Sau Khi Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Ép Gả Thay - Chương 56
Cập nhật lúc: 2025-11-13 13:31:01
Lượt xem: 315
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Mặt trời lên cao.
Triệu bá vội vã từ tiền viện bước đến, tới phòng ngủ khẽ cúi đầu bẩm báo: "Vương gia, Bạch Viện sử tới."
Cơ Tuân đang xem thư tín từ Tấn Lăng gửi đến, cũng ngẩng đầu: "Cho gặp Vương phi."
Nếu Bạch Hạc Tri còn đưa Sở Triệu Hoài , sẽ dễ dàng buông tha như nữa.
Triệu bá do dự : "Bạch Viện sử... gặp chính là Vương gia."
Động tác mở thư của Cơ Tuân khựng , y ngước mắt , dường như cảm thấy thú vị, khẽ một tiếng: "Được thôi, mời Bạch Viện sử đây."
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, Bạch Hạc Tri gầy trông thấy. Hắn vốn nghĩ sẽ đến thư phòng gặp Cảnh Vương, nhưng thấy quản gia càng dẫn đường càng giống như đang về phía phòng ngủ, chân mày khẽ nhíu .
Hôm nay đến để bắt mạch, đạo lý thần tử hậu viện của chủ nhân?
Cảnh Vương làm việc vốn khó lường, Bạch Hạc Tri cũng lười nhiều, mặt cảm xúc theo phòng ngủ.
Đang định hành lễ, tầm mắt vô tình lướt qua, chỉ thấy Cơ Tuân đang khoanh chân chiếc giường nhỏ rộng rãi, tứ chi xiềng xích kéo dài đến đầu giường —— trông hệt như một kẻ đang "giam cầm".
Bạch Hạc Tri sững .
"Ngươi đến ." Cơ Tuân rộ lên, còn chút lệ khí nào như mấy ngày gi/ế/t Bạch Hạc Tri, "Ngươi , dâng ."
Triệu bá dâng nóng lên.
Bạch Hạc Tri chau mày.
Dáng vẻ , xem đến lúc sát thần phát bệnh .
Thấy Bạch Hạc Tri đó mặt cảm xúc lên tiếng, Cơ Tuân cũng chẳng thấy ngại ngùng, thản nhiên : "Ngươi hôm nay đến, là chuyện quan trọng với bản vương ?"
Bạch Hạc Tri đối diện với hồi lâu, đột nhiên vén áo quỳ xuống.
Con ngươi Cơ Tuân khẽ nheo .
"Bạch Viện sử đây là ý gì?"
Bạch Hạc Tri y thuật cao minh, giao tình ngầm với Đại Công chúa, tuy phẩm cấp cao nhưng tính tình vô cùng kiêu ngạo. Mấy diện kiến Cơ Tuân cũng từng hành đại lễ như .
"Triệu Hoài từ nhỏ mất , mang bệnh tim, cả Sở gia và Bạch gia đều xem y là gánh nặng, vì lời phê ‘thiên sát cô tinh’ mà ai đối đãi tử tế." Bạch Hạc Tri buông thõng hai tay, thấp giọng , "Từ nhỏ đến lớn y từng sống ngày nào tử tế, mong Cảnh Vương điện hạ giơ cao đánh khẽ."
Cơ Tuân im lặng , trong con ngươi lạnh lẽo vô cùng.
Hắn đương nhiên Sở Triệu Hoài từ nhỏ sống khổ, nếu sợ dọa y, thì những kẻ bạc đãi y ở Sở gia và Bạch gia đừng hòng kẻ nào sống sót.
Lệ khí trong lòng Cơ Tuân trỗi dậy, con ngươi lạnh lẽo: "Ý của Bạch Viện sử, là bản vương thả Triệu Hoài ?"
Ngoài dự liệu, Bạch Hạc Tri lắc đầu: "Không ."
Cơ Tuân ngẩn .
Sau đưa Sở Triệu Hoài lên thuyền trơ mắt y điên cuồng chạy xuống, Bạch Hạc Tri còn trái ý y mà cưỡng ép đưa y nữa.
