ừ, để Triệu bá đưa thần y về."
Sở Triệu Hoài thấy ý định giữ , lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, vội vàng chạy ngoài.
Vừa chạy hai bước, Cơ Tuân bỗng : " thần y, hôm qua trẫm dọn dẹp tủ thấp, thấy tượng gỗ kỳ lân nhỏ hình như màu sắc đúng lắm, giống như sâu đục, trong cung đề nghị nhất nên đốt hoặc ngâm trong dược thảo trừ sâu phơi khô thì may thể phục hồi."
Bước chân Sở Triệu Hoài dừng , đầu .
Trong tay Cơ Tuân đang cầm tượng gỗ kỳ lân nhỏ tinh xảo, : "Chỉ là trẫm quốc sự bận rộn, e là thời gian quản lý."
Sở Triệu Hoài mím môi.
Tuy tượng kỳ lân nhỏ đáng giá, nhưng phiên chợ con phố dài cổng Cảnh Vương phủ là do Cơ Tuân cố ý bày để dỗ y vui, tự nhiên phú cho tượng gỗ một ý nghĩa khác.
Muốn vứt , đốt ?
Y đây từng đồ trong tủ thấp cứ tùy Cơ Tuân xử lý, nhưng mà…
Dáng vẻ của Cơ Tuân rõ ràng là đang giăng bẫy để y tự lấy tượng kỳ lân.
Sở Triệu Hoài càng chữ "đốt " càng tức, cuối cùng từ trong tay áo móc một nén bạc đưa tới mặt Cơ Tuân: "Nếu như , mua ."
Sở Triệu Hoài ném nén bạc lòng , định giật lấy tượng kỳ lân.
Tay Cơ Tuân đột nhiên giơ lên cao, Sở Triệu Hoài theo bản năng nhảy lên hai , suýt nữa thì đ.â.m sầm lòng Cơ Tuân.
Sở Triệu Hoài vững , nhịn lườm một cái.
Người là cố ý trêu y ?
Cơ Tuân nhíu mày : "Bạch thần y, chút bạc mà mua một tượng kỳ lân như , e là quá ít."
Sở Triệu Hoài trợn mắt: " lúc đó mua chỉ hai mươi văn!"
"Bởi vì tiền còn , bản vương sớm thanh toán ."
Đột nhiên thấy hai chữ "bản vương", Sở Triệu Hoài ngẩn , cảm giác như đang trong mộng.
Y cụp mắt xuống, vui : "Vậy bây giờ ngươi bao nhiêu bạc?"
Cơ Tuân : "Rất đắt."
Sở Triệu Hoài: "Ta trả nổi."
Cơ Tuân mày mắt mang theo ý nồng đậm: "Vậy thì ."
Sở Triệu Hoài đang chờ giở trò sư tử ngoạm, bỗng cảm thấy hình cao lớn của tiến về phía hai bước, một bóng đen như ngọn núi nhỏ bao trùm lấy y.
Sở Triệu Hoài sững sờ.
Hai tay Cơ Tuân chậm rãi vòng lưng Sở Triệu Hoài, cuối cùng cũng ôm trọn lòng.
Không là cái chạm bất đắc dĩ trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, cũng là lợi dụng lúc gặp khó khăn trong giấc mộng mờ ảo.
Cả Sở Triệu Hoài cứng đờ.
Cơ Tuân ôm lấy thể mảnh khảnh của thiếu niên, nhắm mắt , dường như mảnh tim trống rỗng trong những năm qua cuối cùng cũng lấp đầy.
Sở Triệu Hoài nhất thời quên cả giãy giụa.
Cơ Tuân chỉ lướt qua thôi, nhanh ép buông y , thấy Sở Triệu Hoài vẫn còn ngơ ngác ngẩng đầu , khẽ , chậm rãi nghiêng tới .
... Rồi nhẹ nhàng đặt lên vành tai đỏ bừng của y một nụ hôn như chuồn chuồn lướt nước.
Vừa chạm rời.
Đợi đến khi Sở Triệu Hoài phản ứng , trong tay cầm tượng gỗ kỳ lân nhỏ.
Cơ Tuân chậm rãi noãn phòng, chỉ giọng mơ hồ truyền đến: "Về , tiết Trung Nguyên trẫm sẽ cho đưa ngươi đến Thượng Thanh quan."
Sở Triệu Hoài cảm thấy giọng của Cơ Tuân kỳ lạ, dường như đang đè nén điều gì đó, y mờ mịt : "Ngươi… À, sẽ đưa ."
Cơ Tuân "ừ" một tiếng, cũng thấy .
Triệu bá chuẩn xong xe ngựa, đang đợi bên ngoài.
Sở Triệu Hoài thôi, liếc noãn phòng một cái, cuối cùng theo Triệu bá rời .
Triệu bá mặt đầy lưu luyến, nhưng vẫn cung kính đưa đến bên xe ngựa, chuyển từng hòm từng hòm đồ vật lên xe, đem hết những thứ trong vương phủ cho Vương phi mang .
Sở Triệu Hoài suy nghĩ hồi lâu, nghi hoặc hỏi: "Vương gia thường ngày sẽ ở trong noãn phòng ?"
" ." Triệu bá , "Có lúc quốc sự bận cũng sẽ về ở mấy ngày, tám chín phần mười đều ngủ trong noãn phòng."
Bàn tay cầm tượng kỳ lân nhỏ của Sở Triệu Hoài khẽ siết .
"... Ồ."
Trong noãn phòng.
Cơ Tuân tắm nước lạnh, một bộ thường phục, xõa tóc đến thư phòng, thuận tay định lật xem 《 Vương phi ký chú 》.
Chỉ là ánh mắt lướt qua, giá sách đầy ắp trong thư phòng hiểu trống mất hai hàng.
Mấy chục cuốn 《 Vương phi ký chú 》 biến mất.
Vẻ mặt Cơ Tuân lập tức trầm xuống, gọi Triệu bá đến: "Sách ?"
Triệu bá nghi hoặc : "A?"
Cơ Tuân vẻ mặt chột của Triệu bá là chắc chắn sách ở , lòng cũng yên tâm , như : "Những cuốn ký chú của Triệu Hoài."
Triệu bá ho một tiếng, cẩn thận : "Vừa lúc Vương phi rời , đóng thùng mang về nhà."
Cơ Tuân: "..."
Cơ Tuân khẽ nhướng mày, nhịn một tiếng.
Sở Triệu Hoài ngứa mắt những cuốn ký chú đó từ lâu, cuối cùng cũng cả gan tay .
Cơ Tuân thuận theo lời Triệu bá mà sửa cách xưng hô: "Vương phi mang làm gì ?"
Triệu bá do dự nửa ngày, cuối cùng vẫn : "Vương phi mang về đốt, nếu Bệ hạ , thì cầm đồ đến chuộc."
Cơ Tuân: "... ..."
--------------------