Bạch Hạc Tri tuy đang quỳ, nhưng giọng điệu chừng mực, thản nhiên : "Cảnh Vương điện hạ tương lai chỉ hai con đường, hoặc là leo lên ngôi cửu ngũ, hoặc là ch*t thây. Chuyện trong kinh thành ai cũng ngầm hiểu, Triệu Hoài theo ngài, e rằng cũng chẳng bao nhiêu đường sống."
Cơ Tuân nhịn bật : "Lá gan của Bạch Viện sử cũng lớn thật."
Chuyện tuy ai cũng ngầm hiểu, nhưng từng kẻ nào dám thẳng như Bạch Hạc Tri.
"Sự thật là ." Bạch Hạc Tri hề sợ hãi, "Nếu Vương gia đối với Triệu Hoài thật sự một tia chân tình, hạ quan khẩn cầu ngài đừng kéo y vòng tranh đấu triều đình."
Cơ Tuân trầm mặc hồi lâu: "Điều ngươi mong , chính là cái ?"
"Vâng. Bệnh tim của Triệu Hoài ngày càng nặng, tối kỵ lo âu suy nghĩ, kinh sợ hãi hùng, nếu tái phát e rằng sẽ càng thêm hung hiểm." Bạch Hạc Tri cúi đầu thật sâu, vầng trán chạm xuống nền đất lạnh lẽo, "Cầu xin điện hạ bất luận thế nào cũng bảo tính mạng cho Triệu Hoài, hạ quan nguyện lấy mạng báo đáp."
Cơ Tuân rũ mắt kẻ đang quỳ đất hồi lâu, đột nhiên bật thành tiếng, tùy ý : "Ngươi dậy , hành đại lễ như , bản vương sợ là sẽ tổn thọ."
Bạch Hạc Tri: "..."
Chỉ mong là như thế.
Thấy Bạch Hạc Tri vẫn quỳ, dường như câu trả lời chắc chắn từ Cơ Tuân.
Cơ Tuân từ một bên lấy một quyển sách, : "Bạch phu nhân từng để một quyển bản thảo, lẽ sẽ giúp ích cho bệnh tim của Triệu Hoài, ngươi xem thử xem?"
Bạch Hạc Tri là thông minh, lời của Cơ Tuân chính là câu trả lời.
Hắn lặng lẽ thở một , dứt khoát vén áo dậy, tiến lên đưa tay nhận lấy bản thảo.
Sở Triệu Hoài xem qua bản thảo một vứt trong chiếc tủ thấp, từng lấy nữa. Đây vốn là bản Cơ Tuân cho chép .
Bạch Hạc Tri nhanh chóng lướt qua một lượt.
Cơ Tuân hỏi: "Có ích ?"
"Có ích."
Cơ Tuân ngẩn .
Sở Triệu Hoài cực kỳ thiên phú về y thuật, thể nào bản thảo thể chữa bệnh tim của y, nhưng vì từng ngó ngàng tới?
Bạch Hạc Tri nén sự kích động, : "Hạ quan thể mang bản thảo ?"
"Tất nhiên." Cơ Tuân vẻ đạo mạo, ôn hòa , "Làm phiền ngươi ."
Bạch Hạc Tri gọi "ngươi" liền hận thể thò tay tai lôi óc ném xuống đất cho xong, ch*t cho . Hắn cố nén cảm giác ghê tởm, gật đầu : "Hạ quan xin cáo lui."
"Ngươi thong thả."
Vị "" sầm mặt rời .
Cơ Tuân giường nhỏ, dõi theo bóng lưng xa dần của Bạch Hạc Tri, vẻ mặt âm trầm đang suy tính điều gì.
Lúc , một ám vệ nhanh chóng về, đem bản ký chú nửa ngày hôm nay của Vương phi dâng lên cho Vương gia xem.
Cơ Tuân thuần thục nhận lấy, rũ mắt lướt qua.
Cho đến khi ánh mắt rơi xuống dòng cuối cùng, cả dường như sững , cứ chằm chằm tờ giấy hồi lâu, vì bật .
*
Sở Triệu Hoài ở trong viện của Cơ Dực chơi đến xế chiều mới bất đắc dĩ về.
Cơ Tuân vẫn giữ cái dáng vẻ ch*t dở đó, khoanh chân sách uống rượu lạnh, lẽ vì nóng đến toát mồ hôi nên một bộ áo bào khác.
Thấy Sở Triệu Hoài bộ trở về, Cơ Tuân nhướng mày, hỏi: "Hôm nay thế?"
"Vương gia rõ còn hỏi." Sở Triệu Hoài khẽ hừ một tiếng, xuống bên giường bắt mạch cho , "Hôm nay 《 Vương phi ký chú 》 ? Không đúng, ám vệ hẳn là ghi chép cặn kẽ ở trong viện của Cơ Dực ăn mấy miếng bánh ngọt, uống mấy ấm , suýt nữa còn ghi cả chuyện sặc phun cả bột bánh lên mặt Cơ Dực ."
Cơ Tuân: "..."
Cơ Tuân bật : "Vẫn còn giận ?"
Sở Triệu Hoài giả lả: "Nào dám."
Mạch tượng rõ ràng , xem chừng sắp phát tác . Sở Triệu Hoài nghiêng đầu thăm dò thêm, ánh mắt vô tình thấy băng gạc quấn tay , nghi hoặc hỏi: "Tay ngươi ?"
Cơ Tuân giấu tay trong ống tay áo, che miếng băng gạc thấm máu, thản nhiên : "Không ."
Sở Triệu Hoài cũng nghĩ nhiều, đang định thu tay về để chuẩn thuốc giải độc.
Bàn tay nóng rực của Cơ Tuân đột nhiên nắm ngược cổ tay y.
Sở Triệu Hoài đầu trừng .
Cơ Tuân rộ lên, ôn tồn : "Nếu , bản vương cho rút hết ám vệ theo dõi Vương phi về ..."
Sở Triệu Hoài sững sờ, kinh ngạc .
Cơ Tuân kéo y xuống mép giường, giọng nhẹ nhàng dịu dàng: "... Vương phi thể nguôi giận ?"
Sở Triệu Hoài càng thêm mờ mịt.
Y rõ tính khí của Cơ Tuân, cố chấp và cường thế, một khi quyết định chuyện gì thì dù lấy cái ch*t ép cũng chắc khiến đổi ý. Chính vì quá hiểu, y mới định dùng cách cãi vã để ép đổi.
"Thật ?" Sở Triệu Hoài dám tin, do dự hỏi, "Vì, vì ?"
Lòng bàn tay Cơ Tuân lười biếng nắm lấy phần thịt mềm trong lòng bàn tay Sở Triệu Hoài: "Bản vương đột nhiên lương tâm trỗi dậy, cảm thấy hành động quả thật giống ."
Sở Triệu Hoài buột miệng: "Ngài cũng ?"
Cơ Tuân: "..."
Cơ Tuân lạnh lùng y.
Sở Triệu Hoài xong liền hối hận, chột im bặt.
Cơ Tuân nhiều lật lọng, Sở Triệu Hoài chút dám tin , thăm dò hỏi một câu: "Ngươi thật sự sẽ cho theo dõi để ghi chép nữa chứ?"
Cơ Tuân thản nhiên : "Vương phi nếu tin, bản vương thề một câu?"
Lời rõ ràng ý mỉa mai, nhưng Sở Triệu Hoài , vui vẻ : "Được thôi."
Cơ Tuân: "..."
Cơ Tuân suýt nữa tức đến bật .
cũng chẳng chút uy tín nào trong lòng Sở Triệu Hoài, đành thề một câu độc địa nhất theo ý y: "Ta mà nuốt lời, cứ để bại danh liệt, trở thành kẻ ăn mày một đồng dính túi."
Sở Triệu Hoài quả nhiên dỗ dành.
Đối với một kẻ vắt cổ chày nước, đây chính là lời nguyền rủa độc địa nhất.
Sở Triệu Hoài tin tưởng.
Thế nhưng Cơ Tuân thêm một câu: " nếu ngươi khỏi phủ, bất luận cũng ám vệ bảo vệ."
Trong kinh thành quá nguy hiểm, chỉ riêng điểm thể nhượng bộ.
Sở Triệu Hoài cũng sợ ch*t, nếu ai theo, y tám phần mười dám ngoài, bèn vui vẻ cong mắt đáp: "Ừm!"
Thấy y rõ ràng vui vẻ hơn ban ngày một chút, lồng n.g.ự.c dằn vặt cả buổi chiều của Cơ Tuân khó khăn lắm mới thả lỏng .
《 Ký chú 》 của ám vệ kéo dài một thời gian, tiện lợi khiến an tâm. Cơ Tuân cần lúc nào cũng lo lắng quan tâm đến nhất cử nhất động của Sở Triệu Hoài, mà vẫn thể thấy 《 Vương phi ký chú 》.
Cho đến trưa nay khi rút ám vệ về, Cơ Tuân là do sắp phát bệnh là do quen, cả mệt mỏi rã rời, đau đớn thể chịu nổi.
《 Vương phi ký chú 》 gần như khiến nghiện, đột ngột cắt chẳng khác nào cắt liều thuốc hổ lang, khiến bồn chồn yên, ngón tay bất giác run rẩy, tim đập càng lúc càng nhanh, gần như nhảy khỏi lồng ngực.
Rõ ràng kinh mạch đau đớn như sắp nứt , nhưng ý thức khống chế mà nghĩ đến Sở Triệu Hoài.
Nghĩ y đang gì, làm gì, bữa trưa ăn mấy miếng, đường đá trong phủ trơn trượt, y thích chạy nhảy liệu ngã , hạ nhân dù qua vô tầng kiểm tra nghiêm ngặt, lỡ như kẻ nào lọt lưới làm y thương...
Trong đầu Cơ Tuân bao giờ lưu giữ gương mặt của bất kỳ ai, duy chỉ ngũ quan của Sở Triệu Hoài rõ ràng đến cực điểm, bây giờ như sóng thần cuồn cuộn ập đến, chen chúc khiến đầu đau như búa bổ, thống khổ chịu nổi.
Cơn nghiện thuốc và cơn nghiện 《 Ký chú 》 cùng lúc ập đến, thở của Cơ Tuân cũng nhuốm mùi m.á.u tanh.
Trong hai canh giờ ngắn ngủi, vô gọi Ân Trùng Sơn bố trí ám vệ, cho lúc nơi theo dõi sát Sở Triệu Hoài, ghi những bản 《 Ký chú 》 mà rõ y ghét cay ghét đắng nhưng vẫn cố tình phớt lờ ý của y.
Mấy , Cơ Tuân gọi Ân Trùng Sơn đến, câu "Ám vệ tiếp tục theo dõi Sở Triệu Hoài" sắp buột khỏi miệng, thì một tia thanh tỉnh chợt chiếm lấy khối óc hỗn loạn, khiến rút chủy thủ rạch lòng bàn tay.
... Dường như chỉ đau đớn mới thể ngăn cản sự điên cuồng vô phương cứu chữa của .
Mãi cho đến khi Sở Triệu Hoài bộ trở về, cái cảm giác chiếm hữu mãnh liệt mới dần dần lắng xuống.
Sở Triệu Hoài bắt mạch xong, liền sắc thuốc.
Cơ Tuân nữa đưa tay kéo y .
Sở Triệu Hoài nghi hoặc cúi đầu: "Vương gia?"
Cơ Tuân cũng sững sờ, dường như ngờ sẽ đưa tay , một lúc lâu mới hỏi: "Đi ?"
"Sắc thuốc cho Vương gia."
Cơ Tuân vẫn nắm lấy ngón tay y, lơ đãng : "Buổi sáng uống ?"
Sở Triệu Hoài mờ mịt : "Ngươi sắp phát bệnh, sắc thuốc giải độc —— Vương gia ? Rất khó chịu ?"
Cơ Tuân dường như dùng hết tất cả sự tự chủ mới khó khăn gỡ tay khỏi tay Sở Triệu Hoài; nhắm mắt , thần sắc lãnh đạm: "Vẫn . Đi ."
Sở Triệu Hoài mang vẻ mặt kỳ quái rời .
Hôm nay Cơ Tuân hình như đặc biệt dính .
Dính ?
Sở Triệu Hoài suýt nữa bật , hai chữ thế nào cũng nên đặt cùng với Cơ Tuân mới .
Phương thuốc giải độc cực kỳ khó làm, Sở Triệu Hoài thử liên tiếp nửa tháng mới tìm một phương thuốc mới, cũng chắc di chứng gì .
Cứ thử .
Bây giờ độc tính trong Cơ Tuân chồng chất, dù thêm di chứng cũng còn hơn cái dáng vẻ điên điên khùng khùng hiện tại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/sau-khi-my-nhan-om-yeu-bi-ep-ga-thay/chuong-56.html.]
Sở Triệu Hoài bận rộn bên ngoài một lúc lâu, cuối cùng cũng sắc xong thuốc lúc hoàng hôn.
Bưng thuốc trở phòng ngủ, trong phòng thắp nến sáng trưng, Cơ Tuân giường nhỏ, rũ mắt tựa như kỹ thứ gì đó trong tay, trông vẻ thâm trầm.
Sở Triệu Hoài do dự một chút: "Vương gia?"
Cơ Tuân ngước mắt lên, dường như chút nhận , nheo mắt phân biệt một lúc lâu mới rộ lên: "Sở Triệu Hoài."
Ngày thường Cơ Tuân đều gọi "Vương phi" một cách âm dương quái khí, ít khi gọi thẳng tên húy của y.
Sở Triệu Hoài , bèn tiến lên đặt bát thuốc nóng hổi lên bàn nhỏ chờ nguội, ánh mắt lướt qua thứ mà Cơ Tuân đang , ngẩn .
Rọ mõm của Lục Nhi, ở đây?
Sở Triệu Hoài cẩn thận đưa tay : "Vương gia, bắt mạch cho ngươi ."
Cơ Tuân vẫn đang , cực kỳ ngoan ngoãn đưa tay tới.
—— là bàn tay thương.
Sở Triệu Hoài rũ mắt vết thương dữ tợn trong lòng bàn tay , giật kinh hãi: "Sao thương thế ?"
Cơ Tuân lắc đầu: "Không ."
Sở Triệu Hoài vội vàng lấy thuốc mỡ trong hộp ấm , nhíu mày bôi thuốc lên lòng bàn tay , theo bản năng hỏi: "Có đau ?"
Cơ Tuân đồng da sắt, dù thương đến m.á.u thịt be bét cũng nhíu mày một cái, bây giờ chau mày: "Đau."
Sở Triệu Hoài sững sờ.
Xem ý thức thật sự mơ hồ , nếu ở trạng thái tỉnh táo, dù đánh ch*t Cơ Tuân cũng thể nào thốt tiếng "đau" .
Có chút buồn .
Sở Triệu Hoài cố nén , mím môi bôi thuốc xong.
Lần Cơ Tuân phát bệnh khiến như gặp đại địch giống , ngược vô cùng an phận, yên tĩnh khoanh chân đó, chỉ là ánh mắt vẫn luôn dán chặt Sở Triệu Hoài.
Sở Triệu Hoài bưng bát thuốc nguội bớt xuống mép giường: "Đến, uống thuốc."
Cơ Tuân một đôi mắt trừng trừng y, con ngươi tan rã thất thần, dường như ẩn chứa lệ khí hiểm ác, nhưng mặt là vẻ ôn thuần. Hắn uống một ngụm thuốc, đột nhiên hỏi: "Ngươi vẫn còn giận ?"
Sở Triệu Hoài tính tình vốn lớn, dường như thể tha thứ cho tất cả những đối xử với .
Huống chi Cơ Tuân theo ý y rút ám vệ về, y càng lý do gì để cố tình gây sự.
"Không ." Sở Triệu Hoài thổi thổi bát thuốc, đút cho một muỗng, "Vì ?"
Cơ Tuân : "Thuốc đắng."
Sở Triệu Hoài: "..."
Sở Triệu Hoài thật sự nhịn , trực tiếp "phì" một tiếng bật .
Vừa giận liền sắc thuốc đắng cho , bây giờ nếm thuốc đắng sang đoán y còn giận?
Đây là những lời mà Cơ Tuân lúc tỉnh táo tuyệt đối sẽ .
Sở Triệu Hoài bất giác cảm thấy đáng yêu.
Y đủ , tâm trạng cũng lên, như dỗ trẻ con mà nhẹ giọng : "Không giận, thuốc đắng dã tật, uống xong lát nữa cho ngươi ăn mứt quả ?"
Cơ Tuân , nhận lấy chén thuốc, trừng trừng y như con mồi uống một cạn sạch, tiện tay ném cái bát xuống gầm giường.
Đó là một cái bát ngọc, quý vô cùng.
Sở Triệu Hoài đau lòng ch*t, vội vàng chạy tới xem vỡ , bên hông đột nhiên căng thẳng, một đôi tay ôm chặt lấy.
Cơ Tuân từ phía ôm lấy y, bế y lên đùi .
Tiếng xiềng xích loảng xoảng vang lên, rõ ràng là thứ dùng để giam cầm Cơ Tuân, như một con nhện tinh thông giăng lưới bắt một con bướm xinh yếu ớt.
Sở Triệu Hoài giãy giụa một chút, tự nhiên : "Buông , ... lấy kim châm."
Cơ Tuân buông, tựa cằm lên cổ Sở Triệu Hoài, hít một thật sâu mùi hương thoang thoảng xen lẫn mùi thuốc, lười biếng : "Hôm nay xuất hiện ảo giác, sẽ làm ngươi thương."
"Vậy cũng ." Sau lưng Sở Triệu Hoài truyền đến từng trận tê dại, y nghiêng cổ tránh khỏi thở nóng rực của Cơ Tuân, luống cuống , "Buông mà..."
Thấy Sở Triệu Hoài cứ nằng nặc đòi , Cơ Tuân dường như mềm lòng, cổ tay thả lỏng.
Sở Triệu Hoài khẽ thở phào nhẹ nhõm, đang định dậy rời xa , liền một tiếng "cạch".
Cổ tay mát lạnh, xiềng xích vặn khóa tay y.
Sở Triệu Hoài: "?"
Cơ Tuân cũng thần thông quảng đại thế nào, y thấy mở khóa lúc nào, đến khi kịp phản ứng thì khóa .
Sở Triệu Hoài ngơ ngác: "Ngươi lấy chìa khóa ở ?"
Cơ Tuân đáp, ôm lòng, ý thức rõ ràng lắm, liền bắt đầu dán cổ trắng như tuyết của Sở Triệu Hoài mà gặm cắn một cách tinh tế dày đặc.
Sở Triệu Hoài: "..."
Sở Triệu Hoài cả nổi da gà, liều mạng giãy giụa bò về phía .
Sức của Cơ Tuân lớn, chỉ cần một tay thể kéo y trở .
Sở Triệu Hoài hoảng sợ: "Buông ! Buông !"
Cơ Tuân làm như thấy, một tay siết chặt vòng eo gầy gò, khiến chỉ thể giãy giụa mà chạm đất, hai chân đạp loạn xạ; tay đỡ lấy cằm Sở Triệu Hoài, ép y ngẩng đầu lộ cổ, để răng nanh sắc nhọn thể cắn một cách chuẩn xác.
Sở Triệu Hoài ngửa đầu, mái tóc đen rối tung, thở cũng loạn nhịp, thở nước mắt : "Vương gia tỉnh táo , là Sở Triệu Hoài, ..."
Không cái gì?
Hành động của Cơ Tuân cực kỳ đắn, lên dùng miệng, rõ ràng xem y là để phát tiết dục vọng, nhưng Cảnh Vương một Vương phi hai cơ ...
Không đúng, hình như chính là Cảnh Vương phi.
Ở chung với Cơ Tuân sớm chiều quá lâu, Sở Triệu Hoài suýt nữa quên mất "Vương phi" chính là thê tử.
Sở Triệu Hoài thở dốc, hai tay dễ dàng khống chế, như con bướm tơ nhện dính chặt cánh, dù giãy giụa thế nào cũng thoát .
Trên cổ chút nhói đau, đôi môi nóng bỏng dán làn da trắng như tuyết, từng trận tê dại như sóng lớn ập đại não.
Chỉ một lát, Sở Triệu Hoài mềm nhũn cả .
"Vương gia... Vương gia!" Sở Triệu Hoài cố gắng đạp mép giường, sức quơ quào lung tung, tay cẩn thận ấn bàn tay thương của Cơ Tuân.
Cơ Tuân cả run lên, đôi mắt thanh tỉnh một chút, tay vô thức buông lỏng.
Sở Triệu Hoài nhân cơ hội chật vật lăn khỏi đùi , mặt đỏ bừng .
Mảng da cổ gần như gặm đỏ ửng, đau rát ch*t, Sở Triệu Hoài ôm cổ nén đau, quát khẽ: "Ngươi là chó ?"
Sao còn cắn ?
Cơ Tuân cũng vội, ung dung y.
Dù xiềng xích khóa , Sở Triệu Hoài chắp cánh cũng khó thoát.
Sở Triệu Hoài cũng lười tranh cãi với một kẻ thần trí rõ, tức giận đưa tay vạt áo lấy chiếc chìa khóa đeo cổ.
Cơ Tuân: "..."
Sở Triệu Hoài hiếm khi thấy dáng vẻ ngây ngốc của Cơ Tuân, nhếch môi , đắc ý huơ huơ chìa khóa mặt : "Độc tính ăn mòn đầu óc Vương gia , ngờ tới cũng chìa khóa ."
Vương phi tính tình nhát gan mềm mỏng, ít khi lộ ánh mắt miệt thị kẻ khác từ cao xuống như . Chỉ liếc một cái, tròng mắt Cơ Tuân co rụt , thở cũng nặng nề hơn.
Thấy Sở Triệu Hoài sắp dương dương tự đắc mở xiềng xích , Cơ Tuân bỗng nhiên : "Đừng ."
Sở Triệu Hoài nào , lẩm bẩm: "Không để chờ ngươi làm gậy trúc ?"
"Không cắn ngươi nữa." Cơ Tuân .
Sở Triệu Hoài trừng : "Ta trông dễ lừa lắm ?"
Cơ Tuân suy nghĩ một chút, thừa nhận: "."
Sở Triệu Hoài: "..."
Quả nhiên là lừa y.
Sở Triệu Hoài để ý đến , ánh mắt tùy ý lướt qua, vì dừng động tác mở khóa, nghiêng đầu với : "Không cũng , nhưng lời của Vương gia chẳng chút đáng tin nào, trừ phi..."
Cơ Tuân: "Sao?"
Sở Triệu Hoài cầm chiếc rọ mõm rơi ở một bên lên, huơ huơ mặt Cơ Tuân, hiệu đeo .
Tròng mắt Cơ Tuân tối sầm , nhưng hề cảm thấy làm nhục, thậm chí còn chậm rãi lên: "Nếu như thể khiến Vương phi an tâm... mời."
Nói , chậm rãi nghiêng tới.
Cơ Tuân hình cao lớn, đến gần như một ngọn núi nguy nga thể vượt qua, mang theo cảm giác áp bức nồng đậm, Sở Triệu Hoài theo bản năng lùi về phía .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Cơ Tuân rộ lên, siết c.h.ặ.t t.a.y y cọ lên mặt : "Vương phi, mời."
Vương phủ làm cho Lục Nhi nhiều rọ mõm, cái trong tay y là cái mới tinh dùng qua, phía còn một cái khóa bạc nhỏ tinh xảo để tránh tuột .
Sở Triệu Hoài vốn chỉ bừa, ngờ Cơ Tuân thật sự đồng ý?
Thân là Vương gia, tức giận ?
Hay là trong kinh thành sở thích kỳ quái như ?
Sở Triệu Hoài nghĩ .
việc đến nước , y đành nhắm mắt đeo chiếc rọ mõm tinh xảo lên mặt Cơ Tuân. Chiếc lồng bạc như gông cùm kề sát bên mặt, ánh nến lấp loáng phản chiếu những vệt bóng đan xen ngũ quan tuấn tú tinh xảo.
Trên chiếc giường lớn, xiềng xích lạnh lẽo nặng nề giăng ngang dọc.
Cơ Tuân giống như một con dã thú khống chế cả tứ chi và răng nanh, dã tính và sự công kích thể phóng thích, chỉ đôi mắt mang theo sự u tối rình rập, sự khắc chế và âm lãnh tột cùng khi sắp bắt con mồi.
Sở Triệu Hoài đối diện với ánh mắt của , bất giác rùng một cái.
Sao cảm giác đeo xiềng xích và rọ mõm , Cơ Tuân càng nguy hiểm hơn, giống như thể bổ nhào tới bất cứ lúc nào.
Nếu Cơ Tuân làm , Sở Triệu Hoài cũng tuân thủ lời hứa mở khóa, giơ tay định nhét chìa khóa cổ áo, bàn tay Cơ Tuân vươn tới, giật lấy chìa khóa ném xuống gầm giường.
Sở Triệu Hoài: "..."
Lại nữa ?
Sở Triệu Hoài bất đắc dĩ thở dài, cũng chấp nhặt với , : "Uống thuốc , thấy khó chịu ở ? Nếu thì ngay với ."
Mái tóc đen của Cơ Tuân xõa tung lưng, đó quả thật như một con dã thú đen kịt ẩn trong bóng tối.
Bóng của chiếc rọ mõm đan xen nửa khuôn mặt, cong môi : "Không ."
Sở Triệu Hoài "" một tiếng.
Vậy thì .
Xem phương thuốc quả thực tác dụng.
Thuốc mỡ vẫn còn đặt bên cạnh, Sở Triệu Hoài đưa tay cất lọ thuốc cẩn thận, đang nghĩ xem làm thế nào để vượt qua đêm dài đằng đẵng , khí trường quanh đột nhiên đổi.
Sở Triệu Hoài bỗng nhiên ngẩng đầu.
Cơ Tuân từ lúc nào đến bên cạnh y, hình cao lớn che khuất ánh nến, bóng tối bao trùm thể đơn bạc của Sở Triệu Hoài, mang một cảm giác âm u đáng sợ.
Sở Triệu Hoài khó khăn nuốt nước bọt, lùi về phía khô khan : "Vương gia... A——!"
Cơ Tuân đột nhiên dang hai tay, dễ như trở bàn tay ôm lòng, hai tay ôm chặt lưng, trán tựa cổ Sở Triệu Hoài, thở dốc vài tiếng, thấp giọng gọi tên y.
"Sở Triệu Hoài..."
Sở Triệu Hoài ôm dạng chân đôi chân rắn chắc của , sợ hãi thôi đè lên vai để vững, thấy Cơ Tuân dường như thật sự định cắn công kích nữa, đành nhẹ giọng dỗ dành.
"Ta ở đây."
Cơ Tuân gọi một tiếng: "Triệu Hoài."
Chỉ gọi tên càng khiến khó chịu, Sở Triệu Hoài tự nhiên dời tầm mắt, muộn màng nhận điều đúng.
Thân thể Cơ Tuân nóng đến đáng sợ, còn nóng hơn cả lúc ban đầu giải độc, chỉ cần dán sát cũng cảm giác như một ngọn đuốc đang thiêu đốt , khiến m.á.u huyết sôi trào.
Sở Triệu Hoài sững sờ, kinh ngạc .
Độc hỏa ...
Đã biến thành dục hỏa?
--------------------